Bài đăng

ENTRY SỐ 30

  Buông những điều nặng nề, để tâm trí nhẹ bước vào năm mới. Năm cũ khép lại mang theo không ít điều đã từng khiến lòng ta mỏi mệt. Những lo toan chưa có lời giải, những tổn thương chưa kịp lành, những kỳ vọng đặt sai chỗ… tất cả, nếu cứ giữ mãi, sẽ trở thành hành trang quá nặng cho chặng đường phía trước. Bước sang năm mới, có lẽ điều ta cần nhất không phải là mang thêm ước muốn, mà là học cách buông bớt. Buông không phải là quên đi, càng không phải là trốn tránh. Buông là khi ta đủ can đảm nhìn thẳng vào những điều đã qua và chấp nhận rằng: có những việc đã hoàn thành sứ mệnh của chúng. Ta mang ơn chúng vì những bài học, rồi nhẹ nhàng đặt xuống, để lòng không còn vướng bận. Khi buông được những điều nặng nề, tâm trí tự khắc nhẹ hơn. Ta không còn bị kéo về bởi quá khứ, không bị lo âu níu chân bởi tương lai. Ta có mặt trọn vẹn hơn trong hiện tại, nơi sự sống đang thực sự diễn ra. Và chính trong khoảnh khắc ấy, bình yên bắt đầu lên tiếng. Năm mới không đòi hỏi ta phải trở thành một ...

ENTRY SỐ 29

 Vợ chồng tôi đã ngủ chung giường suốt 26 năm. Nhưng rồi, ở một đoạn nào đó trên đường đời, chúng tôi trở thành… hai người ở chung nhà. Không cãi vã. Không bất hạnh. Chỉ là… không còn gì nữa. Cô ấy nói. Tôi gật đầu. Tôi nói. Cô ấy gật đầu. Bữa tối luôn mở tivi, để khỏi phải lấp đầy sự im lặng. Tháng trước, cô ấy về nhà chị gái một tuần. Và tôi nhận ra một điều khiến mình sợ. Tôi không thấy nhớ cô ấy. Không phải vì tôi không yêu. Mà vì tôi không còn cảm được gì nữa. Cô ấy đi vắng, còn tôi… vẫn sống tiếp. Cùng một nhịp sinh hoạt. Cùng một khoảng trống. Không biết từ lúc nào mọi thứ trở nên như vậy. Ngày xưa chúng tôi khác lắm. Tôi nhớ chứ. Những chuyến đi dài, nói chuyện hàng giờ. Cười vì những điều rất nhỏ. Mong được về nhà chỉ để gặp nhau. Bây giờ, tôi bước vào cửa là đã thấy mệt. Đầu óc đã ở đâu đó khác. Cô ấy hỏi hôm nay tôi thế nào, tôi trả lời ngắn gọn. Vì câu trả lời dài cần một năng lượng mà tôi không còn. Cô ấy đã ngừng hỏi câu dài từ nhiều năm trước. Tôi 54 tuổi. Có một ngư...

ENTRY SỐ 28

Hôm trước, khi thấy bác Cỏ ( nick name của nhà bác Khuê Việt Trường)  đăng trên facebook thông tin cần người hợp tác viết bài cho báo Xuân,  mình nhắn tin cho bác Khuê Việt Trường, một nhà văn, nhà báo của Tỉnh Khánh Hòa rằng: " Hôm nào, em viết bài gởi bác nhé".  Nhưng loay hoay mãi tìm kiếm cái cảm xúc để viết mà chữ nghĩa nó trôi tụt đi chơi phương trời nào. Phần thì cuối năm, lu xu bu, nhiều cảm xúc hỗn tạp. Vừa làm, vừa học, vừa lo toan nhiều thứ mệt người ra, thôi đành lỗi hẹn với bác Cỏ.  Viết đề tài gì dễ lụm tiền nhất? Thất tình, bi lụy...kiểu bi thương. Mình lại thích những tản văn nhẹ nhàng của bác Cỏ. Không có mùi bi thảm quá dù cuộc đời thật khác. Nhưng thôi, xin hẹn lại, biết đâu một ngày nào đó, có một bài thơ nhỏ, một tản văn trên báo Khánh Hòa. Hi vọng & ước mơ đi, vì báo Khánh Hòa toàn là cây đa, cây đề, hậu bối như mình bon chen cũng khó nhé.... 20 tháng Chạp rồi nhỉ? Những ngày này mình tin chắc ai cũng bận lo toàn cho tết, ai cũng vắt chân lê...

