ENTRY SỐ 21_2026
Ngày mới...Sài Gòn...
Sài Gòn chiều buông, có chút hơi sương lạnh. Mặc chiếc áo mỏng chạy lang thang ngoài đường về là buốt người. Dạo này, sức khỏe mình yếu đi thấy rõ.
Sài Gòn trang trí năm mới rực rỡ thật, đẹp. Phố xá cứ rộn ràng. Mình có 2 tuần nghỉ năm mới thì cuống cuồng mong ngóng ngày về với má. Điều hạnh phúc nhất với mình bây giờ là công việc tốt, lối về còn có má còn niềm vui. Mọi bộn bề còn lại không đáng gì. Trong cuộc sống, hay trong công việc cũng có lúc gặp nhiều điều bất ý nhưng rồi cũng qua. Thực sự, nhìn lại, mình thấy mình may mắn rất nhiều. Mọi thứ không thể hoàn hảo, nhưng vẫn bình yên, mình cảm ơn mình trong 6 năm qua đã cố gắng đứng vững, vượt qua không ít khó khăn từ lúc dịch bệnh cho đến bây giờ.
Bình ổn là điều đáng trân quý nhất, ngành logistics đang bão hòa & cạnh tranh rất khóc liệt. Chúng ta cũng nhìn thấy sự bất ổn của cả thế giới. Châu Âu, Mỹ trước đây cứ đến Giáng sinh, năm mới, mùa đông, hè...ào ạt nhập hàng. Giờ thì hàng hóa mỗi ngày một thưa thớt hơn, mua sắm, hầu bao cũng giảm...Rất nhiều công ty FWD ra đời, sức cạnh tranh ngày càng khốc liệt....
Bây giờ, ngành nghề nào cũng lao đao, lận đận. Ngành may mặc, nhiều nhà máy sa thải công nhân, đóng cửa rất là nhiều. Không dám hi vọng gì ngày mai, Big boss mình hay nói rằng anh ta rất stress, suy nghĩ, tính toán năm đường, bảy bước để vận hành hiệu quả nhất, tối đa doanh thu, tiết kiệm chi phí để duy trì... Cty đã hơn 30 năm hình thành & phát triển, thì là cả một quá trình gầy dựng cùng phấn đấu. Big boss trẻ, nối nghiệp, càng cẩn trọng hơn...
2 tuần nghỉ tết làm gì nhỉ ngoài việc ở nhà với má & kiếm nơi để tung tăng 4 ngày trước khi quay lại Sài Gòn để tiếp tục hành trình mưu sinh. Dù một mình, mình vẫn muốn tự thưởng cho mình một chuyến đi.
Google, search thông tin những nơi miền Tây mà mình chưa đến. Mình thích Cà Mau, nơi tận cùng của tổ quốc. Còn lý do gì mà ngại không book một chuyến đi.
Mình thích Miền Tây, những nơi mình đã đến, ở đó con người rất hiền hòa & thân thiện. Tết nhất, ai ai cũng bận bịu, không ai đi với mình thì cứ vác balo lên vai mà đi. Đi để biết, học hỏi, mở mang thêm kiến thức, mỗi một hành trình đều cho chúng ta những bài học quý giá.
Chắc ai đó sẽ nói, đi du lịch một mình rất buồn. Với mình, thì không nha, một mình hay bao nhiêu mình, tâm thái bình an thì mọi thứ sẽ an thôi.
Hồi mình làm ở cty xây dựng, nghỉ tết là bao ngon. Từ 20 tết sau khi cúng tổ xong là nghỉ hết tháng Giêng. Dù ngành logistics không được như xây dựng nhưng dù ở đâu chỉ cần có internet thì mình cũng có thể làm việc được.
6 năm rồi, mình rời khách sạn từ 2020 & lấn sân vào ngành này. Lúc đầu mình chọn làm ở Res. Nếu bạn không biết Res thì xin hãy google: Trung tâm ngoại ngữ Res. Khi ấy mình nghĩ thử sức xem sao nhưng sau một thời gian không phù hợp, phần vì vừa làm ở Res vừa làm ở Lava ( Hai Bà Trưng) mình không kham nổi, sức khỏe cũng không cho phép. Làm ở Lava thì giúp sếp Lợi một thời gian đầu. Nhờ vậy mà cũng được có cơ hội tìm hiểu về ngành Nightlife. Thời gian ấy thật là đáng quý, đáng trân trọng & cảm ơn sếp Lợi cho mình học hỏi & cọ sát.
Cuối cùng, mình từ bỏ tất cả & đủ duyên mình chọn logistics. Đang đi, càng thấy thú vị, càng làm, càng thấy mê nó & thực sự rất trân trọng mọi thứ đang có.
Nhìn lại 6 năm trôi qua, mình cảm ơn tất cả & hiểu được sự thuận duyên cùng nghịch duyên ở cuộc sống này. 6 năm trôi qua, Sài Gòn bao dung, nâng đỡ & nuôi nấng mình. Vẫn thế, mình luôn yêu Sài Gòn theo một cách riêng của mình. Mình vẫn cảm ơn Sài Gòn đã bao dung thương mình một cách trọn vẹn. Năm đó, ai cũng lo lắng cho mình khi nghỉ việc ở khách sạn, năm đó mình lười không muốn đi, nhưng nhờ rất nhiều từ một người chị rất thương mình, "chửi bới" mình, "khích tướng" mình là đứa vô dụng nên mới có mình bây giờ ngồi đây mà ghi lại kỉ niệm này.
Năm ấy, vừa vào Sài Gòn lại bùng dịch. Mình tiêu cực thực sự vì xung quanh người người bị covid, nhà nhà bị covid. Mình vẫn ở yên trong căn phòng của mình 4 tháng trời. Không di chuyển, chỉ biết nguyện cầu....
Sài Gòn, những ngày này thật đáng yêu. Có phải thân tâm mình nhẹ nhàng nên nhìn mọi thứ nhẹ nhàng đến vậy. Thực ra, kinh tế Sài Gòn đang yếu, nhưng không sao, mọi thứ rồi sẽ ổn theo cách nào đó. Kể cả mình, những ngày tháng covid lướt qua bình an được thì khó khăn ở giai đoạn này cũng nhanh chóng qua thôi.
Ngồi đây, chiều nay giữa Sài Gòn có chút sương lạnh. Mình nhớ đến anh, liệu không biết có cơ hội nào, đủ duyên gặp nhau ở Sài Gòn này không? Nếu có vô tình gặp lại, thì cũng không ngại ngần nói với anh lời cảm ơn.
Tất cả đã qua rồi, mọi thứ sẽ đi vào lối trật tự của nó. Không hờn giận hay không oán trách. Bao dung tất thảy để mọi thứ bình an cho tất cả..
Thú thật...mình có nhớ anh.
Hãy nhìn cuộc sống với lòng biết ơn, để thấy cuộc sống luôn tốt đẹp & cuộc sống không phải là cuộc đua với người khác, mà là hành trình ta học cách chiến thắng chính mình.
Sài Gòn, mùa thương mới
18.01.26
Nhận xét