Bài đăng

ENTRY SỐ 74

 Hôn nhân là nơi nhân duyên gặp nhân quả. Cùng ăn cùng ở mà không cùng nâng nhau lên, đó là bạn sống, chưa phải bạn đời. Bạn đời không chỉ là người cùng ta đi qua năm tháng, mà còn là người cùng ta trả, học và hóa giải một phần nhân duyên của đời mình Lắm khi chúng ta cho rằng hôn nhân bền là vì yêu đủ nhiều. Thật ra không hẳn. Có những người từng yêu nhau rất sâu nhưng vẫn rời xa. Cũng có những người đến với nhau không quá ồn ào, vậy mà lại đi hết một đời một kiếp. Điều quyết định không chỉ nằm ở cảm xúc lúc ban đầu, mà còn nằm ở ícách hai người đối đãi với nhân duyên đã đưa mình gặp nhau. Bởi trong đời, không có cuộc gặp gỡ nào hoàn toàn vô cớ. Có người đến để cho ta niềm vui và có người đến để dạy ta chịu đựng. Thậm chí có người đến để soi cho ta thấy phần sáng trong mình. Cũng có người đến để chạm đúng vào những góc tối mà ta vẫn luôn né tránh. Vì vậy, bạn đời không chỉ là người cùng ăn, cùng ở, cùng nhau dựng một mái nhà thế tục. Người ấy còn là tấm gương phản chiếu những điều...

ENTRY SỐ 73

 CẤT THÁNG 8 VÀO HÔM QUA Cất tháng 8 vào hôm qua là khi ta đủ mỏi để không cố mạnh mẽ thêm nữa. Là khi ta không muốn diễn nữa, không cần gồng nữa. Là lúc ta tự cho phép mình ngồi xuống, lặng im, và thở một hơi thật dài – như chưa từng được thở từ những ngày đầu tháng. Không phải ai cũng có một tháng 8 dễ dàng. Có người mất một ai đó. Có người mất chính mình. Có người chỉ mất đi một chút bình yên, nhưng thấy như cả thế giới chao đảo. Và cũng có người không mất gì cả, nhưng chẳng tìm thấy được niềm vui trong những điều từng khiến họ hạnh phúc. Chúng ta đã sống sót qua tháng 8. Vậy là đủ giỏi rồi. Đừng bắt mình phải rút ra bài học. Đừng cố gắng tìm một ý nghĩa nào đó. Đôi khi, sống sót cũng là một chiến thắng. Hãy cất tháng 8 vào hôm qua, bằng một lời cảm ơn. Cảm ơn những vết thương đã cho mình biết mình vẫn còn cảm xúc. Cảm ơn những lần hụt hẫng vì nó dạy ta buông kỳ vọng. Cảm ơn những đêm trắng vì sáng nay, mình vẫn được nhìn thấy ánh nắng. Ta buông xuống không phải là ta bỏ cuộc. T...

ENTRY SỐ 72

 Nếu cả đời chọn độc thân, liệu sau này có ổn? Có những buổi sáng cuối tuần bạn được quyền nằm dài đến trưa, không ai gọi dậy ăn sáng, không tiếng trẻ con làm ồn, cũng chẳng có ai càm ràm vì chén dĩa. Cuộc sống độc thân lúc đầu nhẹ tênh như một ly rượu vang, thơm và quyến rũ. Nhưng càng về sau lại khiến ta say đến mỏi lòng. Bạn có tất cả tự do mà mình từng mơ ước. Muốn đi đâu thì đi, muốn ăn gì thì ăn. Không cần xin phép, không cần giải thích, không cần hòa giải sau những hiểu lầm vặt vãnh. Bạn không phải chịu đựng những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại, không phải ngoảnh lòng chịu đựng sự vô tâm, tự tư từ một người không hiểu mình. Nhưng bạn cũng không có ai để nắm tay khi mỏi mệt, không có ai đợi bạn về muộn, không ai nhắc bạn mặc thêm áo khi trời trở gió, không ai giữ bạn lại, và cũng chẳng ai chạy theo khi bạn quay lưng. Lúc trẻ ta chọn tự do, nhưng đến một độ tuổi nào đó ta sẽ thấy, bình yên không nằm ở việc được đi đâu tùy thích, mà là có một nơi để quay về. Không kết hôn không phả...

