ENTRY SÔ 19_2026

 Hạnh phúc không phải điều hoàn hảo, mà là sự đủ đầy trong những điều chưa trọn vẹn.

Có một thời, ta tin rằng hạnh phúc là đích đến lung linh, là khoảnh khắc mà mọi điều đều đúng chỗ: công việc thuận lợi, gia đình êm ấm, sức khỏe dồi dào, lòng người vừa vặn yêu thương ta như ta mong đợi. Ta chờ một ngày mọi mảnh ghép trong cuộc đời bỗng khớp vào nhau hoàn hảo và khi ấy, ta mới cho phép mình mỉm cười.

Nhưng cuộc đời, bằng những va vấp rất thật, bằng những mùa mưa gió và cả những ngày nắng đẹp bất ngờ, đã dạy ta rằng trọn vẹn là một giấc mơ cô đơn, còn hạnh phúc lại đang âm thầm nảy mầm giữa những khoảng dở dang.

Hạnh phúc không phải chiếc bình đầy nước, mà là đôi bàn tay biết hứng từng giọt. Không phải con đường đã quét sạch bụi, mà là bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất gồ ghề. Không phải cuộc đời đã sẵn vẹn, mà là trái tim đủ bình yên để chấp nhận phần thiếu sót. Ta hạnh phúc không phải khi mọi điều hoàn hảo, mà khi ta nhận ra: mình đã có đủ điều để biết ơn, để mỉm cười, để tiếp tục.

Đôi khi, là buổi sáng tỉnh dậy với thân thể còn đôi chút mệt mỏi, nhưng vẫn có lý do để bước ra khỏi giường. Là công việc nhiều áp lực, nhưng ta còn được làm điều mình tin là có ý nghĩa. Là gia đình chẳng phải lúc nào cũng hòa thuận, nhưng vẫn có nơi để về khi lòng chùng xuống. Là những tình cảm không tròn vẹn như ta kỳ vọng, nhưng đủ chân thành để giữ nhau ở lại. Và trên hết, là sự trưởng thành trong chính nội tâm, khi ta học cách buông bỏ ảo ảnh hoàn mỹ để nắm lấy thực tại đang sống. Hạnh phúc nảy nở từ những vết nứt của đời sống. Trong điều chưa ổn, ta học kiên nhẫn. Trong điều còn thiếu, ta rèn biết ơn. Trong điều dang dở, ta nuôi hy vọng. Và chính điều đó làm ta tròn đầy hơn mỗi ngày.

Có lẽ, hạnh phúc thật sự không hỏi: “Cuộc đời đã hoàn chỉnh chưa?” Mà hỏi: “Trái tim này đã mở rộng đủ để đón nhận những điều không hoàn hảo chưa?” Bởi đời không cần phải trọn vẹn để ta được bình yên. Ta chỉ cần đủ thương để bao dung chính mình, đủ niềm tin để bước tiếp, và đủ dịu dàng để nhận ra rằng hạnh phúc chưa bao giờ rời đi, nó chỉ đợi ta đổi góc nhìn để thấy. Cuộc đời luôn có những mảnh ghép lệch, như chính chúng ta. Nhưng biết đâu, trong sự không hoàn hảo ấy, lại là hình hài đẹp đẽ nhất của một niềm hạnh phúc đủ đầy. 

P.s: Mọi con đường đi đến thành Rome đều có giá của nó.

Sài Gòn, mùa thương mới.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