Bài đăng

ENTRY SỐ 71

Có một thời chúng ta tin rằng có những con người sẽ mãi ở bên mình, có những mối quan hệ sẽ chẳng bao giờ đổi thay và có những lời hứa chỉ cần nói ra sẽ theo nhau suốt cả cuộc đời. Đến khi đi qua đủ những lần gặp gỡ rồi chia xa, đủ những lần vui mừng rồi thất vọng, người ta mới hiểu một điều rất bình thường nhưng cũng rất đau lòng, ai rồi cũng sẽ khác, không có gì tồn tại mãi với thời gian. Con người không thay đổi trong một sớm một chiều. Mọi thứ diễn ra rất chậm, chậm đến mức chính bản thân họ cũng không nhận ra. Chỉ đến một ngày vô tình gặp lại, nghe cách họ nói chuyện, nhìn ánh mắt họ, cảm nhận sự im lặng giữa hai người, ta mới giật mình nhận ra người trước mặt không còn là người năm ấy nữa. Thực ra không riêng gì họ, chính ta cũng đã khác rất nhiều so với phiên bản của những năm tháng trước đây. Có những người từng rất vô tư, sau vài lần bị phản bội trở nên dè dặt. Có những người từng sẵn sàng giúp đỡ bất kỳ ai, sau nhiều lần bị lợi dụng bắt đầu biết giữ khoảng cách. Có những ngườ...

ENTRY SỐ 70

 Ngày ấy, mình chọn từ bỏ.. Mình chọn buông tay cho hết thảy những điều mà bản thân đã dốc cạn sức mình để tạo nên.. 25 năm tuổi trẻ, với hành trang là con số âm và những điều tưởng chừng không có thực. Đôi chân nứt nẻ, bờ vai bám bụi, bàn tay chai sần, nụ cười cũng đã không còn tự nhiên như chính những khát cầu từng mộng ước, đôi mắt đã chẳng còn long lanh như vạt bầu trời xanh biếc trên đỉnh đầu. Chỉ có đó một dáng người rệu rã, giấu lại nụ cười dưới gót chân, khuất lệ. Ngày ấy, Sài Gòn trời đổ cơn mưa xối ướt đẫm một tâm hồn bi lụy.. Nhớ mãi, và thầm cảm ơn, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người đã rời đi, cảm ơn những ai đã ở lại. Và thầm mỉm cười.. cảm ơn chính mình, đã không gục ngã. Giờ đây, đã học cách tin vào chính mình nhiều hơn, nỗ lực thay đổi, tự cứu lấy bản thân. Học cách chấp nhận mọi điều không như ý, chấp nhận những cuộc chia ly, chấp nhận những sự vô thường của cuộc đời, từ chối sự dằn vặt của nội tâm, học cách nuôi dưỡng lại chính mình một lần nữa, không còn vì một...

ENTRY SỐ 69

 Càng đi qua nhiều, càng nhìn thấu lòng người, ta lại muốn quay về làm đứa trẻ của những năm tháng không lo nghĩ. Ngày còn bé, chúng ta luôn mong mình lớn thật nhanh. Mong được tự do. Mong được quyết định cuộc đời của mình. Mong có thể đi đến bất cứ nơi đâu mình muốn mà không cần ai nhắc nhở. Khi ấy, người ta nghĩ trưởng thành là một điều gì đó rất đẹp. Là những chuyến đi xa. Là những ước mơ rộng lớn. Là cảm giác được sống theo ý mình. Nhưng rồi cuộc đời dạy cho ta nhiều điều hơn những gì ta từng tưởng. Ta bắt đầu hiểu rằng không phải ai cười với mình cũng thật lòng quý mến mình. Không phải lời hứa nào cũng sẽ được giữ. Không phải sự chân thành nào cũng được trân trọng. Và cũng không phải cứ đối xử tốt với người khác thì sẽ nhận lại điều tương tự. Càng đi qua nhiều, ta càng nhìn thấy những góc khuất của lòng người. Nhìn thấy những đổi thay trong các mối quan hệ. Nhìn thấy những người từng rất thân rồi dần trở thành người xa lạ. Nhìn thấy những câu chuyện tưởng sẽ kéo dài mãi mãi cu...

ENTRY SỐ 68

 Giữ Nhau Trong Những Ngày Giông Gió Mới Thật Sự Gọi Là Thương. Người ta thường dễ yêu khi trời xanh, khi lòng an, khi cuộc sống đủ đầy tiếng cười và đôi bàn tay còn rảnh để nắm lấy nhau. Trong khoảnh khắc êm đềm của đời, yêu giống như một bản nhạc dịu dàng không cần quá nhiều lời, chỉ cần hai ánh mắt nhìn nhau cũng đủ hiểu. Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng được nâng niu trong nắng ấm. Cuộc sống vốn dĩ không bằng phẳng, và tình yêu cũng sẽ không mãi là những ngày tháng an yên. Rồi sẽ có lúc một trong hai mỏi mệt, cuộc đời giăng kín những đám mây xám, tổn thương dồn dập gõ cửa… Khi ấy, người chọn ở lại không chỉ còn vì yêu, mà đã là thương - thứ tình cảm sâu hơn, bền hơn, kiên trì hơn gấp nhiều lần. “Bên nhau lúc yên vui là yêu, ở lại lúc giông bão là trọn một chữ thương.” Chữ “thương” ấy, không phải ai cũng hiểu trọn. Đó là khi người ta không quay lưng đi khi bạn yếu đuối, không rời tay khi bạn vấp ngã, không trách móc khi bạn mệt mỏi chẳng còn đủ sức để dịu dàng như ngày trư...