ENTRY SỐ 27

 Có người từng hỏi em: “Làm sao để quên một người mà em đã từng yêu rất nhiều?” Em chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ đến nỗi chẳng ai biết nó vừa cắt ngang cả một miền ký ức. Vì thật ra, làm gì có ai chỉ em cách để quên. Làm gì có công thức nào để xoá sạch một người đã từng là tất cả. Em không quên họ bằng cách cố gắng lãng quên. Mà là học cách chấp nhận, rằng có những người chỉ đến để đi. Có những yêu thương, chỉ sinh ra để dang dở. Ngày mà em không còn bật khóc mỗi khi nhớ về người đó. Ngày mà em có thể nghe tên họ mà tim không nhói lên một nhịp. Ngày mà em nhìn lại những kỷ niệm đã từng đẹp đến nghẹt thở, nhưng lòng lại bình thản như một chiếc lá rơi. Đó là ngày em biết mình đã đi được một đoạn xa trong quá trình buông bỏ. Không còn tự hỏi “Tại sao?”. Không còn trách mình, trách người. Không còn gồng lên để tỏ ra ổn, tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ là một hơi thở nhẹ. Rồi bước đi. Không quay đầu. Em nhìn lại tất cả bằng đôi mắt khác. Không còn đỏ hoe, không còn cay xè. Mà là ánh nhìn dịu lại sau...

ENTRY SỐ 26

 Nắm tay và làm tình. Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn. Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng. Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay. Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở. Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ng...

ENTRY SỐ 25_2026

Chiều cuối thu, ánh nắng mỏng như một tấm lụa vàng vắt ngang qua khu phố nhỏ, nơi những hàng bàng đã bắt đầu rụng lá, từng chiếc rơi chậm đến mức người ta có cảm giác thời gian cũng đang bước nhẹ lại. Trong căn phòng làm việc ở tầng ba của một tòa nhà cũ, Nam ngồi lặng trước bàn, tay vẫn đặt trên xấp hồ sơ mà lòng thì nặng như mang đá. Anh vừa bị trưởng phòng khiển trách trước mặt cả công ty — một lỗi không phải do anh gây ra. — Cậu làm việc kiểu gì vậy? — giọng trưởng phòng Quang lạnh và sắc — Báo cáo sai số liệu nghiêm trọng như thế, công ty mất hợp đồng thì ai chịu trách nhiệm? Nam muốn nói rằng chính Hùng đã gửi nhầm bảng dữ liệu, rằng anh chỉ là người tổng hợp. Nhưng nhìn quanh phòng họp, thấy mọi ánh mắt đều lảng đi, anh chợt hiểu một điều cay đắng: trong thế giới của người trưởng thành, sự im lặng đôi khi chính là cách người ta tự bảo vệ mình — bằng việc để người khác gánh lỗi. Anh cúi đầu. — Dạ… tôi sẽ rút kinh nghiệm. Cuộc họp tan, mọi người tản đi như chưa từng có chuyện gì x...

ENTRY SỐ 24_2026

 Em là một người tình kỳ lạ. Lần đầu đến với em, tôi chẳng có gì, trong ví tiền lẫn trên người. Tôi cứ trần trụi thế, và cả hai lao vào nhau. Nụ hôn lúc ấy trộn với mồ hôi, giữa cái nóng ẩm thấp của căn nhà trọ chật chội. Khi ấy, tôi cứ thều thào: "Yêu anh không?" "Em yêu chứ!" Em nói, vừa thở hổn hển như để ngăn cơn hứng khởi của mình. "Mà anh không có gì cả." "Thì giờ anh đâu mặc gì?" "Không. Ý là anh nghèo lắm..." "Mẹ kiếp! Anh đừng lải nhải nữa." Tôi cười khanh khách, cà chúng tôi làm tình thật vui. Lúc đó, lòng cả hai nhẹ bẫng. Như thể, chúng tôi chẳng phải lo gì cả giữa thế giới vồn vã này. ______ Nhưng rồi, khi công việc thuận lợi, tôi bắt đầu giàu có hơn. Tôi bắt đầu sắm sửa cho mình những chiếc áo sơ mi mới tinh. Túi xách tôi mang cũng thuộc hàng hiệu với logo được in to bản. Tôi cứ nghĩ khi gặp em, người sẽ thích. Nhưng đáp lại tôi, em lại nở nụ cười khó hiểu: "Lần sau khi đến gặp em, anh ăn mặc giản dị là được....