Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2026

ENTRY SỐ 61

 CÓ NHỮNG NGƯỜI CHỈ ĐI CÙNG TA MỘT ĐOẠN ĐỜI, NHƯNG MẤT CẢ ĐỜI ĐỂ QUÊN Con người sống đến một độ tuổi nào đó rồi mới hiểu, điều khiến lòng đau nhất không phải là những cuộc cãi vã dữ dội, cũng chẳng phải những lần chia tay ồn ào nước mắt, mà là cảm giác nhìn một người từng rất thân dần dần trở nên xa lạ. Từ chỗ ngày nào cũng xuất hiện trong cuộc sống của nhau, đến một ngày muốn hỏi thăm cũng không biết bắt đầu từ đâu. Từ chỗ có thể ngồi cạnh nhau cả đêm không chán, đến một ngày gặp lại chỉ còn vài câu xã giao ngượng ngập. Có những mối quan hệ không hề kết thúc bằng một lời tạm biệt, nhưng lại âm thầm biến mất khỏi đời nhau lúc nào chẳng hay. Ngày còn trẻ, người ta luôn nghĩ rằng gặp được nhau đã khó, nên nếu thật lòng thì chắc chắn sẽ ở bên nhau rất lâu. Khi đó ai cũng tin vào những lời hứa về sự đồng hành mãi mãi. Tin rằng người mình thương sẽ không bỏ đi. Tin rằng những người từng thân thiết rồi sẽ chẳng bao giờ thành người dưng. Nhưng thời gian lớn lên cùng năm tháng mới khiến ng...

ENTRY SỐ 60

 Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh nhìn thì vẫn thanh thản veo trong. Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thủa ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh mê mải. Trời mây trắng dịu êm. Chuồn chuồn ớt thắm đỏ. Màu mực trong vở tím ngắt. Mèo vàng sưởi nắng lim dim. Trận mưa rào trên mái tôn xám. Da đen nhẻm chạy dưới trưa hè. Cả một thế giới rạng rỡ, tuyệt vời và trong vắt. Để rồi khi lớn lên, cái thế giới ấy chỉ còn là một miền hoài niệm, mà dù người ta có gắng đi tìm, có ngắm nhìn qua một góc kính nào thì cũng không thể nào tái hiện lại được. Không một sắc trắng nào vi vút như gió lùa qua khe cửa ngày đông, không một sắc tím nào bềnh bồng như bằng lăng ngang trời mùa hạ, không một sắc hồng nào khác lạ như nụ hoa mới biết yêu thủa ban đầ...

ENTRY SỐ 59

Người ta sống đến một độ tuổi nào đó sẽ hiểu, đời người giống một chuyến đò qua sông. Có người bước lên từ lúc mình còn tay trắng, còn non nớt, còn tin mọi thứ trên đời đều bền chặt. Có người chỉ đi cùng một đoạn ngắn nhưng để lại trong lòng cả một quãng nhớ rất dài. Cũng có người từng nghĩ sẽ ở bên nhau đến bạc đầu, vậy mà đi được nửa đường đã lặng lẽ rẽ sang một hướng khác. Nhiều năm trước, cứ nghĩ chỉ cần thật lòng thì sẽ giữ được mọi mối quan hệ. Sau này mới hiểu, lòng người đổi thay theo thời gian, hoàn cảnh, áp lực và cả những nỗi niềm không nói thành lời. Có những người rời đi không vì hết thương, chỉ vì cuộc sống khiến họ mệt mỏi quá rồi. Có những mối quan hệ chẳng xảy ra cãi vã, cũng không ai phản bội ai, chỉ là dần dần không còn tìm được tiếng nói chung nữa. Điều khiến con người đau nhất không phải bị bỏ rơi ngay từ đầu. Đau nhất là từng rất quan trọng với ai đó, từng được xem là ngoại lệ trong lòng họ, rồi một ngày trở thành người có cũng được, không có cũng chẳng sao. Thời ...

