Bài đăng

ENTRY SỐ 77

 Đời người cũng như một chuyến tàu. Tàu cứ đi, hết ga này đến ga khác. Có ga đầy tiếng cười, nơi ta gặp tình yêu, tình bạn và những niềm vui tưởng như sẽ ở lại mãi. Cũng có những ga phủ đầy buồn bã, nơi ta đi qua mất mát, thất vọng và những điều không như ý. Mỗi ga đến rồi đi, nhưng chẳng có ga nào là vô nghĩa. Có nơi cho ta niềm vui, có nơi dạy ta trưởng thành. Có nơi khiến ta biết yêu thương, có nơi buộc ta học cách buông bỏ. Qua mỗi chặng đường, ta lại hiểu mình hơn và dần trở thành con người của chính mình. Trên chuyến tàu ấy, có người đồng hành cùng ta rất lâu, cùng chia sẻ những năm tháng buồn vui. Cũng có người chỉ đi cùng một quãng, rồi đến một ga nào đó, họ bước xuống. Sự chia xa có thể khiến ta đau lòng, nhưng không vì thế mà những tháng ngày từng có trở nên vô nghĩa. Có người đến để ở lại, cũng có người đến chỉ để dạy ta một điều, rồi tiếp tục hành trình của họ. Có những ga ta phải dừng lâu hơn mình mong muốn. Ta tự hỏi tại sao cuộc đời chậm lại, tại sao điều mình chờ đợ...

ENTRY SỐ 76

 Dạo gần đây tôi mê mẩn “Đầu Xuân Tươi Sáng” một cách khó hiểu, mặc dù phim cũng không có quá nhiều nội dung truyền tải, vậy mới ngộ ra những tâm sự trong lòng phụ nữ trung niên. Rất nhiều người trong chúng ta khi bước sang ngưỡng U40 trở đi, rõ ràng đã đi qua những năm tháng ngây ngô non nớt, đã nhìn thấu những vụn vặt và nhọc nhằn của cuộc đời. Vậy mà tận sâu trong lòng vẫn cất giữ một phần mềm mại, vẫn ôm một chấp niệm với tình yêu lãng mạn. Chúng ta rung động trước những mối tình sâu đậm trong phim, cảm động trước những cuộc tình tan hợp rồi lại về bên nhau, nhịn không được mà nhập vai chính mình vào đó, tham luyến một chút thiên vị và dịu dàng đến muộn. Nhưng bên cạnh việc say mê bộ phim, điều đáng để chúng ta hiểu hơn chính là phần cốt lõi chân thực nhất mà bộ phim muốn nói: Tình yêu đẹp nhất chưa từng là hèn mọn chờ đợi, tự giày vò bản thân, mà là bình đẳng, tôn trọng và cùng nhau trưởng thành. Thượng Chi Đào đã dành sáu năm để lao về phía một mối tình không cân bằng. Cô nhẫ...

ENTRY SỐ 75

Có những nơi, khi còn sống ở đó, ta chẳng thấy có gì đặc biệt. Một mái hiên bạc màu, con đường nhỏ, hàng cây đứng im trong nắng, tiếng chén đũa vọng ra từ căn bếp mỗi chiều… Mãi đến khi rời xa, ta mới hiểu đó từng là những ngày đẹp nhất của đời mình. Nơi chốn trở nên thân yêu có lẽ không hẳn vì cảnh vật, mà vì ở đó có những người ta từng thương, có tiếng cười của những người ngày ấy và những tháng năm muốn trở lại cũng không còn được nữa. Năm tháng cứ lặng lẽ đi qua. Một sớm soi gương, ta chợt thấy tóc mình đã khác. Chiếc ghế trước sân vẫn còn, nắng chiều vẫn nghiêng qua bậc cửa, chỉ có người từng ngồi bên cạnh đôi khi đã vắng. Những điều ngày trước tưởng rất bình thường, đến lúc muốn tìm lại mới hay không còn nguyên vẹn nữa. Nhưng lâu lâu kỷ niệm trở về, đâu phải để làm ta buồn. Nó nhắc rằng mình từng có những ngày rất đỗi dịu dàng. Từ đó, một bữa cơm còn đủ mặt, một lời hỏi thăm không vì điều gì, hay tiếng chân quen vừa dừng trước cửa bỗng trở nên quý giá. Cuộc đời dĩ nhiên không phả...

