ENTRY SỐ 43
Đêm một mình... (Tặng N) Mẹ N mất vào một ngày nắng nóng. Thường, người ta nhận tin dữ vào một ngày ảm đạm sẽ đỡ hơn rất nhiều. Chúng tôi thì khác. N đón nhận tin ấy trong cái nắng buổi chiều khô khốc cháy da thịt và thông báo cho tôi cũng ngắn ngủi, yếu ớt tựa như gió tháng 3 "Mẹ đi rồi!" Tôi không nhớ buổi chiều hôm đó có nói với N điều gì không, chỉ biết khi N dắt xe ra về, tôi không có cảm xúc gì cả ngoài cảm giác mình đang lơ lửng. Trời thì gió độc. Nên tôi rơi. Tắm rửa sạch sẽ, tôi chọn một chiếc áo thun có cổ, màu nhạt và đón xe qua nhà N. Mẹ N vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc. Ba N thì đã thay bộ quần áo sạch sẽ, chỉn chu. Bác bảo "Bà ấy sạch sẽ lắm". Rất ngắn gọn mà sao tôi thấy se sắt lòng. N cũng vậy, ăn mặc lịch sự, không buồn, cũng không vui. Tất cả những gì tôi biết lúc đó, là một N dễ tổn thương và giận dữ. Mọi thứ diễn ra trong im lặng giống như cuộc sống gia đình N. Không kèn, không trống, không tiếng khóc. Chỉ có những lời hát cầu nguyện li...