ENTRY SỐ 11_2026

Trong đời ai cũng có vài người, chỉ cần nghĩ đến là lòng khẽ ấm lên. Không phải thứ ấm rực rỡ, mà là thứ ấm đủ để biết mình đã từng có một quãng đời tử tế. Nhưng nếu bảo quay lại thân thiết như xưa thì… không còn nữa. Không phải vì hết thương, mà vì mọi thứ đã trôi sang một khúc khác của đời rồi.

Thu hiểu điều ấy vào một buổi chiều cuối năm, khi vô tình gặp lại Mai trước cửa một hiệu sách cũ. Cả hai đứng sững một nhịp, như hai người vừa nhận ra nhau trong gương, rồi cùng cười.

“Lâu quá rồi ha?” Mai nói.

“Ừ, lâu thật,” Thu đáp, giọng nhẹ.

Họ hỏi nhau vài câu rất vừa: công việc ra sao, gia đình thế nào, có khỏe không. Không ai hỏi sâu. Không ai kể dài. Câu chuyện kết thúc đúng lúc, như một bản nhạc dừng ở nốt tròn, không dư, không thiếu. Khi chia tay, họ gật đầu chào nhau. Không hẹn gặp lại.

Trên đường về, Thu chợt nhận ra: đã lâu lắm rồi, không còn nhắn tin cho Mai mỗi tối. Không còn gửi nhau những chuyện vụn vặt, những bức ảnh vô thưởng vô phạt. Và cũng không thấy thiếu. Chỉ là… mọi thứ đã đổi chỗ.

Có những mối quan hệ không kết thúc bằng giận hờn. Chúng chỉ lặng lẽ đi xa, như một con thuyền rời bến lúc sương sớm, đến khi nhìn lại thì đã thành một chấm nhỏ. Không ai bỏ ai. Chỉ là mỗi người có một nhịp chèo khác.

Ngày trước, Thu và Mai có thể ngồi hàng giờ nói về mọi thứ. Từ những ước mơ còn dang dở đến những nỗi buồn không gọi tên. Khi ấy, cả hai cần nhau. Còn bây giờ, mỗi người đã có một đời sống đủ đầy theo cách riêng. Đủ bận rộn để không còn chen thêm một thân thiết cũ vào hiện tại.

Những người ấy vẫn sống đâu đó. Có thể vẫn hạnh phúc, vẫn đang đi tiếp con đường của họ. Chỉ là con đường ấy không còn giao với mình nữa. Gặp lại, nếu có, cũng chỉ là một cái gật đầu, một câu hỏi han vừa đủ. Không xa lạ, nhưng cũng chẳng còn gần.

Tối hôm ấy, Thu mở một ngăn tủ cũ. Trong đó có vài tấm ảnh bạc màu, vài món đồ nhỏ từng gắn với những người không còn đi cùng. Thu cầm lên, nhìn một lúc, rồi đặt lại. Không đau. Chỉ man mác. Như chạm tay vào một mùa đã qua, biết nó từng rất đẹp, nhưng không thể quay lại.

Phụ nữ thường giữ những mối quan hệ ấy trong lòng rất lâu. Không kể với ai. Không nhắc tên. Nhưng cũng không xóa đi. Bởi họ hiểu: có những điều không cần mang theo mỗi ngày, nhưng cũng không nên vứt bỏ. Đó là phần đã từng rất thật của tuổi trẻ, của một quãng đời đã sống bằng cả tấm lòng.

Sáng hôm sau, Thu pha trà. Ánh nắng nhẹ rơi trên mặt bàn. Ngoài kia, tiếng xe bắt đầu đông. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, đều đặn và bình thản. Thu uống một ngụm trà, thấy lòng mình yên.

Trưởng thành, có lẽ, là khi con người học được cách để những người không còn thuộc về hiện tại… được yên trong ký ức. Không níu kéo. Không day dứt. Chỉ thỉnh thoảng nhớ đến, mỉm cười, rồi tiếp tục sống phần đời của mình – chậm rãi, tử tế, và đủ đầy theo cách riêng.

Bạn có từng giữ một mối quan hệ đã trôi sang khúc khác của đời không?

Bạn đã học cách đặt họ yên trong ký ức như thế nào?

Nếu câu chuyện này chạm vào bạn, hãy để lại một chữ “ĐÃ HIỂU”.

Tag người bạn muốn gửi lời nhắn: “Cảm ơn vì đã từng đi cùng.”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