ENTRY SỐ 27
Có người từng hỏi em: “Làm sao để quên một người mà em đã từng yêu rất nhiều?” Em chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ đến nỗi chẳng ai biết nó vừa cắt ngang cả một miền ký ức. Vì thật ra, làm gì có ai chỉ em cách để quên. Làm gì có công thức nào để xoá sạch một người đã từng là tất cả. Em không quên họ bằng cách cố gắng lãng quên. Mà là học cách chấp nhận, rằng có những người chỉ đến để đi. Có những yêu thương, chỉ sinh ra để dang dở. Ngày mà em không còn bật khóc mỗi khi nhớ về người đó. Ngày mà em có thể nghe tên họ mà tim không nhói lên một nhịp. Ngày mà em nhìn lại những kỷ niệm đã từng đẹp đến nghẹt thở, nhưng lòng lại bình thản như một chiếc lá rơi. Đó là ngày em biết mình đã đi được một đoạn xa trong quá trình buông bỏ. Không còn tự hỏi “Tại sao?”. Không còn trách mình, trách người. Không còn gồng lên để tỏ ra ổn, tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ là một hơi thở nhẹ. Rồi bước đi. Không quay đầu. Em nhìn lại tất cả bằng đôi mắt khác. Không còn đỏ hoe, không còn cay xè. Mà là ánh nhìn dịu lại sau...