ENTRY SỐ 79
TUỔI TRUNG NIÊN Có những người đàn ông tưởng mình đã đi qua tuổi biết rung động. Cho đến khi gặp một người. Tôi từng nghe một người bạn nói: “Đàn ông đến tuổi này mà còn có một người khiến mình mong được nói chuyện mỗi ngày, thì người đó đặc biệt lắm.” Nghe đơn giản vậy thôi. Nhưng càng nghĩ càng thấy đúng. Bởi bước sang tuổi trung niên, người ta đâu còn sống như những chàng trai đôi mươi. Một ngày có bao nhiêu thứ phải lo. Công việc. Gia đình. Tiền bạc. Những mối quan hệ. Những trách nhiệm mà đôi khi muốn buông cũng không buông được. Mệt thì vẫn phải cố. Buồn cũng chẳng mấy khi nói ra. Rồi một ngày, giữa những ngày tưởng như giống hệt nhau ấy, có một người xuất hiện. Cô ấy không làm điều gì quá lớn lao. Chỉ là từ lúc nào không biết, mỗi khi có chuyện vui, anh lại muốn kể cho cô ấy nghe. Một chuyện rất nhỏ thôi, chẳng đáng để kể với người khác. Nhưng lại muốn kể cho cô ấy. Có hôm công việc không thuận lợi, trong lòng chẳng vui. Vậy mà điều đầu tiên anh nghĩ đến lại là tìm cô ấy. L...