ENTRY SỐ 18_2026

Trong dòng người xuôi ngược của cuộc đời, không có cuộc gặp gỡ nào là hoàn toàn ngẫu nhiên. Mỗi ánh mắt ta từng chạm, mỗi bàn tay ta từng nắm, mỗi trái tim từng đi ngang qua đời ta… đều là một phần của duyên phận đã được sắp đặt từ rất lâu. Có những người đến nhẹ như cơn gió, có những người ở lại sâu như một vết khắc trong tim, và cũng có những người ra đi để lại khoảng trống không gì lấp nổi. Nhưng dù ở lại hay rời xa, họ đều đến với ta mang theo một ý nghĩa nào đó.

Gặp nhau là duyên.

Giữa hàng triệu con người, giữa bao con đường giao cắt, hai người có thể nhận ra nhau, trò chuyện cùng nhau, đồng hành cùng nhau , đó đã là điều nhiệm màu. Duyên không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để hai tâm hồn xa lạ bỗng thấy quen thuộc đến lạ kỳ. Có khi chỉ là một nụ cười vô tình, một câu nói vu vơ, một khoảnh khắc ngắn ngủi… vậy mà cũng đủ để gieo một hạt mầm trong lòng, để rồi từ đó sinh ra nhớ nhung, lưu luyến, thương yêu.

Gắn bó là phận.

Không phải ai gặp nhau cũng có thể ở lại. Nhưng khi đã chọn bước cùng nhau qua một đoạn đường, khi đã chia sẻ với nhau những vui buồn, khi đã đặt niềm tin và trái tim vào tay nhau, ấy là phận. Phận không chỉ là may mắn, mà còn là sự nỗ lực, là bao dung, là kiên nhẫn mà hai người dành cho nhau. Có những mối quan hệ bền chặt không phải vì chưa từng tổn thương, mà vì cả hai đã đủ thương để không nỡ rời đi. Gắn bó là khi người ta chọn ở lại, dù có muôn vàn lý do để rời xa.

Nhưng cuộc đời vốn vô thường.

Không phải phận nào cũng đi đến cuối con đường. Có những người từng rất quan trọng, từng là cả thế giới của ta, rồi cũng trở thành người xa lạ. Không phải vì hết duyên ngay từ đầu, mà vì duyên chỉ đủ để gặp, phận chỉ đủ để đi cùng một đoạn. Khi không còn chung nhịp, khi lòng đã đổi thay, khi những điều từng gắn kết nay chỉ còn là ký ức… rời xa trở thành điều không thể tránh.

Rời xa là bài học mà nghiệp mang theo.

Mỗi cuộc chia ly đều để lại một vết đau, nhưng cũng để lại một bài học. Có người đến để dạy ta biết yêu thương. Có người đến để dạy ta biết trân trọng. Có người đến để dạy ta biết buông bỏ. Và cũng có người đến để dạy ta mạnh mẽ hơn sau những đổ vỡ. Nghiệp không phải là hình phạt, mà là sự nhắc nhở: rằng mọi thứ trong đời đều có nhân – quả, rằng cách ta đối xử với người khác, với chính mình hôm nay, sẽ là con đường ta phải đi ngày mai.

Khi hiểu được điều đó, ta sẽ bớt oán trách những cuộc chia ly.

Ta không còn cố níu kéo những gì đã đến lúc phải buông. Ta học cách cảm ơn những người đã từng bước vào đời mình, dù họ ở lại hay ra đi. Bởi nhờ họ, ta mới có những kỷ niệm để nhớ, những tổn thương để lớn lên, những trải nghiệm để thấu hiểu lòng người.

Có những mối quan hệ không cần kết thúc trong hận thù.

Chỉ cần lặng lẽ mỉm cười, thầm chúc nhau bình an, rồi mỗi người đi về một hướng. Vì đã từng gặp nhau là may mắn, đã từng gắn bó là ân tình, và đã từng rời xa là một phần tất yếu của hành trình trưởng thành.

Cuộc đời là vậy.

Gặp nhau để học cách thương.

Gắn bó để học cách giữ.

Rời xa để học cách buông.

Và khi đã đi qua đủ những duyên, phận, nghiệp ấy, ta mới hiểu: điều quý giá nhất không phải là ai ở lại đến cuối cùng, mà là trong suốt hành trình ấy, ta đã sống chân thành, đã yêu hết lòng, đã học được cách làm một người sâu sắc và bình an hơn.

Sài Gòn, mùa thương mới,

12.01.2026

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