ENTRY SỐ 58

 Hạnh phúc không đến khi đủ đầy, mà đến khi lòng mình thôi đòi hỏi. Có những người đi qua rất nhiều năm tháng vẫn nghĩ rằng hạnh phúc là một đích đến nằm ở phía trước. Họ chờ khi công việc ổn hơn, khi có nhiều tiền hơn, khi được yêu thương nhiều hơn, khi cuộc đời bớt những chông chênh hơn, rồi mới cho phép mình bình yên. Nhưng cuộc sống vốn không có một ngày nào thật sự hoàn hảo. Điều này vừa là sự thật khiến con người hụt hẫng, vừa là điều giúp ta trưởng thành. Bởi càng lớn lên, ta càng nhận ra: cuộc đời luôn có những khoảng trống không thể lấp đầy hoàn toàn. Có người đủ vật chất nhưng thiếu sự sẻ chia. Có người có danh vọng nhưng lại đánh mất sự thanh thản trong tâm hồn. Có người đi qua rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người, cuối cùng vẫn thấy lòng mình cô độc giữa những điều tưởng chừng viên mãn. Hạnh phúc vì thế chưa bao giờ là chuyện “có bao nhiêu”, mà là “cần bao nhiêu mới thấy đủ”. Có những ngày chỉ cần một bữa cơm sum vầy, một lời hỏi han chân thành, một buổi chiều ngồi yên ng...

ENTRY SỐ 57

 KHÔNG AI VÔ TÌNH XUẤT HIỆN TRONG CUỘC ĐỜI AI Có những người bước vào đời mình theo cách rất khó giải thích, không ồn ào, không có dấu hiệu gì đặc biệt, chỉ là một ngày bình thường đến mức không nhớ nổi mình đã bắt đầu nói chuyện với họ từ lúc nào. Ban đầu thì nghĩ đơn giản thôi, chắc là trùng hợp, chắc là gặp đúng thời điểm, chắc là do hoàn cảnh đẩy đưa. Nhưng sống lâu hơn một chút, đi qua thêm vài chuyện, mới thấy có những sự xuất hiện không đơn giản như một cuộc gặp thoáng qua. Có người đến đúng lúc mình đang chông chênh nhất, khi mọi thứ trong lòng rối như tơ vò, không biết bấu víu vào đâu. Họ không cần làm gì lớn lao, chỉ cần ở đó, nói vài câu vu vơ, trả lời vài tin nhắn, hoặc đơn giản là không biến mất khi mình đang tệ. Thế là tự nhiên thành quen. Mà cái quen đó kỳ lắm, nó không ồn ào, nhưng lại len vào từng thói quen nhỏ, khiến mình bắt đầu để ý giờ giấc của một người, bắt đầu chờ một dòng tin nhắn, bắt đầu thấy một ngày trôi qua thiếu thiếu nếu không có họ. Cũng có người xu...

ENTRY SỐ 56

 Viết vội... Kỳ nghỉ lễ 9 ngày đã trôi qua nhanh chóng, mới đó đã 2 tuần rồi. Đi chưa đã chân, nghỉ ngơi chưa đủ nhưng mưu sinh vẫn còn phải đi. Mình thích cuộc sống ở quê, bình yên, ít ồn ào xô bồ, dân dã...Rồi cũng nhanh thôi, mọi thứ sẽ được như ý nguyện. Thoáng chốc, thời gian trôi nhanh như tia chớp, các cháu của mình đã lớn, trưởng thành, lập gia đình. Mình có 6 đứa cháu gọi bằng bà nội, 2 đứa cháu gọi bằng bà ngoại, nhìn chúng thấy mình già nua, nhìn chúng thấy thời gian trôi qua nhanh.  Mình được tỏ tình, mình cười. Em hỏi mình có đồng ý không, mình lắc đầu, chắc chắn không. Già rồi, không muốn vướng vào chuyện tình cảm, cũng không đủ sức gánh vác thêm chuyện gì nữa, giờ chỉ thích đi làm rồi về, bình yên với những gì mình đang có. Có nhiều cách để từ chối lòng người, mình ứng dụng và thấy rất hiệu quả. Mình nói với bạn ấy rằng, mình đang nợ rất nhiều & đang cày bừa để trả nợ, tiền tỷ đấy...Chiêu này hiệu quả cho tất cả đấy. Điều thứ 2, mình bảo sức khỏe của mình bâ...

