ENTRY SỐ 34
Xuân qua cửa, bình an ở lại trong tim. Xuân đến rồi Xuân lại đi, như một vòng quay rất tự nhiên của đất trời. Những ngày rộn ràng rồi cũng lắng lại, phố xá dần trở về nhịp quen, mâm cỗ đoàn viên được dọn đi, và cuộc sống lại tiếp tục guồng quay của nó. Nhưng có một điều, nếu ta biết giữ, sẽ không bao giờ rời xa, đó là bình an trong tim. Nhiều người mong Xuân kéo dài thêm một chút, mong những ngày thong thả đừng vội qua. Nhưng thật ra, điều quý nhất của mùa Xuân không nằm ở việc nó ở lại bao lâu, mà ở những gì nó kịp gieo vào lòng ta. Nếu sau những ngày Tết, ta thấy mình nhẹ hơn, dịu hơn, biết ơn hơn thì Xuân vẫn đang ở lại theo một cách rất sâu. Bình an không phải là món quà chỉ có trong những ngày đầu năm. Nó là điều ta có thể mang theo suốt cả hành trình, nếu ta biết giữ cho lòng mình một khoảng lặng đủ rộng. Là khi trở lại với công việc và bộn bề, ta vẫn nhớ thở chậm hơn một chút. Là khi đối diện với áp lực, ta vẫn chọn cách điềm tĩnh thay vì vội vàng. Xuân qua cửa là quy luật....