ENTRY SỐ 74

 Hôn nhân là nơi nhân duyên gặp nhân quả. Cùng ăn cùng ở mà không cùng nâng nhau lên, đó là bạn sống, chưa phải bạn đời. Bạn đời không chỉ là người cùng ta đi qua năm tháng, mà còn là người cùng ta trả, học và hóa giải một phần nhân duyên của đời mình Lắm khi chúng ta cho rằng hôn nhân bền là vì yêu đủ nhiều. Thật ra không hẳn. Có những người từng yêu nhau rất sâu nhưng vẫn rời xa. Cũng có những người đến với nhau không quá ồn ào, vậy mà lại đi hết một đời một kiếp. Điều quyết định không chỉ nằm ở cảm xúc lúc ban đầu, mà còn nằm ở ícách hai người đối đãi với nhân duyên đã đưa mình gặp nhau. Bởi trong đời, không có cuộc gặp gỡ nào hoàn toàn vô cớ. Có người đến để cho ta niềm vui và có người đến để dạy ta chịu đựng. Thậm chí có người đến để soi cho ta thấy phần sáng trong mình. Cũng có người đến để chạm đúng vào những góc tối mà ta vẫn luôn né tránh. Vì vậy, bạn đời không chỉ là người cùng ăn, cùng ở, cùng nhau dựng một mái nhà thế tục. Người ấy còn là tấm gương phản chiếu những điều...

ENTRY SỐ 73

 CẤT THÁNG 8 VÀO HÔM QUA Cất tháng 8 vào hôm qua là khi ta đủ mỏi để không cố mạnh mẽ thêm nữa. Là khi ta không muốn diễn nữa, không cần gồng nữa. Là lúc ta tự cho phép mình ngồi xuống, lặng im, và thở một hơi thật dài – như chưa từng được thở từ những ngày đầu tháng. Không phải ai cũng có một tháng 8 dễ dàng. Có người mất một ai đó. Có người mất chính mình. Có người chỉ mất đi một chút bình yên, nhưng thấy như cả thế giới chao đảo. Và cũng có người không mất gì cả, nhưng chẳng tìm thấy được niềm vui trong những điều từng khiến họ hạnh phúc. Chúng ta đã sống sót qua tháng 8. Vậy là đủ giỏi rồi. Đừng bắt mình phải rút ra bài học. Đừng cố gắng tìm một ý nghĩa nào đó. Đôi khi, sống sót cũng là một chiến thắng. Hãy cất tháng 8 vào hôm qua, bằng một lời cảm ơn. Cảm ơn những vết thương đã cho mình biết mình vẫn còn cảm xúc. Cảm ơn những lần hụt hẫng vì nó dạy ta buông kỳ vọng. Cảm ơn những đêm trắng vì sáng nay, mình vẫn được nhìn thấy ánh nắng. Ta buông xuống không phải là ta bỏ cuộc. T...

ENTRY SỐ 72

 Nếu cả đời chọn độc thân, liệu sau này có ổn? Có những buổi sáng cuối tuần bạn được quyền nằm dài đến trưa, không ai gọi dậy ăn sáng, không tiếng trẻ con làm ồn, cũng chẳng có ai càm ràm vì chén dĩa. Cuộc sống độc thân lúc đầu nhẹ tênh như một ly rượu vang, thơm và quyến rũ. Nhưng càng về sau lại khiến ta say đến mỏi lòng. Bạn có tất cả tự do mà mình từng mơ ước. Muốn đi đâu thì đi, muốn ăn gì thì ăn. Không cần xin phép, không cần giải thích, không cần hòa giải sau những hiểu lầm vặt vãnh. Bạn không phải chịu đựng những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại, không phải ngoảnh lòng chịu đựng sự vô tâm, tự tư từ một người không hiểu mình. Nhưng bạn cũng không có ai để nắm tay khi mỏi mệt, không có ai đợi bạn về muộn, không ai nhắc bạn mặc thêm áo khi trời trở gió, không ai giữ bạn lại, và cũng chẳng ai chạy theo khi bạn quay lưng. Lúc trẻ ta chọn tự do, nhưng đến một độ tuổi nào đó ta sẽ thấy, bình yên không nằm ở việc được đi đâu tùy thích, mà là có một nơi để quay về. Không kết hôn không phả...

ENTRY SỐ 71

Có một thời chúng ta tin rằng có những con người sẽ mãi ở bên mình, có những mối quan hệ sẽ chẳng bao giờ đổi thay và có những lời hứa chỉ cần nói ra sẽ theo nhau suốt cả cuộc đời. Đến khi đi qua đủ những lần gặp gỡ rồi chia xa, đủ những lần vui mừng rồi thất vọng, người ta mới hiểu một điều rất bình thường nhưng cũng rất đau lòng, ai rồi cũng sẽ khác, không có gì tồn tại mãi với thời gian. Con người không thay đổi trong một sớm một chiều. Mọi thứ diễn ra rất chậm, chậm đến mức chính bản thân họ cũng không nhận ra. Chỉ đến một ngày vô tình gặp lại, nghe cách họ nói chuyện, nhìn ánh mắt họ, cảm nhận sự im lặng giữa hai người, ta mới giật mình nhận ra người trước mặt không còn là người năm ấy nữa. Thực ra không riêng gì họ, chính ta cũng đã khác rất nhiều so với phiên bản của những năm tháng trước đây. Có những người từng rất vô tư, sau vài lần bị phản bội trở nên dè dặt. Có những người từng sẵn sàng giúp đỡ bất kỳ ai, sau nhiều lần bị lợi dụng bắt đầu biết giữ khoảng cách. Có những ngườ...