ENTRY SỐ 64
Những ngày bệnh....
Sài Gòn, những ngày này thời tiết khắc nghiệt vô cùng, lúc nắng. lúc mưa, thất thường. Sức khỏe của mình cũng đỏng đảnh như thời tiết vậy. Càng lớn, không mong muốn hay tha thiết gì nhiều chỉ mong bình an đi hết quãng đường còn lại bình yên nhất mà thôi.
Mình cứ ngỡ mạnh mẽ, gai góc, trần đời nhưng thực ra chỉ là con mèo mít ướt mà thôi. Những lúc này, yếu đuối thực sự, cảm giác mong ngóng có ai đó quan tâm, chia sẻ thì sẽ ngã quỵ, nhõng nhẽo, mè nheo....Nhưng rồi cũng không có ai bên cạnh cả. Một mình, tập mạnh mẽ, tập bình thản, tập cười....Ánh mắt dịu dàng hơn trong những ngày khắc nghiệt khi cái thân tứ đại " biểu tình". Mình muốn về nhà cũng không về được, mọi thứ từ công việc cứ cuốn mình bận rồi, mệt nhòa...
Ai rồi cũng đơn độc một mình thôi, mình tự an ủi mình thế. Nếu bạn đang có người bên cạnh hãy trân trọng họ, chia sẻ & thực sự yêu thương nhau, đừng làm tổn thương nhau để khiến trái tim mệt mỏi. Những ngày bệnh, đối diện với chính mình, tự mỉm cười....
Mình có thực sự bình yên không??? Không biết nữa, nhưng lòng hơi rối. Mình nhớ một người nhưng không nhắn tin hay gọi điện....Nhớ người ấy rồi vỗ về lòng mình, đã qua rồi, hãy bình yên...& dịu dàng với trái tim.
Người mang vế thương vẫn hòa vào đám đông, vẫn cười nói, vẫn làm việc nhưng bên trong đang rất mệt...Và mình đã bật khóc...
Còn cảm xúc, còn nhiều hơn một nụ cười....Khóc được hãy khóc đi, cười được hãy cười nhiều vào, rồi ngày mai nắng mới, hương cafe mới, ngày mới đến...mình sẽ thản nhiên bước đi....mạnh mẽ hơn. Những phút yếu lòng, những ngày bệnh là những ngày khiến tâm trạng mình trở nên chán nhất. Tiêu cực, suy nghĩ rất tiêu. Lúc này, một tin nhắn, một cuộc gọi chắc vỡ òa & vỡ tan....
Sài Gòn, những ngày bệnh mới thấy một mình bất ổn biết bao nhiêu. Sài Gòn, kẻ ở người đi, lối vô tình...Trong bài hát nào đấy mà mình vừa nghe thấy thấm thía vô ngần.
Tháng 6 rồi, nữa năm đã trôi qua, mình vẫn vậy...Mình ênh lang thang nơi phố, mình từng nghĩ, thôi sắp xếp về quê, thôi bớt cày bừa, sống nhẹ nhàng một tý cho trái tim mình thôi thổn thức...Nhưng rồi, vẫn chưa dứt khoác để ra đi...lòng còn nhiều vướng bận. Không phải bởi nỗi nhớ, không phải bởi một ai mà bởi mình chưa muốn từ bỏ...mà đi..vì mình yêu Sài Gòn, vì những con đường, góc phố nơi đây còn tha thiết...hay lòng mình da diết một mối tình xưa????
Những ngày bệnh, bàn tay của bác sĩ nắm chặt mình vỗ về, những cái ôm của bác sĩ khiến mình vỡ tan. Mình từng nghĩ về một người rất nhiều nhưng rồi chợt nhận ra...bong bong xà phòng tan vỡ khi gặp nắng...
Những ngày bệnh lòng mình trĩu nặng hơn. Tự an ủi mình hãy cố gắng mà bước qua, hãy giữ gìn sức khỏe...
Mình những ngày bệnh, thật tệ...
Sài Gòn, thứ 7 ngày 6 tháng 6 năm 2026....
Nhận xét