ENTRY SỐ 53
Khi không còn chạy theo cảm xúc, ta bắt đầu chạm vào hạnh phúc thật sự. Có một giai đoạn trong đời, con người thường sống theo những điều rất dễ đổi thay. Một lời khen có thể làm vui cả ngày. Một ánh nhìn vô tâm cũng đủ khiến lòng nặng trĩu. Ta vui vì được công nhận, buồn vì bị hiểu lầm, hạnh phúc vì ai đó ở lại, rồi chông chênh chỉ vì một sự im lặng. Cảm xúc vốn là điều tự nhiên của con người. Nhưng nếu để cuộc đời mình bị cuốn đi hoàn toàn bởi những dao động nhất thời ấy, lòng sẽ rất khó tìm được bình yên lâu dài. Bởi cảm xúc giống như những con sóng. Có lúc dịu êm, có lúc dữ dội. Nếu chỉ sống theo từng đợt sóng lên xuống ấy, con người sẽ mãi ở trong trạng thái bất ổn. Hôm nay có thể rất vui, ngày mai đã thấy trống rỗng. Vừa cảm thấy đủ đầy, phút sau lại thấy thiếu thốn điều gì đó không gọi thành tên. Đến một lúc trưởng thành hơn, ta bắt đầu hiểu rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở việc cảm xúc lúc nào cũng rực rỡ. Mà nằm ở khả năng giữ lòng mình ổn định giữa những đổi thay của c...