Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỌC

NOTE 118_VIẾT CHO MÙA ĐÃ QUA.

Hình ảnh
          Mùa đi rồi mùa sẽ qua, những tháng ngày nối tiếp cứ chất chồng nhau những nếp nhăn trên khóe mắt. Một chặng đường đã đi qua, những người từng gặp gỡ và thầm cảm ơn họ. Dù ngắn dù dài, dù vui, dù buồn, dù còn liên lạc hay đã trở thành người dưng thì đó vẫn là số phận sắp đặt,tất cả đều dạy cho chúng ta những bài học để chúng ta trưởng thành. Em từng hỏi anh có tin vào duyên phận không, có những người sinh ra là để cho nhau và ngược lại. Anh trả lời rằng thương em anh chẳng sợ ý trời. Trong rất nhiều người, chúng ta lại quen nhau theo cái cách kì cục đó, rồi cố chấp bên nhau, vậy mà…Thật không muốn phải quen biết em theo cách đau lòng như thế, khi cả hai đều là kẻ chẳng chịu nổi cô đơn, đến cạnh nhau chỉ để làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác. Chúng ta sẽ trở lại là người xa lạ. Trở lại như lúc anh chưa từng biết đến sự tồn tại của em và em cũng vậy. Thật khó chịu khi phải nói ra n...

NOTE 117_TIẾC NUỐI TÀN PHAI

 Cô ấy mặc trên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng ngời hạnh phúc, đôi mắt ngập tràn tình yêu, đứng dưới ánh đèn lấp lánh nơi hội trường nhận lời chúc phúc từ mọi người. Cảnh tượng ấy rất giống với hình ảnh anh đã từng tự tưởng tượng không biết bao nhiêu lần Em có tưởng tượng được không? Khi anh nhìn đôi mắt cong lên vì vui sướng, đôi môi nở nụ cười chẳng che giấu nổi niềm hạnh phúc của cô ấy, anh đã thật sự đã tưởng rằng mình vừa hái được ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm để đặt vào tay cô ấy. Chỉ tiếc là người đi bên cạnh cô ấy không phải anh. Cô gái của anh, không, từng là của anh. Một cô gái hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng. Cô ấy đã dạy anh trở thành một chàng trai tốt, giúp cho phần hồn anh trở nên hoàn thiện hơn, biết cách yêu thương, biết cách lắng nghe, biết cách chăm sóc người bên cạnh. Thật tuyệt vời vì anh đã gặp một người như thế trong đời, anh luôn nghĩ vậy. Dù cho chỉ đi với nhau một đoạn đường nhưng cũng đã quá đủ để trân quý rồi. Anh có tiếc...

NOTE 116_NGÀY NẮNG MỚI

Rất  nhiều ngày bận rộn cho công việc học hành, làm việc. Đôi khi bỏ bê blog & cũng lười viết. Viết cũng là một trong những cách bạn trải lòng hay nhất, cũng là cách mà chúng ta chia sẻ cùng nhau nhiều nhất. Nhưng viết về điều gì trong muôn vàn câu chuyện đã, đang & sẽ xảy ra.  Mình chẳng bận tâm gì nhiều chuyện đã xảy ra, dù sao đó cũng là những trải nghiệm đáng quý, chúng ta không biết chuyện xảy ra ở ngày mai thì ngày qua đã xảy ra rồi bận lòng chi nhiều. Mình cũng chẳng thích viết gì về chuyện yêu đương, về vài cuộc tình, những nhá nhem nhung nhớ. Thực ra, càng quên đi chuyện cũ, buông càng nhanh lòng càng nhẹ. Mình giờ mọi thứ đã ổn định, bình yên hơn thì những khoảng khắc hoài niệm xưa cũ có chợt thoáng về cũng còn lại một cái nhếch môi cười. Ngày xưa hả, nhiều cái ngu ngơ & hoang đàng lắm, ngây dại lắm... Mình vô tình biết được tin má anh mất, mình chần chừ định nhắn tin hỏi thăm anh nhưng nghĩ lại anh sẽ không sao, anh sẽ ổn rồi lại thôi. Suy tư, chần chừ r...

