Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

ENTRY SỐ 47

 Người đời phần nhiều chịu khổ không phải vì đời thay đổi, mà vì lòng người cứ muốn giữ mọi thứ đứng yên mãi mãi. Họ muốn tình cảm đừng phai nhạt, muốn thân thể đừng già nua, muốn phúc phận đừng vơi cạn, muốn người bên cạnh mãi mãi hiểu mình như thuở ban đầu. Họ mong những gì mình yêu quý sẽ trường tồn, không suy chuyển. Thế nhưng, đạo trời chưa bao giờ vận hành theo ý muốn ấy. Trời đất lấy sinh diệt làm lẽ thường, lấy tụ tán làm nhịp điệu vận hành, lấy đầy vơi làm phép quân bình của muôn vật. Hoa nở rồi tàn, trăng tròn rồi khuyết, con người sinh ra rồi già đi, gặp gỡ rồi chia ly – tất cả đều là quy luật bất di bất dịch của vũ trụ.  Không có gì trên đời này có thể đứng yên, không có gì có thể vĩnh viễn giữ nguyên hình dạng ban đầu. Chỉ có lòng người là thường đem cái mong muốn bền lâu mà chống lại cái vốn dĩ đổi dời. Càng níu kéo, càng sợ mất, càng muốn giữ chặt những gì đang trôi qua, con người càng dễ sinh ra nhiều chấp niệm.  Chấp vào tình cảm không phai, chấp vào tuổi...

ENTRY SỐ 46

 Một trái tim thấu hiểu, sẽ luôn biết cách tự chữa lành. Có những vết thương trong cuộc đời không hiện rõ, nhưng lại âm thầm khiến ta mỏi mệt. Không phải là những biến cố quá lớn, mà là những cảm xúc bị nén lại, những điều chưa kịp nói ra, những tổn thương không được gọi tên. Ta thường tìm cách chữa lành bằng cách đi ra bên ngoài. Tìm một người để chia sẻ, tìm một nơi để lấp đầy. Tìm một điều gì đó để quên đi. Nhưng có những nỗi đau, chỉ khi quay về với chính mình, ta mới thật sự hiểu được. Chữa lành không bắt đầu từ việc mọi thứ trở nên tốt đẹp, mà bắt đầu từ việc ta đủ lặng để lắng nghe chính mình. Một trái tim thấu hiểu, không phải là trái tim chưa từng tổn thương, mà là trái tim đã đi qua tổn thương và học được cách nhìn lại mọi thứ bằng sự dịu dàng hơn. Thấu hiểu là khi ta không còn trách mình vì những điều đã qua. Không còn dằn vặt vì những sai lầm cũ. Không còn tự hỏi “giá như” một cách đau đáu. Ta bắt đầu nhìn những điều đã xảy ra như một phần của hành trình trưởng thành, k...

ENTRY SỐ 45

 Điềm tĩnh trước mọi sóng gió, vững vàng giữa cuộc đời.  Có những người bước qua giông bão mà không ồn ào kể lại. Không phải vì họ chưa từng tổn thương, mà vì họ đã học được cách đứng vững giữa những điều không thể tránh. Điềm tĩnh, thoạt nghe tưởng là một trạng thái nhẹ nhàng, nhưng thực ra lại là kết quả của rất nhiều lần chao đảo mà vẫn chọn không để lòng mình vỡ vụn. Cuộc đời không thiếu những cơn sóng. Có những ngày mọi thứ diễn ra như ý, nhưng cũng có những ngày chỉ một biến cố nhỏ cũng đủ khiến lòng người xáo trộn. Khi ấy, điều làm nên khác biệt không phải là hoàn cảnh, mà là cách ta đối diện. Người vội vã sẽ dễ bị cuốn theo cảm xúc. Người điềm tĩnh thì chọn dừng lại một nhịp, nhìn sâu hơn vào bản chất của vấn đề, và giữ cho tâm mình không bị khuấy động bởi những điều nhất thời. Điềm tĩnh không phải là vô cảm. Trái lại, đó là khi ta hiểu rõ cảm xúc của mình nhưng không để chúng điều khiển hành động. Là khi ta biết mình đang buồn, đang thất vọng, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để...

ENTRY SỐ 44

 Ngày, tháng, năm.. Sài Gòn chưa tròn hai mươi năm, nhưng đôi chân chai sạn đã mòn gót trên lộ đời cũng xấp xỉ.  Tôi nhìn lại đời mình qua từng mảnh kí ức vụn vỡ bên khuôn ô cửa sổ cùng bài nhạc quen thuộc của những năm tháng ấy. Một tuổi trẻ với nhiều hoài niệm và những đớn đau không thể thiếu.  " Người dạy người, không dạy được đâu.. Đời dạy người, chỉ một lần là đủ. Khổ đau cũng giống như bữa ăn.. Ăn nhiều rồi, tự khắc biết cách sống. " Tôi đã chiêm nghiệm qua từng ấy năm cuộc đời mình, nếm đủ những dư vị cảm xúc từ xã hội mang đến, những nỗi đau thống khổ cũng đã dần thành hình hài và chai sạn trong tâm can anh.. Đời dạy tôi qua những lần biến cố phải biết đi chậm lại, sống điềm tĩnh hơn và yêu thương chân thành.. Đời ban cho tôi những bữa ăn lặng mình trong nước mắt, để khắc cốt ghi tâm mình đã từng trải qua những gì, rồi học cách trân trọng. Tôi đã và đang làm rất tốt những điều đó cho hành trang đời mình, nhưng có lẽ cuộc đời không như ý nguyện, thứ anh nhận được.....