ENTRY SỐ 55

  Có những ngày, người ta không buồn vì mất mát, mà buồn vì trong lòng quá nhiều điều không thể gọi thành tên. Ngồi giữa quán quen, uống một ly cà phê nhạt, nhìn dòng người qua lại tất bật với những gương mặt mơ hồ, bỗng nhiên mới hiểu đời giống như cơn gió sớm. Thoảng qua rồi tan, mát lành rồi phai, chẳng ai giữ được hình hài của gió, cũng chẳng ai định nghĩa được hết những xúc cảm chập chờn giữa lòng mình. Ai cũng nghĩ mình đang đi đúng hướng. Ai cũng tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn hôm qua. Vậy mà có một ngày, giữa những bước chân vô thức, ta chợt dừng lại giữa phố, tự hỏi: “Rốt cuộc bao năm nay, ta đang sống… hay chỉ đang cố gắng để giống một ai khác?” Câu hỏi ấy chẳng có lời đáp, nhưng nó cứ văng vẳng mãi, như tiếng chuông chùa xa xôi, như tiếng lá khô xào xạc dưới chân người lữ thứ khi trời sắp sang đông. Người đời thường thích náo nhiệt – thích những bữa tiệc, thích những lời khen, thích những ánh đèn màu rực rỡ. Nhưng tâm hồn thật sự lại lớn lên trong tĩnh lặng, trong những ch...

ENTRY SỐ 54

  Có những đoạn đường đời buộc bạn phải đi một mình. Không phải vì bạn khó gần, không phải vì bạn chẳng còn yêu thương ai, mà đơn giản là linh hồn bạn đã bước sang một tầng cao hơn. Ở độ cao ấy, có những nơi ồn ào cũng chẳng còn chạm đến bạn nữa, có những bận rộn của thế gian cũng không còn khiến bạn xoay vần như trước. Bạn chẳng còn sợ cô đơn, bởi lẽ sự tĩnh lặng lúc này không phải là khoảng trống, mà là một thế giới riêng đầy đủ và tròn đầy. Tôi từng thắc mắc vì sao càng trưởng thành, vòng tròn bạn bè của mình càng nhỏ lại. Tôi từng lo lắng rằng mình đã trở nên vô cảm, khép kín, chẳng còn biết cách kết nối như thuở học trò hồn nhiên. Nhưng rồi một ngày, khi đủ trải nghiệm để nhìn sâu vào lòng người và lòng mình, tôi chợt hiểu: không phải ai mỉm cười với bạn cũng là người đồng hành được cùng bạn. Có những nụ cười chỉ thoáng qua như ánh nắng cuối ngày, có những bàn tay nắm lấy bạn chỉ để kéo bạn về phía họ chứ chẳng phải để cùng bạn đi xa. Và cũng có những người bước vào đời bạn, c...

ENTRY SỐ 53

 Khi không còn chạy theo cảm xúc, ta bắt đầu chạm vào hạnh phúc thật sự. Có một giai đoạn trong đời, con người thường sống theo những điều rất dễ đổi thay. Một lời khen có thể làm vui cả ngày. Một ánh nhìn vô tâm cũng đủ khiến lòng nặng trĩu. Ta vui vì được công nhận, buồn vì bị hiểu lầm, hạnh phúc vì ai đó ở lại, rồi chông chênh chỉ vì một sự im lặng. Cảm xúc vốn là điều tự nhiên của con người. Nhưng nếu để cuộc đời mình bị cuốn đi hoàn toàn bởi những dao động nhất thời ấy, lòng sẽ rất khó tìm được bình yên lâu dài. Bởi cảm xúc giống như những con sóng. Có lúc dịu êm, có lúc dữ dội. Nếu chỉ sống theo từng đợt sóng lên xuống ấy, con người sẽ mãi ở trong trạng thái bất ổn. Hôm nay có thể rất vui, ngày mai đã thấy trống rỗng. Vừa cảm thấy đủ đầy, phút sau lại thấy thiếu thốn điều gì đó không gọi thành tên. Đến một lúc trưởng thành hơn, ta bắt đầu hiểu rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở việc cảm xúc lúc nào cũng rực rỡ. Mà nằm ở khả năng giữ lòng mình ổn định giữa những đổi thay của c...

