ENTRY SỐ 65

 Những ngày ở phố....

Mấy ngày bệnh nằm suy nghĩ mông lung về những ngày kế tiếp, về đâu, đi đâu & làm gì. Rồi chợt mỉm cười tự nghĩ, sao mình nghĩ chi mà nhiều thế....

Thứ 6 tuần trước, mình vừa gặp một đứa em cùng quê. Mình còn ghẹo nó dạo này bảnh tỏn quá, thế mà 2 ngày sau hay tin em mất trong bệnh viện...mọi thứ đến quá nhanh trong ngỡ ngàng. Mình từng tự hỏi chính mình rằng, người ra đi họ còn gì nuối tiếc, người ở lại biết bao điều ray rứt chưa được làm cùng nhau....Ai đau hơn ai trong nỗi đau của người ra đi & người ở lại.

Em sinh năm 93, con gái còn rất nhỏ, vừa tròn 2 tuổi. Thương ba mẹ em, thương vợ con em, mình giật mình, muốn bỏ tất cả để về. Nghĩ đến cảnh xa xứ mưu sinh xong trở về với ba mẹ là một cái xác không hồn...đau lòng thực sự.

Mình bệnh một tuần, trong một tuần mà nghe nhiều tin buồn về mất mát, về chia ly, thực sự mình hết kiên nhẫn nổi. Chỉ có những ai từng chứng từ người thân mình rời trần thế, mới hiểu được nỗi buồn của người ở lại. Mình thương bé con của em, bé chỉ mới 2 tuổi. Con đường tương lai, ngày mai còn gập ghềnh nhiều & lắm chông gai. 

Mình thấm thía câu nói: Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ một mình. Ừ, có lẽ vậy, nên tập dần quen sống trong đơn độc, có ai đó bên cạnh biết yêu thương, chia sẻ thì cảm ơn, còn lại thì cứ kệ. Riết rồi dần quen năm tháng đi qua, cũng có lúc chạnh lòng, nhưng mình vẫn chọn con đường đơn độc. Vì mình nghĩ, mình không muốn mình là gánh nặng của bất kỳ ai, và độ tuổi không còn mong ngóng sự thấu hiểu & bao dung từ ai nữa. Chỉ mong, năm tháng còn lại, đời mình bình yên, không còn shock nổi....

Tự thương mình, thương năm tháng lặng lẽ. 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 103_....

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

ENTRY SỐ 21_2026