NOTE 115_ĐÀN BÀ TRẺ - ĐÀN BÀ GIÀ

 ĐÀN BÀ TRẺ - ĐÀN BÀ GIÀ Đàn bà trẻ ít khi ở nhà, nếu có cũng ở trong phòng riêng, nằm đọc báo, nghe nhạc, chơi đùa với con hoặc có khi dán mắt vào máy tính. Đàn bà trẻ bận rộn nhiều công việc xã hội, sáng đi làm váy bó, sơ mi trắng sơ mi hồng, thơm nức mùi nước hoa. Đàn bà già ở nhà suốt ngày, bộ đồ bông nhỏ thay qua bộ đồ bông lớn, miệng túi áo có cái kim băng bự, mỗi lần thay đồ lại lôi cái bịch ni lông đựng mấy thứ trong túi áo bộ này bỏ qua túi áo bộ kia, rồi cài kim băng cẩn thận. Đàn bà già có mùi đồ ăn, mùi bếp, mùi mồ hôi. Thích nói chuyện nên đàn bà già mong con đi làm về, để ....kể chuyện bữa nay bà Sáu nhà bên kia phải đi cấp cứu, ông Tám dưới xóm sắp cưới vợ cho con trai, còn má sao hổm rày cái lưng đau ngâm ngẩm.     Con trai năm bảy bữa mới về nhà đúng giờ cơm một lần, nói, má sao nghe toàn chuyện nhà người ta không hà, kệ người ta chớ. Đàn bà trẻ hay tuyên bố.      Hôm rồi tuyên bố một câu không biết có làm thiệt hay không: "Lần sau mà ...

NOTE 114_15.04.2023(tt)

  Tháng 4 là lời nói dối, hay cũng có thể xem là phút giây phơi trần những ẩn náu giả tạo nhưng ngọt ngào của một cuộc yêu.. Nhớ lại năm tháng đó, em trong mắt tôi thoáng như một điều gì đó mơ hồ nhưng nhẹ nhàng và êm dịu. Còn tôi, tôi trong mắt em có lẽ là một gã đàn ông bụi bặm, giấu nhẹm trong vạt áo đầy ắp những lãng mạn làm quà. Nhưng thời gian qua đi, khi hai mảnh đời bấu víu vào nhau làm điểm tựa, đưa nhau đi qua hết từng cảm xúc này đến cảm xúc khác, hết đoạn đường này đến ngã rẽ khác. Chúng ta chợt nhận ra nhiều điều.. Sau một đêm tỉnh dậy hắn đã chẳng còn là một gã đàn ông mà em từng đắm chìm đi lạc. Hắn thô kệch, hắn luộm thuộm và hắn.. dần dần kiệm lời hơn bao giờ hết. Cái sự vô tâm đã lấn át đi con người tinh tế của cái thuở ban đầu gặp mặt. Như cơn ác mộng tìm đến em trong tìm thức, cảm giác mất mát và đau lòng quá đỗi.. Còn tôi, chẳng hiểu vì sao chỉ sau một đêm say chếnh choáng, mở mắt ra mình đã trở thành một điểm tựa, cho một cuộc đời. Có chăng vì đêm qua quá chén...

