ENTRY SỐ 37
Có một kiểu người càng sống càng lặng. Không phải vì họ lạnh lùng. Chỉ là họ hiểu quá nhiều. Hiểu lòng người nên không còn dễ tin. Hiểu thế sự nên không còn dễ nói. Hiểu được bản chất của những cuộc vui nên không còn dễ cười như trước. Ngày còn trẻ, ta từng nghĩ cô độc là không ai ở bên. Lớn lên mới biết cô độc là có rất nhiều người xung quanh nhưng chẳng ai hiểu được những điều mình đã đi qua. Người hiểu quá nhiều thường ít tranh cãi. Họ nhìn thấu động cơ ẩn sau một lời nói, thấy rõ sự toan tính sau một cái bắt tay, nghe được cả những khoảng lặng mà người khác cố giấu đi. Họ biết nếu tiếp tục đào sâu, sự thật sẽ khiến người đối diện khó xử. Vì thế họ chọn im lặng. Im lặng không phải vì thua. Im lặng vì biết. Hiểu quá nhiều khiến họ không còn hứng thú với những lời hứa vội vàng. Họ từng tin, từng trao, từng đặt trọn lòng mình vào một ai đó. Rồi chính trải nghiệm dạy họ rằng lòng người đổi thay nhanh hơn thời tiết. Không oán trách, không cay nghiệt, chỉ là một lần đau đủ để trưởng thành...