ENTRY SỐ 59
Người ta sống đến một độ tuổi nào đó sẽ hiểu, đời người giống một chuyến đò qua sông. Có người bước lên từ lúc mình còn tay trắng, còn non nớt, còn tin mọi thứ trên đời đều bền chặt. Có người chỉ đi cùng một đoạn ngắn nhưng để lại trong lòng cả một quãng nhớ rất dài. Cũng có người từng nghĩ sẽ ở bên nhau đến bạc đầu, vậy mà đi được nửa đường đã lặng lẽ rẽ sang một hướng khác. Nhiều năm trước, cứ nghĩ chỉ cần thật lòng thì sẽ giữ được mọi mối quan hệ. Sau này mới hiểu, lòng người đổi thay theo thời gian, hoàn cảnh, áp lực và cả những nỗi niềm không nói thành lời. Có những người rời đi không vì hết thương, chỉ vì cuộc sống khiến họ mệt mỏi quá rồi. Có những mối quan hệ chẳng xảy ra cãi vã, cũng không ai phản bội ai, chỉ là dần dần không còn tìm được tiếng nói chung nữa. Điều khiến con người đau nhất không phải bị bỏ rơi ngay từ đầu. Đau nhất là từng rất quan trọng với ai đó, từng được xem là ngoại lệ trong lòng họ, rồi một ngày trở thành người có cũng được, không có cũng chẳng sao. Thời ...