NOTE 113_15.04.2023

  Rồi cái ngày em thương ai đó khác anh Bầu trời trong xanh, sao nhuốm màu bão tố Cái gì là nhớ thương, cái gì là nguyện thề bên vung trời lá đổ? Sót lại cuối cùng là ngọn lửa tàn phai Chăn gối một mùa, nửa hạnh phúc chia hai Em trở về đâu, hoàng hôn vẫn buông bên căn nhà ấm Đoạn điệp khúc buồn vang trong chiều thật chậm Đã bước ra rồi sao không khép cửa dùm anh. Em tạc bóng mình vào năm tháng trong xanh Rồi ai đó sẽ thay anh trả lại em mùa thanh xuân dang dở Không còn những nỗi đau để trái tim mềm thêm tan vỡ Ta nợ em dòng lệ buồn khi cơn bão ngang qua "Hoa nở trái mùa chỉ nuôi dưỡng tàn phai" Ta mang đến em nỗi đau mùi cỏ cháy Nên dẫu môi xưa vẫn thơm nồng như vậy Chẳng dấu nổi nỗi buồn sâu thẳm ở trong tim Rồi có một ngày ai đó sẽ cùng em Thay ta thương, một niềm thương rất khác Chẳng cần phải lộng lẫy, hào hoa chỉ bình yên mộc mạc Nhưng son sắt đá vàng đến cuối chẳng đổi thay Em sẽ mở cửa sổ căn nhà để đón gió heo may Những bông hoàng lan cùng tiếng cười con trẻ Chúng gọi...

NOTE 112_ HOA GẶP HOA NỞ, NGƯỜI GẶP NGƯỜI THƯƠNG

Khi mang tâm lượng đủ rộng, bạn sẽ thấy mọi thứ luân chuyển nhẹ nhàng. Chuyện hợp - tan, người gặp gỡ - rời xa đều lưu lại những điều tốt đẹp. Hạnh phúc cũng đẹp, tiếc nuối cũng đẹp. Cô đơn cũng đẹp, đôi lứa cũng đẹp. Tuỳ thuận hoàn cảnh và tuỳ duyên đối đãi sẽ thấy cuộc đời này nhẹ bẵng. Có nặng chỉ là trong lòng tự trói buộc những cưỡng cầu, những thứ vốn không còn hoặc chưa từng thuộc về mình. Chấp nhận để mọi thứ trôi đi theo quy luật của tự nhiên là cái nhìn đẹp.  Mở mắt ra ai cũng có đất trời. Vấn đề mỗi người có mở lối đi tiếp hay không? Chưa tìm được tình yêu thì xung quanh vẫn có bạn bè. Chưa tìm thấy tri kỷ thì còn đó gia đình bên cạnh. Chưa từng có gia đình thấu hiểu thì còn đó là trái tim tự thân đang đập. Một trái tim biết khóc, biết cười rất sống động.  Vì người đau khổ đến mức cùng cực, sẽ khóc trong lòng chứ ít khóc ra ngoài trước mặt ai đó. Người thật sự hỷ lạc sẽ vui từ trong ruột vui ra chứ không cố tìm cách cười thật nhiều. Bên trong càng không có gì, người...

NOTE 111_08.04.2023

Học cách bình yên giữa vô thường và bình thản giữa những tàn phai Sống cả trăm năm mà không thấy cuộc sống này là vô thường, chẳng bằng sống một ngày mà thấy mọi thứ đều vô thường, mong manh khó lường, tất cả đang mất đi. Không phải khi nhận thấy cuộc sống vô thường thì cuộc sống sẽ không còn vô thường với họ nữa. Cuộc sống vẫn vô thường như vậy, luôn vận động, mãi đổi thay, chỉ là lúc này, sẽ thôi chờ mong những điều quanh mình là mãi mãi để lòng được bình yên, mà sẽ học cách bình yên giữa những đổi thay vô thường, bình thản giữa những tàn phai. Không phải khi nhận ra lửa là nóng thì lửa sẽ thôi không nóng nữa, lửa vẫn nóng như vậy, chỉ là lúc này, ta biết cách để lửa không làm tổn thương mình, biết cách dùng hơi ấm của lửa để làm những việc có ích mà mình muốn. Có người vẫn mang trong lòng suy nghĩ “tất cả đều vô thường” để có thể bình thản đi qua hết những nuỗi buồn rất dài đó thôi, với niềm tin, đại dương mênh mông cũng còn có bờ, dù hút trong tầm mắt, không thấy bến bờ ở đâu. Cả t...