ENTRY SỐ 52

 Có những ngày, cuộc đời bỗng đẩy ta đến một ngã rẽ mà ta chưa từng chuẩn bị. Không tiếng gõ cửa, không lời báo trước. Chỉ một sáng thức dậy, thấy mọi thứ đã khác. Một mối quan hệ kết thúc lặng lẽ, một công việc không còn phù hợp, một giấc mơ dang dở chưa kịp hoàn thành. Hoặc đơn giản nhất, cũng đau đớn nhất: một buổi sáng không có biến cố nào ngoại trừ việc ta nhận ra mình không còn là con người của ngày hôm qua. Ở ngã rẽ ấy, không có bảng chỉ dẫn, không có ánh đèn đường nào sáng rõ để bước tiếp. Chỉ có khoảng lặng mênh mông và câu hỏi vang vọng mãi trong đầu: “Rồi sẽ đi đâu?” Ta có thể ngồi xuống, ôm chặt những gì thân thuộc, cố níu kéo điều cũ trong khi thực tế đã sang trang. Hoặc ta có thể học cách làm bạn với cảm giác chông chênh – thứ cảm giác khiến ta thấy mình lạc lõng, thậm chí cô đơn giữa dòng đời tấp nập. Thật ra, chẳng phải mọi nơi đều là nhà. Có những nơi đã từng là tổ ấm, từng là bến đỗ, nhưng thời gian thay đổi, con người thay đổi, và chính ta cũng không còn là người...

ENTRY SỐ 51

 Có người từng nói với tôi rằng, con chữ của tôi giống một cơn mưa đêm vậy. Không phải ai cũng dừng lại để nghe. Nhưng người nào đã thật sự nghe được rồi thường sẽ nhớ rất lâu. Lúc ấy tôi chỉ im lặng. Vì tôi không biết đó là một lời khen, hay chỉ là sự đồng cảm dành cho một người viết gam màu trầm giữa thời đại mà mọi thứ đều cần phải thật nhanh để được chú ý. Người ta bây giờ thích những thứ khiến cảm xúc bùng lên ngay lập tức. Phải đủ đau, đủ dữ dội, đủ “đắt” thì mới dễ chạm đến nhiều người. Còn chữ của tôi lại không như vậy. Nó không cố kéo ai ở lại. Không cố làm ai bật khóc. Cũng không cố chứng minh rằng mình đã từng đau khổ đến thế nào. Tôi chỉ viết như cách một người đã đi qua rất nhiều chuyện. Tôi từng nghĩ nỗi đau phải được nói ra thật lớn. Rằng càng đau thì càng phải thể hiện cho người khác thấy mình đã tổn thương thế nào. Nhưng rồi thời gian dạy tôi một điều khác. Có những vết thương sâu nhất trong đời, đến cuối cùng lại trở nên rất im lặng. Nó không còn làm người ta gào ...