ENTRY SỐ 67

Có những cuộc gặp gỡ diễn ra rất nhanh, ngắn ngủi như một cơn gió thoảng qua đời người. Ta từng nghĩ đó chỉ là sự tình cờ, từng nghĩ người ấy xuất hiện rồi rời đi như bao người khác. Thế nhưng năm tháng trôi qua, giữa dòng đời rộng lớn, giữa hàng triệu con người ngoài kia, họ lại bất ngờ xuất hiện một lần nữa. Khoảnh khắc ấy khiến nhiều người tin rằng trên đời này có những mối duyên chưa thật sự kết thúc, có những câu chuyện chưa viết xong nên số phận lại sắp đặt cho hai người gặp lại. Có những người từng rất thân thiết nhưng vì hoàn cảnh mà xa nhau. Có những người từng thương nhau rất nhiều nhưng lại lỡ mất nhau bởi sự non trẻ, bởi cái tôi quá lớn hoặc bởi những lựa chọn chưa đủ trưởng thành. Khi ấy ai cũng nghĩ rằng cánh cửa đã khép lại. Ai cũng nghĩ rằng từ nay mỗi người sẽ đi một hướng. Thế nhưng cuộc đời vốn có những vòng tròn rất kỳ diệu. Đi một vòng thật lớn, trải qua đủ vui buồn, đủ mất mát và trưởng thành, con người ta lại đứng trước một gương mặt từng quen thuộc đến nao lòng....

ENTRY SỐ 66

 🖍️1. Có một sự thật mà rất nhiều người phụ nữ không bao giờ nói ra. Họ vẫn cười, vẫn chăm con, vẫn đi chợ, vẫn đăng những bức ảnh gia đình đủ đầy lên mạng xã hội. Nhưng sâu trong lòng, họ sợ. Sợ một ngày người đàn ông từng nắm tay mình đi qua tuổi trẻ sẽ nhìn về phía một người trẻ hơn, mới mẻ hơn. Sợ mình không còn là người được ưu tiên. Sợ chính mái nhà mình xây dựng mấy chục năm bỗng dưng có thêm một cái bóng khác. Đó là nỗi sợ rất thật, chỉ là ít ai đủ can đảm để thừa nhận. 🖍️2. Người ta thường nói đàn ông trung niên áp lực tiền bạc, sự nghiệp. Nhưng ít ai nhìn thấy phụ nữ trung niên cũng đang mang trên vai một cuộc chiến khốc liệt với thời gian. Những nếp nhăn đầu tiên xuất hiện. Da không còn căng. Tóc bắt đầu bạc. Vòng eo không còn như tuổi hai mươi. Nội tiết thay đổi khiến tâm trạng thất thường, sức khỏe giảm sút. Trong khi đó, xã hội lại không ngừng tung hô tuổi trẻ. Quảng cáo, phim ảnh, mạng xã hội đều lấy vẻ đẹp thanh xuân làm chuẩn mực. Người phụ nữ bỗng thấy mình đang...

ENTRY SỐ 65

 Những ngày ở phố.... Mấy ngày bệnh nằm suy nghĩ mông lung về những ngày kế tiếp, về đâu, đi đâu & làm gì. Rồi chợt mỉm cười tự nghĩ, sao mình nghĩ chi mà nhiều thế.... Thứ 6 tuần trước, mình vừa gặp một đứa em cùng quê. Mình còn ghẹo nó dạo này bảnh tỏn quá, thế mà 2 ngày sau hay tin em mất trong bệnh viện...mọi thứ đến quá nhanh trong ngỡ ngàng. Mình từng tự hỏi chính mình rằng, người ra đi họ còn gì nuối tiếc, người ở lại biết bao điều ray rứt chưa được làm cùng nhau....Ai đau hơn ai trong nỗi đau của người ra đi & người ở lại. Em sinh năm 93, con gái còn rất nhỏ, vừa tròn 2 tuổi. Thương ba mẹ em, thương vợ con em, mình giật mình, muốn bỏ tất cả để về. Nghĩ đến cảnh xa xứ mưu sinh xong trở về với ba mẹ là một cái xác không hồn...đau lòng thực sự. Mình bệnh một tuần, trong một tuần mà nghe nhiều tin buồn về mất mát, về chia ly, thực sự mình hết kiên nhẫn nổi. Chỉ có những ai từng chứng từ người thân mình rời trần thế, mới hiểu được nỗi buồn của người ở lại. Mình thương bé...