ENTRY SỐ 78
ĐỪNG VƯỚNG VÀO NỢ HỒNG TRẦN NỮA, BẠN GIÀ ƠI! Có những món nợ trong đời không nằm trên giấy, không ai đòi, cũng chẳng có ngày tháng phải trả. Vậy mà càng có tuổi, người ta càng nhận ra, chính những món nợ vô hình ấy mới khiến lòng mình khó được bình yên. Đó là nợ tình, nợ nghĩa, nợ tiền, nợ con cái… và có khi là món nợ với chính bản thân mình. Ngày còn trẻ, chúng ta thường nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thật nhiều, kiếm được nhiều tiền, lo được cho gia đình, giữ được những mối quan hệ mình trân trọng… thì cuộc đời sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng rồi đi qua hơn nửa đời người mới hiểu, có những thứ càng ôm chặt, lòng càng nặng. Nợ tình là một món nợ như thế. Có thể đó là một người từng thương, một lời hứa chưa trọn, một lời xin lỗi chưa kịp nói, hay một mối duyên đã đi qua từ rất lâu nhưng thỉnh thoảng vẫn trở về trong ký ức. Tuổi trẻ nhớ một người vì còn thương. Tuổi già nhớ một người đôi khi chỉ vì một đoạn đời đã từng rất đẹp. Nhưng chuyện đã qua thì hãy để nó nằm lại ở nơi nó thuộc về. Đừng m...