NOTE 110_11.03.2023

 Tất cả mọi thứ trên đời đều dẫn đến đau khổ và mất mát; nhưng đó không phải là lý do để một người ngừng tìm kiếm những điều tốt đẹp ở việc sống. Sự khác biệt lớn nhất trong tâm lý của người trẻ và người trưởng thành chính là kiểu người thứ hai có xu hướng bị ám ảnh nhiều hơn bởi những chuyện mất mát, tổn thương, thất bại và những kỷ niệm đau đớn khác mà mình từng trải qua. Bạn có thể nhìn thấy điều này trong suy nghĩ và hành động của những người hơn mình nhiều tuổi. Họ cẩn trọng trước những lời chuẩn bị nói ra, luôn cân nhắc rủi ro bên trong mọi cơ hội, chủ động phòng ngừa trường hợp tồi tệ nhất và không làm những điều mà bản thân không chắc chắn. Đằng sau tất cả những lựa chọn khôn ngoan ấy, lại là bóng ma của những biến cố mà họ từng đi qua. Chúng là bài học về những điều mà ngày trước họ từng xác định rằng sẽ không bao giờ để tái diễn trong đời mình thêm một lần nào nữa. Lối mòn an toàn ấy giúp họ tránh được việc đưa ra những quyết định mà bản thân sau này sẽ phải hối hận, nhưn...

NOTE 109_ HẬU 08.03

 HẬU 08.03 Tôi từng nghĩ, có ai đó sẽ đợi những entry mới của tôi. Những tin tức của kẻ lang bạt đời sương gió, rong chơi bốn miền & hoang đàng nhất mà họ từng gặp gỡ. Tôi từng nghĩ, nếu họ thương nhau, thương cả những khiếm khuyết li ti bé nhỏ nhất của nhau. Mệt nhòa cho những ngày bận rộn mưu sinh, tôi kể bạn nghe câu chuyện của chính mình, hậu 08.03 nơi xa xứ.   08.03, John không tặng hoa cũng không chocolate. Tôi không cần những điều đó, chúng tôi cùng thức dậy cùng nhau, John chuẩn bị bữa sáng, cfe & đi làm. Tôi ở nhà với công việc học hành & mấy chuyện dang dở. Hầu như, thời gian rảnh của tôi giành cho gia đình ở xa, thi thoảng nhắn vào dòng tin hỏi thăm bạn bè, người thân….   Đi xa rồi, tôi nhớ đủ thứ, tôi nhờ Sài Gòn những ngày mưa,ngày nắng, những ngày lòng đầy giông bão….Tôi nhớ quê mình, hè rồi biển chắc sẽ đông, nhớ những cơn sóng vỗ, bao ngày trăng, những mùa đi nhiều thương nhớ.   Có người hỏi rằng: “ Tôi có hạnh phúc không?”. Tô...

NOTE_108_TÔI THƯƠNG EM

 TÔI THƯƠNG EM. THƯƠNG CẢ NHỮNG THÓI QUEN, TẬT XẤU VÀ QUÁ KHỨ CỦA EM! Cô gái nhỏ của tôi, dường như em đi vào cuộc sống của tôi lúc nào cũng không hay. Nói như thế nào để diễn tả hết đây, một cô gái hồn nhiên, thẳng tính, khó đoán nhưng đáng yêu thế nào đấy, đôi khi người ngoài sẽ không nhận ra và luôn nghĩ rằng em không bao giờ biết buồn, nhưng họ lầm rồi ẩn sâu trong tâm hồn đấy là biết bao nốt thăng trầm... Phía sau vẻ ngoài hồn nhiên và kiên cường là một cô gái mang nhiều tổn thương, những nỗi ám ảnh của quá khứ, khiến em lạc lõng và dần mất niềm tin vào mọi thứ.  Cô gái nhỏ của tôi ơi, sau bao tháng năm tuổi trẻ hi sinh và thương một người không đáng, bao nhiêu cảm xúc dồn nén ấy cho tới bây giờ liệu em đã bình yên chưa? Liệu em đã thực sự vui chưa, có sống đúng với sự hồn nhiên của em chưa? Em lúc nào cũng nghĩ cho người khác, sợ họ tổn thương, xót xa cho họ, vậy liệu người ta có bao giờ xót xa cho em không? Trả lời tôi nghe đi, em đang quên mất bản thân em cũng đang cần...

