ENTRY SỐ 31
Có những cuộc đời, phải đi qua nửa chặng đường, con người mới thật sự bắt đầu hiểu mình đang sống vì điều gì, đang giữ lại điều gì, và đang buông bỏ điều gì. Người xưa từng nói: bốn mươi tuổi bớt hoang mang, năm mươi tuổi bắt đầu hiểu mệnh trời. Không phải hiểu theo nghĩa định mệnh cứng nhắc, mà là hiểu giới hạn của đời người, hiểu quy luật được – mất, hiểu rằng có những thứ càng nắm chặt càng rơi, có những thứ càng buông nhẹ lại càng ở lại. Nếu tuổi hai mươi là con suối trong veo, chảy theo hướng nào cũng thấy mình đúng, thì tuổi ba mươi là dòng sông bắt đầu va vào bờ đá của cơm áo, trách nhiệm, gia đình. Đến tuổi bốn mươi, nhiều người đi qua những đoạn ghềnh sâu nhất: thất bại, phản bội, áp lực tiền bạc, nỗi lo con cái, sự mệt mỏi trong những mối quan hệ tưởng là bền chặt. Và rồi, đến tuổi năm mươi, nếu còn đủ bình tĩnh để nhìn lại, con người giống như biển rộng. Không còn ồn ào. Không còn cần phải chứng minh. Nhưng bên dưới là cả một tầng sâu trải nghiệm mà người trẻ chưa thể hiểu h...