NOTE 42

 Hãy sống sao để nếu gặp lại người cũ, bạn vẫn mỉm cười

Chiều hôm đó, tôi đứng trước cổng nhà, tay vẫn còn đặt trên tay kéo vali.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, kêu lên một tiếng két rất quen.

Mẹ nhìn tôi, chậm một nhịp.

Rồi bà cười.

“Về rồi hả con?”

Chỉ ba chữ thôi, mà tôi thấy sống mũi cay cay.

Nhà vẫn như cũ. Chiếc ghế mây ở góc hiên. Cái quạt máy kêu rè rè mỗi khi bật số lớn. Mùi canh rau dền thoang thoảng từ bếp bay ra. Không có gì mới, chỉ có tôi — là đã khác.

Ba ngồi trong phòng khách, đang loay hoay chỉnh lại chiếc radio cũ. Nghe tiếng tôi, ông ngẩng lên.

“Ủa, tưởng cuối tuần mới về?”

“Tự nhiên con nhớ nhà.”

Tôi nói, giọng nhẹ như nói với chính mình.

Ba gật đầu, không hỏi thêm.

Ông vẫn vậy, ít lời, nhưng luôn để chỗ cho tôi ngồi cạnh.


1. Có những người cũ… không hề rời đi

Buổi tối, cả nhà ăn cơm.

Mẹ gắp cho tôi miếng cá kho.

“Ăn đi, ngoài đó chắc toàn ăn bậy bạ.”

“Dạ, con vẫn ăn đàng hoàng mà.”

Ba cười khẽ:

“Ừ, đàng hoàng theo kiểu con.”

Tôi bật cười. Một tiếng cười rất thật, rất lâu rồi mới có.

Mẹ nhìn tôi, hơi khựng lại.

“Lâu rồi mẹ mới nghe con cười kiểu này.”

Tôi im lặng.

Hóa ra có những thứ mình đánh rơi mà không hay biết — cho đến khi nhặt lại.

Ăn xong, tôi rửa chén. Mẹ đứng cạnh, lau khô từng cái một.

Bà hỏi, như vô tình:

“Dạo này… con có mệt không?”

“Cũng bình thường mẹ.”

“Ừ. Mệt thì nói. Đừng để trong bụng.”

Câu nói nhẹ hều, nhưng tim tôi chùng xuống.

Ngày trước, tôi từng nghĩ: mình lớn rồi, không cần nói nhiều.

Giờ mới hiểu, có những người — chỉ cần mình chịu nói, họ sẽ nghe tới cuối đời.


2. Người cũ đôi khi là… chính mình của ngày xưa

Sáng hôm sau, tôi ra quán cà phê đầu ngõ.

Quán nhỏ, bàn ghế gỗ, vẫn treo mấy chậu lan trước hiên.

Linh ngồi đó.

Cô ngước lên khi thấy tôi, hơi sững lại, rồi cười.

“Lâu quá mới gặp.”

“Ừ… lâu thật.”

Chúng tôi ngồi đối diện nhau. Không ai vội nói.

Những người từng thân, gặp lại sau nhiều năm, thường phải đi qua một khoảng im lặng rất dài.

“Cậu vẫn hay về đây à?” – tôi hỏi.

“Cuối tuần thôi. Ba mẹ tớ già rồi.”

Cô khuấy cà phê, chậm rãi:

“Hồi trước tớ cũng hay nghĩ… để khi nào rảnh hẵng về. Sau này mới biết, rảnh là thứ khó sắp xếp nhất.”

Tôi nhìn ra đường.

Bất chợt nhớ những buổi tối năm nào, mẹ gọi vọng vào phòng:

“Con ơi, ba con gọi nè!”

Khi đó, tôi từng ậm ừ, từng đặt điện thoại xuống rất nhanh.

Như thể những cuộc gọi ấy là vô tận.


3. Thời gian không lấy đi người cũ — chỉ lấy đi cơ hội

Buổi trưa, ba ngủ.

Tôi ngồi ngoài hiên với mẹ.

Mẹ cầm điện thoại, bấm bấm rất lâu.

“Con coi giùm mẹ, sao cái này nó không hiện hình con nữa?”

Tôi cầm lấy, chỉnh lại.

“Mẹ bấm nhầm thôi.”

“Ừ… dạo này mắt mẹ kém quá.”

Bà cười, nhưng tôi không cười theo.

Tôi nhớ ánh mắt ba trong bệnh viện năm nào — ánh mắt không trách, chỉ nhẹ nhõm khi thấy tôi xuất hiện.

“Mẹ nè,” tôi nói, “sau này… con bận mấy, mẹ cứ gọi. Đừng sợ làm phiền.”

Mẹ lắc đầu:

“Không đâu. Mẹ chỉ gọi khi cần.”

Tôi nắm tay mẹ.

“Đối với con, nghe giọng mẹ… là cần rồi.”

Bàn tay ấy gầy hơn tôi nhớ.

Nhưng vