Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2026

ENTRY SỐ 52

 Có những ngày, cuộc đời bỗng đẩy ta đến một ngã rẽ mà ta chưa từng chuẩn bị. Không tiếng gõ cửa, không lời báo trước. Chỉ một sáng thức dậy, thấy mọi thứ đã khác. Một mối quan hệ kết thúc lặng lẽ, một công việc không còn phù hợp, một giấc mơ dang dở chưa kịp hoàn thành. Hoặc đơn giản nhất, cũng đau đớn nhất: một buổi sáng không có biến cố nào ngoại trừ việc ta nhận ra mình không còn là con người của ngày hôm qua. Ở ngã rẽ ấy, không có bảng chỉ dẫn, không có ánh đèn đường nào sáng rõ để bước tiếp. Chỉ có khoảng lặng mênh mông và câu hỏi vang vọng mãi trong đầu: “Rồi sẽ đi đâu?” Ta có thể ngồi xuống, ôm chặt những gì thân thuộc, cố níu kéo điều cũ trong khi thực tế đã sang trang. Hoặc ta có thể học cách làm bạn với cảm giác chông chênh – thứ cảm giác khiến ta thấy mình lạc lõng, thậm chí cô đơn giữa dòng đời tấp nập. Thật ra, chẳng phải mọi nơi đều là nhà. Có những nơi đã từng là tổ ấm, từng là bến đỗ, nhưng thời gian thay đổi, con người thay đổi, và chính ta cũng không còn là người...

ENTRY SỐ 51

 Có người từng nói với tôi rằng, con chữ của tôi giống một cơn mưa đêm vậy. Không phải ai cũng dừng lại để nghe. Nhưng người nào đã thật sự nghe được rồi thường sẽ nhớ rất lâu. Lúc ấy tôi chỉ im lặng. Vì tôi không biết đó là một lời khen, hay chỉ là sự đồng cảm dành cho một người viết gam màu trầm giữa thời đại mà mọi thứ đều cần phải thật nhanh để được chú ý. Người ta bây giờ thích những thứ khiến cảm xúc bùng lên ngay lập tức. Phải đủ đau, đủ dữ dội, đủ “đắt” thì mới dễ chạm đến nhiều người. Còn chữ của tôi lại không như vậy. Nó không cố kéo ai ở lại. Không cố làm ai bật khóc. Cũng không cố chứng minh rằng mình đã từng đau khổ đến thế nào. Tôi chỉ viết như cách một người đã đi qua rất nhiều chuyện. Tôi từng nghĩ nỗi đau phải được nói ra thật lớn. Rằng càng đau thì càng phải thể hiện cho người khác thấy mình đã tổn thương thế nào. Nhưng rồi thời gian dạy tôi một điều khác. Có những vết thương sâu nhất trong đời, đến cuối cùng lại trở nên rất im lặng. Nó không còn làm người ta gào ...

ENTRY SỐ 50

 CÀ PHÊ ĐẮNG NHƯ ĐỜI NGƯỜI Có những người từng nói không uống nổi cà phê đắng. Chỉ nhấp một ngụm đã nhăn mặt, đã thấy khó chịu nơi đầu lưỡi. Họ thích những thứ ngọt ngào hơn, dễ uống hơn, giống như cách người trẻ thường nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy hy vọng. Tin ai cũng tốt, tin tình cảm nào cũng bền, tin chân thành đặt đúng chỗ sẽ được nâng niu. Rồi năm tháng đi qua, người từng chê cà phê đắng lại bắt đầu ngồi lặng với một ly đen đá mỗi sáng. Không đường, không sữa. Không cần thêm vị ngọt. Không phải khẩu vị thay đổi, chỉ là lòng người đã khác. Đời dạy người ta quen với vị đắng bằng những cách chẳng hề nhẹ nhàng. Có những giai đoạn tưởng mình đã chạm được bình yên, đến lúc quay đầu nhìn lại mới biết tất cả chỉ là tạm bợ. Có người từng ngồi cạnh nhau suốt bao năm, từng hứa hẹn đủ điều, sau một biến cố liền hóa xa lạ. Có những tình cảm bản thân giữ gìn như báu vật, người khác lại xem nhẹ như thứ có cũng được, mất cũng chẳng sao. Con người đau nhiều rồi sẽ ít nói. Thất vọng nhiều rồ...

ENTRY SỐ 49

 Hôn nhân, tình dục hay sự đồng hành suy cho cùng đều là những hình thái bên ngoài. Thứ mà sâu thẳm trong tim mỗi chúng ta thực sự khao khát chính là một người có thể sưởi ấm tâm hồn và một mối quan hệ có khả năng nuôi dưỡng lẫn nhau. Đời người dẫu ngắn dẫu dài nếu có cơ hội gặp được một người có thể đối thoại sâu sắc, một người thực sự nhìn thấy bạn và có tâm hồn đồng điệu ở tầm cao thì đó là món quà xa xỉ tuyệt vời nhất của nhân gian. Một mối duyên như vậy chỉ có gặp chứ không có cầu, phải có phúc báo rất lớn mới có thể chạm tới. Trong thời đại này tìm một người đồng hành không khó, tìm một người để thỏa mãn nhu cầu sinh lý cũng chẳng mấy kỳ công. Cái khó nhất, hiếm nhất chính là sự tương thông tâm hồn. Đó là khi đã ngủ cùng nhau nhưng vẫn muốn ăn với nhau một bữa cơm ấm áp. Đã ăn cùng nhau nhưng vẫn thèm được ngồi lại để trò chuyện hàn huyên. Đó là khi dục vọng đã rút đi, nhìn thấy những khiếm khuyết của nhau nhưng vẫn thấy họ tuyệt vời, vẫn thấy họ vừa vặn một cách kỳ lạ. Người...

ENTRY SỐ 48

Có những lúc ngồi lặng yên, nhìn một nắm cát trôi qua kẽ tay, ta chợt hiểu ra một điều rất giản đơn mà lại sâu sắc đến lạ: đời này, rốt cuộc cũng chỉ là những hạt nhỏ li ti hợp lại, rồi lại tan đi. Cát không giữ được hình dạng mãi mãi. Gió đến, cát bay. Sóng về, cát đổi chỗ. Một bãi biển hôm nay có thể khác ngày mai, nhưng bản chất của cát thì chưa từng thay đổi. Đời người cũng vậy. Những gì ta gọi là ổn định, là bền vững, thực ra chỉ là tạm thời đứng yên trong một khoảnh khắc. Ta sinh ra từ bụi, lớn lên giữa bụi, và rồi một ngày cũng trở về với bụi. Nghe thì có vẻ buồn, nhưng nếu hiểu sâu, đó lại là một sự thật rất nhẹ. Bởi khi đã là bụi, thì có gì để hơn thua? Chúng ta dành cả đời để tranh giành, để hơn thua, để chứng minh mình là ai. Nhưng đứng trước thời gian, mọi danh vọng rồi cũng chỉ như một lớp cát mỏng, một cơn gió nhẹ là có thể xóa sạch. Người từng đứng trên đỉnh cao, rồi cũng sẽ có ngày bước xuống. Người từng đau khổ tột cùng, rồi cũng sẽ có lúc bình yên. Không có gì ở lại m...

ENTRY SỐ 47

 Người đời phần nhiều chịu khổ không phải vì đời thay đổi, mà vì lòng người cứ muốn giữ mọi thứ đứng yên mãi mãi. Họ muốn tình cảm đừng phai nhạt, muốn thân thể đừng già nua, muốn phúc phận đừng vơi cạn, muốn người bên cạnh mãi mãi hiểu mình như thuở ban đầu. Họ mong những gì mình yêu quý sẽ trường tồn, không suy chuyển. Thế nhưng, đạo trời chưa bao giờ vận hành theo ý muốn ấy. Trời đất lấy sinh diệt làm lẽ thường, lấy tụ tán làm nhịp điệu vận hành, lấy đầy vơi làm phép quân bình của muôn vật. Hoa nở rồi tàn, trăng tròn rồi khuyết, con người sinh ra rồi già đi, gặp gỡ rồi chia ly – tất cả đều là quy luật bất di bất dịch của vũ trụ.  Không có gì trên đời này có thể đứng yên, không có gì có thể vĩnh viễn giữ nguyên hình dạng ban đầu. Chỉ có lòng người là thường đem cái mong muốn bền lâu mà chống lại cái vốn dĩ đổi dời. Càng níu kéo, càng sợ mất, càng muốn giữ chặt những gì đang trôi qua, con người càng dễ sinh ra nhiều chấp niệm.  Chấp vào tình cảm không phai, chấp vào tuổi...

ENTRY SỐ 46

 Một trái tim thấu hiểu, sẽ luôn biết cách tự chữa lành. Có những vết thương trong cuộc đời không hiện rõ, nhưng lại âm thầm khiến ta mỏi mệt. Không phải là những biến cố quá lớn, mà là những cảm xúc bị nén lại, những điều chưa kịp nói ra, những tổn thương không được gọi tên. Ta thường tìm cách chữa lành bằng cách đi ra bên ngoài. Tìm một người để chia sẻ, tìm một nơi để lấp đầy. Tìm một điều gì đó để quên đi. Nhưng có những nỗi đau, chỉ khi quay về với chính mình, ta mới thật sự hiểu được. Chữa lành không bắt đầu từ việc mọi thứ trở nên tốt đẹp, mà bắt đầu từ việc ta đủ lặng để lắng nghe chính mình. Một trái tim thấu hiểu, không phải là trái tim chưa từng tổn thương, mà là trái tim đã đi qua tổn thương và học được cách nhìn lại mọi thứ bằng sự dịu dàng hơn. Thấu hiểu là khi ta không còn trách mình vì những điều đã qua. Không còn dằn vặt vì những sai lầm cũ. Không còn tự hỏi “giá như” một cách đau đáu. Ta bắt đầu nhìn những điều đã xảy ra như một phần của hành trình trưởng thành, k...

ENTRY SỐ 45

 Điềm tĩnh trước mọi sóng gió, vững vàng giữa cuộc đời.  Có những người bước qua giông bão mà không ồn ào kể lại. Không phải vì họ chưa từng tổn thương, mà vì họ đã học được cách đứng vững giữa những điều không thể tránh. Điềm tĩnh, thoạt nghe tưởng là một trạng thái nhẹ nhàng, nhưng thực ra lại là kết quả của rất nhiều lần chao đảo mà vẫn chọn không để lòng mình vỡ vụn. Cuộc đời không thiếu những cơn sóng. Có những ngày mọi thứ diễn ra như ý, nhưng cũng có những ngày chỉ một biến cố nhỏ cũng đủ khiến lòng người xáo trộn. Khi ấy, điều làm nên khác biệt không phải là hoàn cảnh, mà là cách ta đối diện. Người vội vã sẽ dễ bị cuốn theo cảm xúc. Người điềm tĩnh thì chọn dừng lại một nhịp, nhìn sâu hơn vào bản chất của vấn đề, và giữ cho tâm mình không bị khuấy động bởi những điều nhất thời. Điềm tĩnh không phải là vô cảm. Trái lại, đó là khi ta hiểu rõ cảm xúc của mình nhưng không để chúng điều khiển hành động. Là khi ta biết mình đang buồn, đang thất vọng, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để...

ENTRY SỐ 44

 Ngày, tháng, năm.. Sài Gòn chưa tròn hai mươi năm, nhưng đôi chân chai sạn đã mòn gót trên lộ đời cũng xấp xỉ.  Tôi nhìn lại đời mình qua từng mảnh kí ức vụn vỡ bên khuôn ô cửa sổ cùng bài nhạc quen thuộc của những năm tháng ấy. Một tuổi trẻ với nhiều hoài niệm và những đớn đau không thể thiếu.  " Người dạy người, không dạy được đâu.. Đời dạy người, chỉ một lần là đủ. Khổ đau cũng giống như bữa ăn.. Ăn nhiều rồi, tự khắc biết cách sống. " Tôi đã chiêm nghiệm qua từng ấy năm cuộc đời mình, nếm đủ những dư vị cảm xúc từ xã hội mang đến, những nỗi đau thống khổ cũng đã dần thành hình hài và chai sạn trong tâm can anh.. Đời dạy tôi qua những lần biến cố phải biết đi chậm lại, sống điềm tĩnh hơn và yêu thương chân thành.. Đời ban cho tôi những bữa ăn lặng mình trong nước mắt, để khắc cốt ghi tâm mình đã từng trải qua những gì, rồi học cách trân trọng. Tôi đã và đang làm rất tốt những điều đó cho hành trang đời mình, nhưng có lẽ cuộc đời không như ý nguyện, thứ anh nhận được.....

ENTRY SỐ 43

 Đêm một mình... (Tặng N) Mẹ N mất vào một ngày nắng nóng. Thường, người ta nhận tin dữ vào một ngày ảm đạm sẽ đỡ hơn rất nhiều. Chúng tôi thì khác. N đón nhận tin ấy trong cái nắng buổi chiều khô khốc cháy da thịt và thông báo cho tôi cũng ngắn ngủi, yếu ớt tựa như gió tháng 3 "Mẹ đi rồi!"  Tôi không nhớ buổi chiều hôm đó có nói với N điều gì không, chỉ biết khi N dắt xe ra về, tôi không có cảm xúc gì cả ngoài cảm giác mình đang lơ lửng. Trời thì gió độc. Nên tôi rơi. Tắm rửa sạch sẽ, tôi chọn một chiếc áo thun có cổ, màu nhạt và đón xe qua nhà N. Mẹ N vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc. Ba N thì đã thay bộ quần áo sạch sẽ, chỉn chu. Bác bảo "Bà ấy sạch sẽ lắm". Rất ngắn gọn mà sao tôi thấy se sắt lòng. N cũng vậy, ăn mặc lịch sự, không buồn, cũng không vui. Tất cả những gì tôi biết lúc đó, là một N dễ tổn thương và giận dữ.  Mọi thứ diễn ra trong im lặng giống như cuộc sống gia đình N. Không kèn, không trống, không tiếng khóc. Chỉ có những lời hát cầu nguyện li...

ENTRY SỐ 42

Có những người bước vào đời ta rất nhẹ. Một cái nhìn, một câu nói, một lần vô tình chạm mặt. Ta ngỡ đó là duyên lành. Ta tin rằng họ đến để cùng mình đi xa. Nhưng rồi có những ngày gió đổi chiều, lòng người cũng đổi khác. Họ rời đi, để lại khoảng trống không dễ lấp đầy. Khi còn trẻ, ta thường trách. Trách người bạc lòng. Trách mình dại khờ. Trách cả những lần tin tưởng quá nhiều. Nhưng khi đã đi qua vài lần đổ vỡ, ta mới hiểu có những cuộc gặp gỡ vốn không sinh ra để nắm giữ. Chúng sinh ra để dạy ta một điều gì đó mà ta chưa từng học. Duyên nghiệp không phải câu chuyện thần bí. Đó là sự gặp nhau của hai tâm hồn ở một thời điểm đủ để tạo nên thay đổi. Có người đến khi ta đang kiêu ngạo, để dạy ta biết khiêm nhường. Có người đến khi ta yếu đuối, để ta học cách tự đứng dậy. Có người khiến ta tổn thương sâu sắc, để ta hiểu giá trị của lòng tự trọng. Những bài học ấy không được viết bằng mực, mà được khắc bằng nước mắt. Có người ta từng thương hết lòng. Ta nghĩ chỉ cần chân thành là đủ. Ta ...

ENTRY SỐ 41

 Con người bước vào đời với một trái tim khá trong trẻo. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng điều gì cũng có thể nhìn rõ ràng như ban ngày. Ai tốt thì tốt thật, ai xấu thì xấu rõ. Ai nói lời tử tế thì chắc hẳn trong lòng cũng tử tế. Nhưng cuộc đời dạy con người một bài học khác. Càng đi qua nhiều chặng đường, càng gặp nhiều người, ta càng hiểu rằng ở đời thật giả thường đan xen. Có những nụ cười rất hiền nhưng phía sau là tính toán. Có những lời nói nghe như quan tâm nhưng thực ra chỉ là phép xã giao. Có những người lúc khó khăn luôn đứng cạnh, nhưng khi sóng gió qua đi thì họ lại trở nên xa lạ. Ngược lại, cũng có những người bề ngoài lạnh lùng, ít lời, không biết cách nói những điều ngọt ngào, nhưng khi ta vấp ngã thì chính họ lại là người lặng lẽ chìa tay ra trước. Đời người vì thế mà trở nên phức tạp. Không phải ai xuất hiện cũng mang theo thiện ý. Không phải lời nói nào nghe êm tai cũng xuất phát từ lòng chân thành. Có người gần gũi chỉ vì lợi ích, có người thân thiết chỉ vì đang ...

ENTRY SỐ 40

 Giữa bộn bề, đừng quên ôm lấy nhau bằng sự thấu hiểu. Cuộc sống đôi khi cuốn con người ta đi rất nhanh. Công việc, trách nhiệm, những nỗi lo nhỏ bé mỗi ngày cứ nối tiếp nhau khiến ta bận rộn đến mức quên mất rằng những người bên cạnh mình cũng đang mang trong lòng những câu chuyện riêng. Có những ngày ai cũng mệt, nhưng không ai nói ra. Có những lúc ai cũng cố gắng mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong lại chỉ mong có một người hiểu mình mà không cần giải thích quá nhiều. Trong nhịp sống nhiều bộn bề ấy, điều con người cần nhất đôi khi không phải là những lời khuyên, mà chỉ là một sự thấu hiểu đủ dịu dàng. Thấu hiểu không phải lúc nào cũng cần những điều lớn lao. Đôi khi chỉ là một ánh nhìn cảm thông, một lời hỏi han đúng lúc, hay một khoảng lặng để người kia được nói ra những điều đang nặng lòng. Những cử chỉ rất nhỏ ấy lại có sức nâng đỡ một trái tim đang mỏi mệt nhiều hơn ta tưởng. Cuộc đời này ai cũng đang đi qua những thử thách riêng. Có những điều ta nhìn thấy, và cũng có rất nhiều đ...

ENTRY SỐ 39

Có những điều trong đời tưởng đã khép lại, nhưng chỉ cần một ánh mắt cũ, một tin nhắn quen, một giọng nói từng khiến tim rung lên, tất cả lại mở ra như chưa từng có cuộc chia xa nào. Người từng làm mình đau, đôi khi lại là người mình nhớ nhất. Nỗi đau ấy không xóa được hình bóng họ, mà còn vô tình khắc sâu thêm vào ký ức. Yêu lại người từng làm mình tổn thương là bước vào một vòng tròn đầy mâu thuẫn. Lý trí nhắc về những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt âm thầm, những lần tự hỏi mình đã sai ở đâu. Nhưng trái tim thì mềm yếu trước những lời xin lỗi, trước sự thay đổi được hứa hẹn, trước hy vọng rằng lần này mọi thứ sẽ khác. Con người ta thường nhầm lẫn giữa yêu và quen thuộc. Cảm giác quen thuộc khiến ta tưởng đó là định mệnh. Thực ra, nhiều khi đó chỉ là thói quen của cảm xúc. Ta quen với cách họ nói, quen với việc chờ đợi, quen cả với nỗi buồn mà họ mang lại. Và thế là ta gọi sự quay lại ấy bằng hai chữ duyên phận, trong khi đó có thể chỉ là nghiệp cũ chưa dứt. Nghiệp không phải điều ...

ENTRY SỐ 38

Người ta thường nghĩ rằng trưởng thành đến từ những lời dạy bảo. Cha mẹ dặn dò, thầy cô khuyên răn, bạn bè nhắc nhở. Ta gật đầu, ta hiểu, ta hứa sẽ sống khác đi. Nhưng rồi cuộc đời không hỏi ta đã nghe bao nhiêu lời khuyên. Cuộc đời chỉ hỏi ta đã mất bao nhiêu thứ. Chỉ khi đánh rơi một điều quan trọng, con người mới thật sự nhìn lại cách mình đã sống. Có những ngày ta tự tin rằng mình hiểu đời. Ta nói về đạo lý, nói về nhân nghĩa, nói về cách đối nhân xử thế. Ta tưởng mình đã đủ sâu sắc. Cho đến khi một mối quan hệ rạn vỡ, một người thân lặng lẽ rời xa, một cơ hội không bao giờ quay lại. Khi ấy, những điều từng nghe qua như gió thoảng mới bắt đầu trở nên nặng trĩu. Mất mát là người thầy nghiêm khắc nhất. Nó không giảng bài, không giải thích, không cho cơ hội làm lại. Nó chỉ lặng lẽ lấy đi một thứ gì đó rất thật. Và chính khoảng trống ấy khiến ta thức tỉnh. Có những người từng vô tâm với cha mẹ, cho đến ngày trong nhà thiếu đi tiếng ho khan quen thuộc. Có những người từng coi thường ngư...

ENTRY SỐ 37

Có một kiểu người càng sống càng lặng. Không phải vì họ lạnh lùng. Chỉ là họ hiểu quá nhiều. Hiểu lòng người nên không còn dễ tin. Hiểu thế sự nên không còn dễ nói. Hiểu được bản chất của những cuộc vui nên không còn dễ cười như trước. Ngày còn trẻ, ta từng nghĩ cô độc là không ai ở bên. Lớn lên mới biết cô độc là có rất nhiều người xung quanh nhưng chẳng ai hiểu được những điều mình đã đi qua. Người hiểu quá nhiều thường ít tranh cãi. Họ nhìn thấu động cơ ẩn sau một lời nói, thấy rõ sự toan tính sau một cái bắt tay, nghe được cả những khoảng lặng mà người khác cố giấu đi. Họ biết nếu tiếp tục đào sâu, sự thật sẽ khiến người đối diện khó xử. Vì thế họ chọn im lặng. Im lặng không phải vì thua. Im lặng vì biết. Hiểu quá nhiều khiến họ không còn hứng thú với những lời hứa vội vàng. Họ từng tin, từng trao, từng đặt trọn lòng mình vào một ai đó. Rồi chính trải nghiệm dạy họ rằng lòng người đổi thay nhanh hơn thời tiết. Không oán trách, không cay nghiệt, chỉ là một lần đau đủ để trưởng thành...

ENTRY SỐ 36

Đời người không dài như ta tưởng, nhưng cũng không ngắn đến mức có thể sống qua loa. Mỗi bước chân ta đặt xuống đều in dấu một lựa chọn. Và mỗi lựa chọn, dù nhỏ bé hay trọng đại, đều mang theo một cái giá riêng. Không ai bước qua năm tháng mà không phải trả tiền cho những điều mình đã quyết. Có những quyết định khiến ta hân hoan trong phút chốc, nhưng lại âm thầm đòi nợ về sau. Có những lựa chọn làm tim ta nhói đau ở hiện tại, nhưng mở ra một lối đi vững chãi cho tương lai. Nhân sinh giống như một phiên chợ lớn, nơi mọi thứ đều có giá niêm yết. Chỉ khác một điều, tấm bảng giá thường không treo trước mặt, mà được đặt phía sau thời gian. Tuổi trẻ thường nghĩ mình có thể chọn mà không mất. Ta chọn tự do mà quên mất trách nhiệm. Ta chọn cảm xúc mà xem nhẹ hậu quả. Ta chọn an nhàn mà bỏ lỡ cơ hội rèn luyện. Đến lúc va chạm đủ nhiều, ta mới hiểu rằng không có quyết định nào hoàn toàn miễn phí. Cái giá có thể là tiền bạc, có thể là danh dự, có thể là niềm tin của người khác, cũng có thể là nh...

ENTRY SỐ 35

Có những ngày ta soi mình trong gương và chợt nhận ra đời không tròn như giấc mơ đã vẽ. Có những ước mơ dang dở, những mối duyên đứt quãng, những nỗ lực không được hồi đáp. Ta buồn vì mình chưa đủ, tiếc vì đời chưa trọn, trách vì người chưa thương hết lòng. Nhưng rồi đi qua nhiều mùa mưa nắng mới hiểu rằng nhân sinh tàn khuyết là lẽ thường. Chính sự không tròn đầy ấy mới làm nên hình dáng thật của kiếp người. Nếu đời hoàn hảo, có lẽ ta đã không biết trân quý một bàn tay nắm lúc yếu lòng. Nếu mọi ước mong đều thành hiện thực, ta đã chẳng học được cách cúi đầu trước nghịch cảnh để trưởng thành. Vết nứt trên chiếc bình khiến ta nhìn thấy ánh sáng xuyên qua. Những mất mát âm thầm dạy ta biết yêu thương sâu sắc hơn. Con người ta lớn lên không phải nhờ những ngày nắng đẹp, mà nhờ những đêm dài tự mình vá lại trái tim rách. Có người tiếc một mối tình không trọn. Có người day dứt vì chữ hiếu chưa kịp tròn. Có người mang theo mặc cảm vì mình sinh ra trong thiếu thốn. Nhưng thử hỏi, ai trong chú...

ENTRY SỐ 34

 Xuân qua cửa, bình an ở lại trong tim. Xuân đến rồi Xuân lại đi, như một vòng quay rất tự nhiên của đất trời. Những ngày rộn ràng rồi cũng lắng lại, phố xá dần trở về nhịp quen, mâm cỗ đoàn viên được dọn đi, và cuộc sống lại tiếp tục guồng quay của nó. Nhưng có một điều, nếu ta biết giữ, sẽ không bao giờ rời xa, đó là bình an trong tim. Nhiều người mong Xuân kéo dài thêm một chút, mong những ngày thong thả đừng vội qua. Nhưng thật ra, điều quý nhất của mùa Xuân không nằm ở việc nó ở lại bao lâu, mà ở những gì nó kịp gieo vào lòng ta. Nếu sau những ngày Tết, ta thấy mình nhẹ hơn, dịu hơn, biết ơn hơn thì Xuân vẫn đang ở lại theo một cách rất sâu. Bình an không phải là món quà chỉ có trong những ngày đầu năm. Nó là điều ta có thể mang theo suốt cả hành trình, nếu ta biết giữ cho lòng mình một khoảng lặng đủ rộng. Là khi trở lại với công việc và bộn bề, ta vẫn nhớ thở chậm hơn một chút. Là khi đối diện với áp lực, ta vẫn chọn cách điềm tĩnh thay vì vội vàng. Xuân qua cửa là quy luật....

ENTRY SỐ 33

 Bình yên là mục tiêu đẹp nhất của năm mới. Mỗi khi năm mới chạm ngõ, ta thường tự hỏi mình muốn gì cho chặng đường phía trước. Có người mong thành công rực rỡ, có người đặt ra những cột mốc thật cao, có người lại âm thầm kỳ vọng cuộc sống sẽ đủ đầy hơn. Nhưng đi qua đủ những mùa vội vã, nhiều người mới chợt hiểu: điều đáng mong nhất đôi khi chỉ là hai chữ bình yên. Bình yên không phải là cuộc đời không còn sóng gió. Nó là khi giữa những biến động, ta vẫn giữ được một khoảng lặng trong lòng. Là khi công việc có thể bận rộn, nhưng tâm trí không rối ren. Là khi ngoài kia có thể nhiều đổi thay, nhưng bên trong ta vẫn còn một nơi để trở về. Có những năm ta đã từng chạy rất nhanh, nhanh để kịp với người khác, nhanh để không bị bỏ lại phía sau. Nhưng càng chạy, lòng càng mỏi. Cho đến một lúc dừng lại, ta mới nhận ra: sống bình yên không phải là đi chậm, mà là đi trong sự tỉnh thức và vừa vặn với chính mình. Đặt bình yên làm mục tiêu của năm mới không phải là từ bỏ khát vọng. Ngược lại, đ...

ENTRY SỐ 32

 Cuộc đời, xét cho cùng, có lẽ chính là một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta vừa là tác giả, vừa là nhân vật chính. Mỗi người cầm trên tay một cây bút vô hình, viết nên từng chương, từng trang bằng những lựa chọn, những trải nghiệm, và cả những thăng trầm không thể đoán định. Và như một câu nói đầy tính chiêm nghiệm: “Cuộc sống này chẳng khác nào một câu chuyện. Vấn đề không phải là nó kéo dài bao lâu, mà là nó đẹp đẽ đến mức nào.” Phải chăng, thước đo giá trị đích thực của một đời người không nằm ở con số năm tháng, mà nằm ở độ sâu của những cảm xúc, vẻ đẹp của những khoảnh khắc, và sự rung động mà câu chuyện ấy mang lại. Quan điểm ấy, theo tôi, là một góc nhìn đầy trách nhiệm và tích cực về sự tồn tại. Bởi lẽ, “đẹp đẽ” ở đây không có nghĩa là một chuỗi những may mắn liên tục, những nụ cười không tắt. Trái lại, nó là cách chúng ta cảm nhận và kiến tạo nên vẻ đẹp ấy từ chính những mảnh ghép đa sắc, kể cả những mảnh tối màu. Đời ai chẳng có vài chương buồn, vài trang trắc trở? Những l...

ENTRY SỐ 31

Có những cuộc đời, phải đi qua nửa chặng đường, con người mới thật sự bắt đầu hiểu mình đang sống vì điều gì, đang giữ lại điều gì, và đang buông bỏ điều gì. Người xưa từng nói: bốn mươi tuổi bớt hoang mang, năm mươi tuổi bắt đầu hiểu mệnh trời. Không phải hiểu theo nghĩa định mệnh cứng nhắc, mà là hiểu giới hạn của đời người, hiểu quy luật được – mất, hiểu rằng có những thứ càng nắm chặt càng rơi, có những thứ càng buông nhẹ lại càng ở lại. Nếu tuổi hai mươi là con suối trong veo, chảy theo hướng nào cũng thấy mình đúng, thì tuổi ba mươi là dòng sông bắt đầu va vào bờ đá của cơm áo, trách nhiệm, gia đình. Đến tuổi bốn mươi, nhiều người đi qua những đoạn ghềnh sâu nhất: thất bại, phản bội, áp lực tiền bạc, nỗi lo con cái, sự mệt mỏi trong những mối quan hệ tưởng là bền chặt. Và rồi, đến tuổi năm mươi, nếu còn đủ bình tĩnh để nhìn lại, con người giống như biển rộng. Không còn ồn ào. Không còn cần phải chứng minh. Nhưng bên dưới là cả một tầng sâu trải nghiệm mà người trẻ chưa thể hiểu h...

ENTRY SỐ 30

  Buông những điều nặng nề, để tâm trí nhẹ bước vào năm mới. Năm cũ khép lại mang theo không ít điều đã từng khiến lòng ta mỏi mệt. Những lo toan chưa có lời giải, những tổn thương chưa kịp lành, những kỳ vọng đặt sai chỗ… tất cả, nếu cứ giữ mãi, sẽ trở thành hành trang quá nặng cho chặng đường phía trước. Bước sang năm mới, có lẽ điều ta cần nhất không phải là mang thêm ước muốn, mà là học cách buông bớt. Buông không phải là quên đi, càng không phải là trốn tránh. Buông là khi ta đủ can đảm nhìn thẳng vào những điều đã qua và chấp nhận rằng: có những việc đã hoàn thành sứ mệnh của chúng. Ta mang ơn chúng vì những bài học, rồi nhẹ nhàng đặt xuống, để lòng không còn vướng bận. Khi buông được những điều nặng nề, tâm trí tự khắc nhẹ hơn. Ta không còn bị kéo về bởi quá khứ, không bị lo âu níu chân bởi tương lai. Ta có mặt trọn vẹn hơn trong hiện tại, nơi sự sống đang thực sự diễn ra. Và chính trong khoảnh khắc ấy, bình yên bắt đầu lên tiếng. Năm mới không đòi hỏi ta phải trở thành một ...

ENTRY SỐ 29

 Vợ chồng tôi đã ngủ chung giường suốt 26 năm. Nhưng rồi, ở một đoạn nào đó trên đường đời, chúng tôi trở thành… hai người ở chung nhà. Không cãi vã. Không bất hạnh. Chỉ là… không còn gì nữa. Cô ấy nói. Tôi gật đầu. Tôi nói. Cô ấy gật đầu. Bữa tối luôn mở tivi, để khỏi phải lấp đầy sự im lặng. Tháng trước, cô ấy về nhà chị gái một tuần. Và tôi nhận ra một điều khiến mình sợ. Tôi không thấy nhớ cô ấy. Không phải vì tôi không yêu. Mà vì tôi không còn cảm được gì nữa. Cô ấy đi vắng, còn tôi… vẫn sống tiếp. Cùng một nhịp sinh hoạt. Cùng một khoảng trống. Không biết từ lúc nào mọi thứ trở nên như vậy. Ngày xưa chúng tôi khác lắm. Tôi nhớ chứ. Những chuyến đi dài, nói chuyện hàng giờ. Cười vì những điều rất nhỏ. Mong được về nhà chỉ để gặp nhau. Bây giờ, tôi bước vào cửa là đã thấy mệt. Đầu óc đã ở đâu đó khác. Cô ấy hỏi hôm nay tôi thế nào, tôi trả lời ngắn gọn. Vì câu trả lời dài cần một năng lượng mà tôi không còn. Cô ấy đã ngừng hỏi câu dài từ nhiều năm trước. Tôi 54 tuổi. Có một ngư...

ENTRY SỐ 28

Hôm trước, khi thấy bác Cỏ ( nick name của nhà bác Khuê Việt Trường)  đăng trên facebook thông tin cần người hợp tác viết bài cho báo Xuân,  mình nhắn tin cho bác Khuê Việt Trường, một nhà văn, nhà báo của Tỉnh Khánh Hòa rằng: " Hôm nào, em viết bài gởi bác nhé".  Nhưng loay hoay mãi tìm kiếm cái cảm xúc để viết mà chữ nghĩa nó trôi tụt đi chơi phương trời nào. Phần thì cuối năm, lu xu bu, nhiều cảm xúc hỗn tạp. Vừa làm, vừa học, vừa lo toan nhiều thứ mệt người ra, thôi đành lỗi hẹn với bác Cỏ.  Viết đề tài gì dễ lụm tiền nhất? Thất tình, bi lụy...kiểu bi thương. Mình lại thích những tản văn nhẹ nhàng của bác Cỏ. Không có mùi bi thảm quá dù cuộc đời thật khác. Nhưng thôi, xin hẹn lại, biết đâu một ngày nào đó, có một bài thơ nhỏ, một tản văn trên báo Khánh Hòa. Hi vọng & ước mơ đi, vì báo Khánh Hòa toàn là cây đa, cây đề, hậu bối như mình bon chen cũng khó nhé.... 20 tháng Chạp rồi nhỉ? Những ngày này mình tin chắc ai cũng bận lo toàn cho tết, ai cũng vắt chân lê...

ENTRY SỐ 27

 Có người từng hỏi em: “Làm sao để quên một người mà em đã từng yêu rất nhiều?” Em chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ đến nỗi chẳng ai biết nó vừa cắt ngang cả một miền ký ức. Vì thật ra, làm gì có ai chỉ em cách để quên. Làm gì có công thức nào để xoá sạch một người đã từng là tất cả. Em không quên họ bằng cách cố gắng lãng quên. Mà là học cách chấp nhận, rằng có những người chỉ đến để đi. Có những yêu thương, chỉ sinh ra để dang dở. Ngày mà em không còn bật khóc mỗi khi nhớ về người đó. Ngày mà em có thể nghe tên họ mà tim không nhói lên một nhịp. Ngày mà em nhìn lại những kỷ niệm đã từng đẹp đến nghẹt thở, nhưng lòng lại bình thản như một chiếc lá rơi. Đó là ngày em biết mình đã đi được một đoạn xa trong quá trình buông bỏ. Không còn tự hỏi “Tại sao?”. Không còn trách mình, trách người. Không còn gồng lên để tỏ ra ổn, tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ là một hơi thở nhẹ. Rồi bước đi. Không quay đầu. Em nhìn lại tất cả bằng đôi mắt khác. Không còn đỏ hoe, không còn cay xè. Mà là ánh nhìn dịu lại sau...

ENTRY SỐ 26

 Nắm tay và làm tình. Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn. Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng. Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay. Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở. Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ng...