ENTRY SỐ 65
Những ngày ở phố.... Mấy ngày bệnh nằm suy nghĩ mông lung về những ngày kế tiếp, về đâu, đi đâu & làm gì. Rồi chợt mỉm cười tự nghĩ, sao mình nghĩ chi mà nhiều thế.... Thứ 6 tuần trước, mình vừa gặp một đứa em cùng quê. Mình còn ghẹo nó dạo này bảnh tỏn quá, thế mà 2 ngày sau hay tin em mất trong bệnh viện...mọi thứ đến quá nhanh trong ngỡ ngàng. Mình từng tự hỏi chính mình rằng, người ra đi họ còn gì nuối tiếc, người ở lại biết bao điều ray rứt chưa được làm cùng nhau....Ai đau hơn ai trong nỗi đau của người ra đi & người ở lại. Em sinh năm 93, con gái còn rất nhỏ, vừa tròn 2 tuổi. Thương ba mẹ em, thương vợ con em, mình giật mình, muốn bỏ tất cả để về. Nghĩ đến cảnh xa xứ mưu sinh xong trở về với ba mẹ là một cái xác không hồn...đau lòng thực sự. Mình bệnh một tuần, trong một tuần mà nghe nhiều tin buồn về mất mát, về chia ly, thực sự mình hết kiên nhẫn nổi. Chỉ có những ai từng chứng từ người thân mình rời trần thế, mới hiểu được nỗi buồn của người ở lại. Mình thương bé...