ENTRY SỐ 9_2026

 Cuộc sống không phải là cuộc đua với người khác, mà là hành trình ta học cách chiến thắng chính mình.

Trong nhịp sống vội vã hôm nay, con người dễ bị cuốn vào những cuộc so sánh vô hình. Ta nhìn sang thành công của người khác, đo đếm hạnh phúc của mình bằng thước đo của xã hội, rồi tự hỏi: Vì sao ta chưa bằng họ? Vì sao ta chậm hơn? Nhưng càng chạy theo những cuộc đua ấy, lòng ta càng mỏi mệt. Bởi lẽ, cuộc sống vốn chưa bao giờ được sinh ra để ta hơn thua với ai, mà để ta trưởng thành từng ngày với chính mình.

Chiến thắng chính mình không phải là điều gì quá lớn lao hay ồn ào. Đó có thể chỉ là một buổi sáng ta dậy sớm hơn hôm qua, một lần ta đủ bình tĩnh để không nói ra lời làm tổn thương người khác, hay một khoảnh khắc ta chọn tha thứ thay vì ôm giữ oán giận. Những chiến thắng ấy âm thầm, lặng lẽ, nhưng lại bền bỉ nuôi dưỡng nội tâm và tạo nên nền móng cho một cuộc sống hạnh phúc.

Mỗi người sinh ra mang theo một xuất phát điểm khác nhau, một hành trình khác nhau và những bài học riêng cần phải đi qua. Nếu cứ mải miết nhìn sang đường chạy của người khác, ta sẽ quên mất việc lắng nghe nhịp tim của chính mình. Ta quên hỏi: Mình đã đi được bao xa so với ngày hôm qua? Mình đã học được gì từ những vấp ngã ấy? Khi ta quay về đối thoại với bản thân, cuộc sống bỗng nhẹ đi, bởi áp lực so sánh không còn chỗ đứng.

Chiến thắng chính mình còn là học cách chấp nhận những phần chưa hoàn hảo. Không ai mạnh mẽ suốt cả hành trình, không ai luôn đúng, luôn vui. Có những ngày ta yếu lòng, có những lúc ta nghi ngờ chính mình. Nhưng thay vì trách móc, ta học cách ôm lấy những mong manh ấy bằng sự tử tế. Bởi chỉ khi dám nhìn thẳng vào điểm yếu, ta mới thực sự bước thêm một bước trên con đường trưởng thành.

Trong tinh thần của một phong cách sống hạnh phúc, chiến thắng không nằm ở việc ta có nhiều hơn người khác, mà ở việc ta sống sâu hơn với giá trị của mình. Là khi ta đủ can đảm sống đúng với điều mình tin, đủ kiên nhẫn đi chậm mà không thấy xấu hổ, đủ vững vàng để nói “không” với những điều không thuộc về mình. Hạnh phúc khi ấy không đến từ bên ngoài, mà nảy mầm từ sự an yên bên trong.

Cuộc sống, suy cho cùng, là một hành trình dài. Trên hành trình ấy, người bạn đồng hành quan trọng nhất chính là bản thân ta. Mỗi ngày trôi qua, nếu ta có thể trở thành phiên bản tử tế hơn, hiểu mình hơn và yêu đời hơn hôm qua, thì ta đã chiến thắng rồi. Không cần huy chương, không cần tiếng vỗ tay, chỉ cần một trái tim bình thản mỉm cười với chính mình thế là đủ cho một đời sống hạnh phúc. 

P.s: 

Em thương những ngày giông bão, một mình em bước qua và không ai bên cạnh, kể cả anh. Anh biết đấy, có người đến để yêu, có người đến để thử và có người đến chỉ để dạy ta cách buông tay. Tình yêu không nằm ở việc giữ một người bên cạnh...Mà là giữ được trái tim mình nguyên vẹn giữa mọi sóng gió. Để nếu ai đó chọn ở lại, đó là vì họ thật lòng muốn ở lại. Và nếu một người rời đi, ta vẫn có thể mỉm cười, bởi mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều có lý do.

Em ổn và bình yên dù một mình, anh an tâm nhé, anh có thể đọc blog này và hiểu được điều em muốn gởi gắm. Đừng có theo dõi em trên các trang mạng social media, vì đó không phải chính là cuộc sống. Trên blog, chia sẻ của chính em, trang của riêng mình để rèn luyện trí nhớ, để nâng cao kỹ năng viết và sẻ chia suy nghĩ...

Anh hạnh phúc và bình an nhé.

Mãi nhớ về anh nhưng em cũng phải bắt đầu một hành trình mới, riêng em.

Sài Gòn, mùa thương mới

05.01.2026

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