NOTE 107_08.03

 Để có được tình cảm từ một cô gái từng đi qua tổn thương không dễ, bởi vì với một cô gái đã từng trải qua nỗi đau trong tình cảm tình cảm, cô ấy học được cách đối diện với tất cả bằng thái độ bình thản nhẹ tênh. Nếu bạn trao một món quà bất ngờ hoặc bó hoa lãng mạn cho một cô gái trẻ, cô ấy sẽ nhảy cẫng lên, reo mừng hạnh phúc hoặc mặt đỏ ửng, ngượng ngùng quay đi. Nhưng với một cô gái không còn ngây thơ nông nổi, cái bạn nhận về chỉ là cái nheo mắt và một nụ cười mỉm đầy bí ẩn. Bạn sẽ không biết cô ấy giấu gì phía sau đó, là rộn ràng hay phẳng lặng, là hạnh phúc hay bất an. Khi cãi vã, cô ấy sẽ không kích động, không khóc lóc ầm ĩ hay năn nỉ ỉ ôi. Sự im lặng là vật bất ly thân của những cô gái có trái tim mang nhiều vết xước. Khi bạn tức giận, cô ấy sẽ im lặng đứng nhìn bạn, không phải thách thức, mà là kiên nhẫn chờ đợi đến khi bạn nguôi giận. Khi cô ấy tức giận, cô ấy vẫn im lặng đứng nhìn bạn, không phải chán nản, mà muốn nhờ thời gian trả lời giúp xem cô ấy có yêu bạn đủ nhiề...

NOTE 106_VALENTINE

Hình ảnh
CHO BẢN THÂN MỘT VALENTINE Dù hôm nay, bạn không có ai để cùng bạn tận hưởng một Valentine. Thì có sao đâu khi bạn cũng là một người tình của chính mình. Đừng chán ghét bản thân và đừng trừng phạt nó, hôm nay! Chúng ta luôn thấy dễ dàng yêu nhất là bản thân mình. Nhưng có những người họ không làm được điều đó. Hoặc nói là yêu bản thân nhưng lại đối xử với bản thân mình một cách tệ hại. Họ ngược đãi bản thân mình. Họ trừng phạt bản thân mình bằng việc không ngừng hối hận với những gì bản thân họ đã làm. Họ bỏ bê bản thân mình để sống theo cái nhíu mày của người khác. Họ đánh mất đi lòng thương vào chính bản thân mình. Trong trái tim họ chỉ ngập đầy những năng lượng tiêu cực. Hồ nghi vào lòng tốt ngoài kia và chưa bao giờ tin vào bản thân mình. Nhiều người, miệng nói mình rất yêu bản thân nhưng cách họ sống, họ nghĩ, họ hành động lại trái ngược lại với lời nói của họ. Khi mà thứ họ tin, họ tiếp nhận chỉ là những năng lượng xấu, họ không tin vào những điều tốt đẹp, khước từ lòng tốt của m...

