ENTRY SỐ 55
Có những ngày, người ta không buồn vì mất mát, mà buồn vì trong lòng quá nhiều điều không thể gọi thành tên. Ngồi giữa quán quen, uống một ly cà phê nhạt, nhìn dòng người qua lại tất bật với những gương mặt mơ hồ, bỗng nhiên mới hiểu đời giống như cơn gió sớm. Thoảng qua rồi tan, mát lành rồi phai, chẳng ai giữ được hình hài của gió, cũng chẳng ai định nghĩa được hết những xúc cảm chập chờn giữa lòng mình. Ai cũng nghĩ mình đang đi đúng hướng. Ai cũng tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn hôm qua. Vậy mà có một ngày, giữa những bước chân vô thức, ta chợt dừng lại giữa phố, tự hỏi: “Rốt cuộc bao năm nay, ta đang sống… hay chỉ đang cố gắng để giống một ai khác?” Câu hỏi ấy chẳng có lời đáp, nhưng nó cứ văng vẳng mãi, như tiếng chuông chùa xa xôi, như tiếng lá khô xào xạc dưới chân người lữ thứ khi trời sắp sang đông. Người đời thường thích náo nhiệt – thích những bữa tiệc, thích những lời khen, thích những ánh đèn màu rực rỡ. Nhưng tâm hồn thật sự lại lớn lên trong tĩnh lặng, trong những ch...