ENTRY SỐ 54
Có những đoạn đường đời buộc bạn phải đi một mình. Không phải vì bạn khó gần, không phải vì bạn chẳng còn yêu thương ai, mà đơn giản là linh hồn bạn đã bước sang một tầng cao hơn. Ở độ cao ấy, có những nơi ồn ào cũng chẳng còn chạm đến bạn nữa, có những bận rộn của thế gian cũng không còn khiến bạn xoay vần như trước. Bạn chẳng còn sợ cô đơn, bởi lẽ sự tĩnh lặng lúc này không phải là khoảng trống, mà là một thế giới riêng đầy đủ và tròn đầy. Tôi từng thắc mắc vì sao càng trưởng thành, vòng tròn bạn bè của mình càng nhỏ lại. Tôi từng lo lắng rằng mình đã trở nên vô cảm, khép kín, chẳng còn biết cách kết nối như thuở học trò hồn nhiên. Nhưng rồi một ngày, khi đủ trải nghiệm để nhìn sâu vào lòng người và lòng mình, tôi chợt hiểu: không phải ai mỉm cười với bạn cũng là người đồng hành được cùng bạn. Có những nụ cười chỉ thoáng qua như ánh nắng cuối ngày, có những bàn tay nắm lấy bạn chỉ để kéo bạn về phía họ chứ chẳng phải để cùng bạn đi xa. Và cũng có những người bước vào đời bạn, c...