ENTRY SỐ 72
Nếu cả đời chọn độc thân, liệu sau này có ổn? Có những buổi sáng cuối tuần bạn được quyền nằm dài đến trưa, không ai gọi dậy ăn sáng, không tiếng trẻ con làm ồn, cũng chẳng có ai càm ràm vì chén dĩa. Cuộc sống độc thân lúc đầu nhẹ tênh như một ly rượu vang, thơm và quyến rũ. Nhưng càng về sau lại khiến ta say đến mỏi lòng. Bạn có tất cả tự do mà mình từng mơ ước. Muốn đi đâu thì đi, muốn ăn gì thì ăn. Không cần xin phép, không cần giải thích, không cần hòa giải sau những hiểu lầm vặt vãnh. Bạn không phải chịu đựng những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại, không phải ngoảnh lòng chịu đựng sự vô tâm, tự tư từ một người không hiểu mình. Nhưng bạn cũng không có ai để nắm tay khi mỏi mệt, không có ai đợi bạn về muộn, không ai nhắc bạn mặc thêm áo khi trời trở gió, không ai giữ bạn lại, và cũng chẳng ai chạy theo khi bạn quay lưng. Lúc trẻ ta chọn tự do, nhưng đến một độ tuổi nào đó ta sẽ thấy, bình yên không nằm ở việc được đi đâu tùy thích, mà là có một nơi để quay về. Không kết hôn không phả...