ENTRY SỐ 50

 CÀ PHÊ ĐẮNG NHƯ ĐỜI NGƯỜI Có những người từng nói không uống nổi cà phê đắng. Chỉ nhấp một ngụm đã nhăn mặt, đã thấy khó chịu nơi đầu lưỡi. Họ thích những thứ ngọt ngào hơn, dễ uống hơn, giống như cách người trẻ thường nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy hy vọng. Tin ai cũng tốt, tin tình cảm nào cũng bền, tin chân thành đặt đúng chỗ sẽ được nâng niu. Rồi năm tháng đi qua, người từng chê cà phê đắng lại bắt đầu ngồi lặng với một ly đen đá mỗi sáng. Không đường, không sữa. Không cần thêm vị ngọt. Không phải khẩu vị thay đổi, chỉ là lòng người đã khác. Đời dạy người ta quen với vị đắng bằng những cách chẳng hề nhẹ nhàng. Có những giai đoạn tưởng mình đã chạm được bình yên, đến lúc quay đầu nhìn lại mới biết tất cả chỉ là tạm bợ. Có người từng ngồi cạnh nhau suốt bao năm, từng hứa hẹn đủ điều, sau một biến cố liền hóa xa lạ. Có những tình cảm bản thân giữ gìn như báu vật, người khác lại xem nhẹ như thứ có cũng được, mất cũng chẳng sao. Con người đau nhiều rồi sẽ ít nói. Thất vọng nhiều rồ...

ENTRY SỐ 49

 Hôn nhân, tình dục hay sự đồng hành suy cho cùng đều là những hình thái bên ngoài. Thứ mà sâu thẳm trong tim mỗi chúng ta thực sự khao khát chính là một người có thể sưởi ấm tâm hồn và một mối quan hệ có khả năng nuôi dưỡng lẫn nhau. Đời người dẫu ngắn dẫu dài nếu có cơ hội gặp được một người có thể đối thoại sâu sắc, một người thực sự nhìn thấy bạn và có tâm hồn đồng điệu ở tầm cao thì đó là món quà xa xỉ tuyệt vời nhất của nhân gian. Một mối duyên như vậy chỉ có gặp chứ không có cầu, phải có phúc báo rất lớn mới có thể chạm tới. Trong thời đại này tìm một người đồng hành không khó, tìm một người để thỏa mãn nhu cầu sinh lý cũng chẳng mấy kỳ công. Cái khó nhất, hiếm nhất chính là sự tương thông tâm hồn. Đó là khi đã ngủ cùng nhau nhưng vẫn muốn ăn với nhau một bữa cơm ấm áp. Đã ăn cùng nhau nhưng vẫn thèm được ngồi lại để trò chuyện hàn huyên. Đó là khi dục vọng đã rút đi, nhìn thấy những khiếm khuyết của nhau nhưng vẫn thấy họ tuyệt vời, vẫn thấy họ vừa vặn một cách kỳ lạ. Người...

ENTRY SỐ 48

Có những lúc ngồi lặng yên, nhìn một nắm cát trôi qua kẽ tay, ta chợt hiểu ra một điều rất giản đơn mà lại sâu sắc đến lạ: đời này, rốt cuộc cũng chỉ là những hạt nhỏ li ti hợp lại, rồi lại tan đi. Cát không giữ được hình dạng mãi mãi. Gió đến, cát bay. Sóng về, cát đổi chỗ. Một bãi biển hôm nay có thể khác ngày mai, nhưng bản chất của cát thì chưa từng thay đổi. Đời người cũng vậy. Những gì ta gọi là ổn định, là bền vững, thực ra chỉ là tạm thời đứng yên trong một khoảnh khắc. Ta sinh ra từ bụi, lớn lên giữa bụi, và rồi một ngày cũng trở về với bụi. Nghe thì có vẻ buồn, nhưng nếu hiểu sâu, đó lại là một sự thật rất nhẹ. Bởi khi đã là bụi, thì có gì để hơn thua? Chúng ta dành cả đời để tranh giành, để hơn thua, để chứng minh mình là ai. Nhưng đứng trước thời gian, mọi danh vọng rồi cũng chỉ như một lớp cát mỏng, một cơn gió nhẹ là có thể xóa sạch. Người từng đứng trên đỉnh cao, rồi cũng sẽ có ngày bước xuống. Người từng đau khổ tột cùng, rồi cũng sẽ có lúc bình yên. Không có gì ở lại m...