ENTRY SỐ 42
Có những người bước vào đời ta rất nhẹ. Một cái nhìn, một câu nói, một lần vô tình chạm mặt. Ta ngỡ đó là duyên lành. Ta tin rằng họ đến để cùng mình đi xa. Nhưng rồi có những ngày gió đổi chiều, lòng người cũng đổi khác. Họ rời đi, để lại khoảng trống không dễ lấp đầy. Khi còn trẻ, ta thường trách. Trách người bạc lòng. Trách mình dại khờ. Trách cả những lần tin tưởng quá nhiều. Nhưng khi đã đi qua vài lần đổ vỡ, ta mới hiểu có những cuộc gặp gỡ vốn không sinh ra để nắm giữ. Chúng sinh ra để dạy ta một điều gì đó mà ta chưa từng học. Duyên nghiệp không phải câu chuyện thần bí. Đó là sự gặp nhau của hai tâm hồn ở một thời điểm đủ để tạo nên thay đổi. Có người đến khi ta đang kiêu ngạo, để dạy ta biết khiêm nhường. Có người đến khi ta yếu đuối, để ta học cách tự đứng dậy. Có người khiến ta tổn thương sâu sắc, để ta hiểu giá trị của lòng tự trọng. Những bài học ấy không được viết bằng mực, mà được khắc bằng nước mắt. Có người ta từng thương hết lòng. Ta nghĩ chỉ cần chân thành là đủ. Ta ...