ENTRY SỐ 32
Cuộc đời, xét cho cùng, có lẽ chính là một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta vừa là tác giả, vừa là nhân vật chính. Mỗi người cầm trên tay một cây bút vô hình, viết nên từng chương, từng trang bằng những lựa chọn, những trải nghiệm, và cả những thăng trầm không thể đoán định. Và như một câu nói đầy tính chiêm nghiệm: “Cuộc sống này chẳng khác nào một câu chuyện. Vấn đề không phải là nó kéo dài bao lâu, mà là nó đẹp đẽ đến mức nào.” Phải chăng, thước đo giá trị đích thực của một đời người không nằm ở con số năm tháng, mà nằm ở độ sâu của những cảm xúc, vẻ đẹp của những khoảnh khắc, và sự rung động mà câu chuyện ấy mang lại. Quan điểm ấy, theo tôi, là một góc nhìn đầy trách nhiệm và tích cực về sự tồn tại. Bởi lẽ, “đẹp đẽ” ở đây không có nghĩa là một chuỗi những may mắn liên tục, những nụ cười không tắt. Trái lại, nó là cách chúng ta cảm nhận và kiến tạo nên vẻ đẹp ấy từ chính những mảnh ghép đa sắc, kể cả những mảnh tối màu. Đời ai chẳng có vài chương buồn, vài trang trắc trở? Những l...