Bài đăng

ENTRY SỐ 26

 Nắm tay và làm tình. Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn. Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng. Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay. Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở. Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ng...

ENTRY SỐ 25_2026

Chiều cuối thu, ánh nắng mỏng như một tấm lụa vàng vắt ngang qua khu phố nhỏ, nơi những hàng bàng đã bắt đầu rụng lá, từng chiếc rơi chậm đến mức người ta có cảm giác thời gian cũng đang bước nhẹ lại. Trong căn phòng làm việc ở tầng ba của một tòa nhà cũ, Nam ngồi lặng trước bàn, tay vẫn đặt trên xấp hồ sơ mà lòng thì nặng như mang đá. Anh vừa bị trưởng phòng khiển trách trước mặt cả công ty — một lỗi không phải do anh gây ra. — Cậu làm việc kiểu gì vậy? — giọng trưởng phòng Quang lạnh và sắc — Báo cáo sai số liệu nghiêm trọng như thế, công ty mất hợp đồng thì ai chịu trách nhiệm? Nam muốn nói rằng chính Hùng đã gửi nhầm bảng dữ liệu, rằng anh chỉ là người tổng hợp. Nhưng nhìn quanh phòng họp, thấy mọi ánh mắt đều lảng đi, anh chợt hiểu một điều cay đắng: trong thế giới của người trưởng thành, sự im lặng đôi khi chính là cách người ta tự bảo vệ mình — bằng việc để người khác gánh lỗi. Anh cúi đầu. — Dạ… tôi sẽ rút kinh nghiệm. Cuộc họp tan, mọi người tản đi như chưa từng có chuyện gì x...

ENTRY SỐ 24_2026

 Em là một người tình kỳ lạ. Lần đầu đến với em, tôi chẳng có gì, trong ví tiền lẫn trên người. Tôi cứ trần trụi thế, và cả hai lao vào nhau. Nụ hôn lúc ấy trộn với mồ hôi, giữa cái nóng ẩm thấp của căn nhà trọ chật chội. Khi ấy, tôi cứ thều thào: "Yêu anh không?" "Em yêu chứ!" Em nói, vừa thở hổn hển như để ngăn cơn hứng khởi của mình. "Mà anh không có gì cả." "Thì giờ anh đâu mặc gì?" "Không. Ý là anh nghèo lắm..." "Mẹ kiếp! Anh đừng lải nhải nữa." Tôi cười khanh khách, cà chúng tôi làm tình thật vui. Lúc đó, lòng cả hai nhẹ bẫng. Như thể, chúng tôi chẳng phải lo gì cả giữa thế giới vồn vã này. ______ Nhưng rồi, khi công việc thuận lợi, tôi bắt đầu giàu có hơn. Tôi bắt đầu sắm sửa cho mình những chiếc áo sơ mi mới tinh. Túi xách tôi mang cũng thuộc hàng hiệu với logo được in to bản. Tôi cứ nghĩ khi gặp em, người sẽ thích. Nhưng đáp lại tôi, em lại nở nụ cười khó hiểu: "Lần sau khi đến gặp em, anh ăn mặc giản dị là được....

NOTE_THẤT NGHIỆP

 Thất nghiệp_một thực trạng rất buồn. Tôi 39 tuổi, đang sống tại TP HCM, thất nghiệp được vài tháng; viết những dòng này, tôi thấy lòng nặng trĩu. Giờ tôi thất nghiệp không chỉ lo về chuyện tiền bạc mà còn là áp lực lớn về tinh thần, trách nhiệm với gia đình và cả cảm giác tự ti khi nhìn lại hành trình gần 20 năm gắn bó với ngành công nghệ thông tin và viễn thông. Tôi bắt đầu làm việc từ những năm đại học, ban đầu là hỗ trợ khách hàng qua tổng đài: tiếp nhận cuộc gọi, hướng dẫn xử lý sự cố mạng cơ bản, phân loại ticket và đôi khi telesale. Sau đó, tôi học thêm bằng cấp và chuyển sang làm triển khai, bảo trì hệ thống mạng cho nhà mạng lớn: kéo cáp, đấu nối, cài đặt thiết bị, xử lý sự cố ngoài hiện trường, chủ yếu là công việc tay chân vất vả. Giai đoạn sau, tôi lên vị trí quản lý trạm: vệ sinh thiết bị, ứng cứu sự cố đứt cáp quang, thay thế linh kiện hỏng, kiểm tra nguồn điện dự phòng, lắp đặt trạm mới và nạp cấu hình cơ bản. Công việc đòi hỏi cả sức khỏe lẫn kiến thức thực tế về mạ...