ENTRY SỐ 71

Có một thời chúng ta tin rằng có những con người sẽ mãi ở bên mình, có những mối quan hệ sẽ chẳng bao giờ đổi thay và có những lời hứa chỉ cần nói ra sẽ theo nhau suốt cả cuộc đời. Đến khi đi qua đủ những lần gặp gỡ rồi chia xa, đủ những lần vui mừng rồi thất vọng, người ta mới hiểu một điều rất bình thường nhưng cũng rất đau lòng, ai rồi cũng sẽ khác, không có gì tồn tại mãi với thời gian. Con người không thay đổi trong một sớm một chiều. Mọi thứ diễn ra rất chậm, chậm đến mức chính bản thân họ cũng không nhận ra. Chỉ đến một ngày vô tình gặp lại, nghe cách họ nói chuyện, nhìn ánh mắt họ, cảm nhận sự im lặng giữa hai người, ta mới giật mình nhận ra người trước mặt không còn là người năm ấy nữa. Thực ra không riêng gì họ, chính ta cũng đã khác rất nhiều so với phiên bản của những năm tháng trước đây. Có những người từng rất vô tư, sau vài lần bị phản bội trở nên dè dặt. Có những người từng sẵn sàng giúp đỡ bất kỳ ai, sau nhiều lần bị lợi dụng bắt đầu biết giữ khoảng cách. Có những ngườ...

ENTRY SỐ 70

 Ngày ấy, mình chọn từ bỏ.. Mình chọn buông tay cho hết thảy những điều mà bản thân đã dốc cạn sức mình để tạo nên.. 25 năm tuổi trẻ, với hành trang là con số âm và những điều tưởng chừng không có thực. Đôi chân nứt nẻ, bờ vai bám bụi, bàn tay chai sần, nụ cười cũng đã không còn tự nhiên như chính những khát cầu từng mộng ước, đôi mắt đã chẳng còn long lanh như vạt bầu trời xanh biếc trên đỉnh đầu. Chỉ có đó một dáng người rệu rã, giấu lại nụ cười dưới gót chân, khuất lệ. Ngày ấy, Sài Gòn trời đổ cơn mưa xối ướt đẫm một tâm hồn bi lụy.. Nhớ mãi, và thầm cảm ơn, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người đã rời đi, cảm ơn những ai đã ở lại. Và thầm mỉm cười.. cảm ơn chính mình, đã không gục ngã. Giờ đây, đã học cách tin vào chính mình nhiều hơn, nỗ lực thay đổi, tự cứu lấy bản thân. Học cách chấp nhận mọi điều không như ý, chấp nhận những cuộc chia ly, chấp nhận những sự vô thường của cuộc đời, từ chối sự dằn vặt của nội tâm, học cách nuôi dưỡng lại chính mình một lần nữa, không còn vì một...

ENTRY SỐ 69

 Càng đi qua nhiều, càng nhìn thấu lòng người, ta lại muốn quay về làm đứa trẻ của những năm tháng không lo nghĩ. Ngày còn bé, chúng ta luôn mong mình lớn thật nhanh. Mong được tự do. Mong được quyết định cuộc đời của mình. Mong có thể đi đến bất cứ nơi đâu mình muốn mà không cần ai nhắc nhở. Khi ấy, người ta nghĩ trưởng thành là một điều gì đó rất đẹp. Là những chuyến đi xa. Là những ước mơ rộng lớn. Là cảm giác được sống theo ý mình. Nhưng rồi cuộc đời dạy cho ta nhiều điều hơn những gì ta từng tưởng. Ta bắt đầu hiểu rằng không phải ai cười với mình cũng thật lòng quý mến mình. Không phải lời hứa nào cũng sẽ được giữ. Không phải sự chân thành nào cũng được trân trọng. Và cũng không phải cứ đối xử tốt với người khác thì sẽ nhận lại điều tương tự. Càng đi qua nhiều, ta càng nhìn thấy những góc khuất của lòng người. Nhìn thấy những đổi thay trong các mối quan hệ. Nhìn thấy những người từng rất thân rồi dần trở thành người xa lạ. Nhìn thấy những câu chuyện tưởng sẽ kéo dài mãi mãi cu...

ENTRY SỐ 68

 Giữ Nhau Trong Những Ngày Giông Gió Mới Thật Sự Gọi Là Thương. Người ta thường dễ yêu khi trời xanh, khi lòng an, khi cuộc sống đủ đầy tiếng cười và đôi bàn tay còn rảnh để nắm lấy nhau. Trong khoảnh khắc êm đềm của đời, yêu giống như một bản nhạc dịu dàng không cần quá nhiều lời, chỉ cần hai ánh mắt nhìn nhau cũng đủ hiểu. Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng được nâng niu trong nắng ấm. Cuộc sống vốn dĩ không bằng phẳng, và tình yêu cũng sẽ không mãi là những ngày tháng an yên. Rồi sẽ có lúc một trong hai mỏi mệt, cuộc đời giăng kín những đám mây xám, tổn thương dồn dập gõ cửa… Khi ấy, người chọn ở lại không chỉ còn vì yêu, mà đã là thương - thứ tình cảm sâu hơn, bền hơn, kiên trì hơn gấp nhiều lần. “Bên nhau lúc yên vui là yêu, ở lại lúc giông bão là trọn một chữ thương.” Chữ “thương” ấy, không phải ai cũng hiểu trọn. Đó là khi người ta không quay lưng đi khi bạn yếu đuối, không rời tay khi bạn vấp ngã, không trách móc khi bạn mệt mỏi chẳng còn đủ sức để dịu dàng như ngày trư...