ENTRY SỐ 71
Có một thời chúng ta tin rằng có những con người sẽ mãi ở bên mình, có những mối quan hệ sẽ chẳng bao giờ đổi thay và có những lời hứa chỉ cần nói ra sẽ theo nhau suốt cả cuộc đời. Đến khi đi qua đủ những lần gặp gỡ rồi chia xa, đủ những lần vui mừng rồi thất vọng, người ta mới hiểu một điều rất bình thường nhưng cũng rất đau lòng, ai rồi cũng sẽ khác, không có gì tồn tại mãi với thời gian. Con người không thay đổi trong một sớm một chiều. Mọi thứ diễn ra rất chậm, chậm đến mức chính bản thân họ cũng không nhận ra. Chỉ đến một ngày vô tình gặp lại, nghe cách họ nói chuyện, nhìn ánh mắt họ, cảm nhận sự im lặng giữa hai người, ta mới giật mình nhận ra người trước mặt không còn là người năm ấy nữa. Thực ra không riêng gì họ, chính ta cũng đã khác rất nhiều so với phiên bản của những năm tháng trước đây. Có những người từng rất vô tư, sau vài lần bị phản bội trở nên dè dặt. Có những người từng sẵn sàng giúp đỡ bất kỳ ai, sau nhiều lần bị lợi dụng bắt đầu biết giữ khoảng cách. Có những ngườ...