ENTRY SỐ 23_2026

 Sài Gòn, mùa thương mới.... Bận xù đầu là có thật, mấy hôm nay công việc cứ dồn dập không có thời gian viết blog, ghi lại những cảm xúc, hoài niệm cho riêng mình. Đi làm về là kiệt sức, cuối năm rồi, bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu dự định... Già rồi, sức khỏe xuống thật nhanh, Sài Gòn cứ đỏng đảnh, thời tiết cứ nóng rồi lạnh, lạnh rồi nóng... 3 tuần nữa là tết rồi, tự dưng chưa kịp làm gì bỗng dưng tết đến, nghe nhạc tết cứ rộn ràng dù mình chưa bao giờ thích tết. Mình chỉ thích tết là một kỳ nghỉ dài, vì mình được nghỉ tận 2 tuần. Mình có thời gian chăm sóc má được 2 tuần, đó là lý do vì mình cố gắng làm tốt công việc của mình, để những ngày nghỉ ngơi bên má cho trọn vẹn.  Thật ra, mình rất cảm ơn tất cả, những tháng ngày có một mình, những công việc gập ghềnh, chông chênh của 2025 rồi mình cũng đi qua được. Lúc ấy, có ai bên cạnh, chia sẻ buồn vui thì hạnh phúc nhưng thôi, hãy học cách đi đến một mình. Ai rồi cũng học cách một mình giữa muôn trùng khó khăn. Ai cũng có những ...

ENTRY SỐ 22_2026

Có những người, chỉ cần nhắc đến thôi, lòng đã khẽ run như chạm vào một miền ký ức rất sâu. Không phải vì còn yêu đến đau đớn, mà vì nơi ấy đã từng là một phần thanh xuân, từng là đoạn đời chân thật nhất, trong trẻo nhất, mà thời gian dù có trôi xa đến đâu cũng không thể xóa nhòa. Người cũ… hai chữ nghe nhẹ tênh, nhưng chất chứa biết bao điều chưa nói. Là người từng đi qua đời ta bằng tất cả sự chân thành, rồi lặng lẽ rời đi, để lại sau lưng một khoảng trống không ồn ào nhưng rất dài. Là người từng quen thuộc đến mức chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu nhau, từng thân đến mức im lặng cũng không thấy xa cách. Vậy mà giờ đây, gặp lại chỉ còn có thể mỉm cười khách sáo, hỏi nhau vài câu xã giao, như hai người đã từng rất quen nhưng buộc phải giả vờ xa lạ. Có những kỷ niệm không còn hiện hữu, nhưng mỗi lần vô tình chạm tới vẫn khiến tim khẽ nhói. Một con đường cũ từng đi chung. Một quán quen từng ngồi đối diện nhau. Một bài hát từng nghe trong những buổi chiều đầy gió. Tất cả vẫn còn đó, chỉ có n...

ENTRY SỐ 21_2026

 Ngày mới...Sài Gòn... Sài Gòn chiều buông, có chút hơi sương lạnh. Mặc chiếc áo mỏng chạy lang thang ngoài đường về là buốt người. Dạo này, sức khỏe mình yếu đi thấy rõ. Sài Gòn trang trí năm mới rực rỡ thật, đẹp. Phố xá cứ rộn ràng. Mình có 2 tuần nghỉ năm mới thì cuống cuồng mong ngóng ngày về với má. Điều hạnh phúc nhất với mình bây giờ là công việc tốt, lối về còn có má còn niềm vui. Mọi bộn bề còn lại không đáng gì. Trong cuộc sống, hay trong công việc cũng có lúc gặp nhiều điều bất ý nhưng rồi cũng qua. Thực sự, nhìn lại, mình thấy mình may mắn rất nhiều. Mọi thứ không thể hoàn hảo, nhưng vẫn bình yên, mình cảm ơn mình trong 6 năm qua đã cố gắng đứng vững, vượt qua không ít khó khăn từ lúc dịch bệnh cho đến bây giờ.  Bình ổn là điều đáng trân quý nhất, ngành logistics đang bão hòa & cạnh tranh rất khóc liệt. Chúng ta cũng nhìn thấy sự bất ổn của cả thế giới. Châu Âu, Mỹ trước đây cứ đến Giáng sinh, năm mới, mùa đông, hè...ào ạt nhập hàng. Giờ thì hàng hóa mỗi ngày m...