NOTE 105_VIẾT CHO JOHN (tt)

  Viết cho John Ngày không cần nhận quà, chỉ cần ở cạnh nhau, thương nhau trọn vẹn một ngày là đủ vì ai biết được ngày mai chúng ta sẽ ra sao đúng không? Hạnh phúc là điểm đến cho những ước vọng của riêng mình, cho bất kỳ ai. Hôm nay, là ngày đặc biệt đối với tôi, với John & với tất cả những ai đã yêu, đang yêu rồi sẽ yêu. Bất nhất không cần quà cáp, chocolate hay hoa hồng… Chúng ta gặp nhau, cùng dọn dẹp, cùng nấu ăn, cùng uống với nhau một tách café khi bình minh thức giấc. Cùng bên nhau ăn một buổi tối bình thường, với tôi, vậy là đủ. Tôi đang yêu? Không, tôi đang bình an với sự lựa chọn của chính mình. Tôi từng nói, trong một mối quan hệ nào đó, tôi thích dành cho nhau từ “thương” hơn. Nhiều người dạy cách yêu, nhiều người đưa ra đầy rẫy chuẩn mực thế này, thế kia….Với tôi, chỉ cần bình yên bên cạnh người “thương” là đủ. Hạnh phúc thì ngắn, cuộc đời thì quá rộng. Mộng ước về ngày mai, về tương lại thì rất xa với. Ngày John đến, chúng tôi tình cờ trao cho nhau ánh mắt,...

NOTE 104_VIẾT CHO JOHN

 Ngày mới...viết cho John CƯỚI MỘT NGƯỜI… Đám cưới. Có cuộc tình nghiêm túc nào không mơ đến một đám cưới? Nhưng đám cưới nhất định không phải là kết thúc bao nhiêu năm hai người yêu nhau. Đám cưới là kết thúc cuộc đời độc thân của bạn nhưng tuyệt đối không phải là ngày bạn từ bỏ bản thân bạn với niềm tin sai là “từ nay, cuộc đời mình chỉ là anh ấy/cô ấy”. Đám cưới là một thay đổi lớn trong cuộc đời bạn nhưng không có nghĩa là anh ấy/ cô ấy phải thay đổi theo cách bạn mong muốn. Chỉ là bạn cần thay đổi đầu tiên. Nếu bạn chưa sẵn sàng cho những sự thay đổi thì hôn nhân kia cũng chưa sẵn sàng đâu, nhớ cho! Cưới một người cần nhất là bạn phải yêu người đó. Thậm chí yêu nhiều hơn cả những ngày tháng đang yêu. Nhưng là cần thôi, chưa phải là đủ. Bởi hôn nhân cần tình yêu và nhiều điều khác nữa. Như tình bạn trong chữ “bạn đời”. Như cùng “bạn cùng giường” bao gồm cả giấc mơ chung chứ không chỉ có tình dục, đồng sàng đừng dị mộng. Như tình đồng chí để bền chí, tin cậy và chung chí hướng. ...

NOTE 103_....

Có câu nói rằng… 20 tuổi là lúc mà dù trải qua thành công hay thất bại thì cũng đều chỉ là để học về cuộc đời; 30 tuổi, khi bản thân đã biết mình cần đi con đường sự nghiệp thế nào thì phải coi đó là ưu tiên trên hết; 40 tuổi, không còn đủ trẻ để liên tục thử những điều mới, thì chỉ tập trung làm những việc mà mình giỏi; 50 tuổi, khi sức khoẻ không còn ở đoạn tráng kiện nhất, dù có là vì lý do gì thì cũng không nên làm việc quá nhiều. Từ 20 đến 40 tuổi là khoảng thời gian để một người cật lực theo đuổi khát vọng của mình. Đó là độ tuổi mà trong đầu ai cũng đau đáu chuyện có nơi cần đến, có danh cần mang, có chí cần thành. Nhưng mà cũng chính vì tâm sở cầu ấy mà một người sẽ còn tự hành hạ bản thân vì những điều bản thân chưa đạt được. Hãy cứ đi trên con đường tìm kiếm thành công, rồi bạn sẽ thấy trên con đường ấy, người ta thất bại theo rất nhiều cách khác nhau. Có người chưng hửng chỉ vì ngây thơ, có người hỏng việc vì không đủ năng lực, một số người bỏ cuộc vì không chịu nổi sức ép t...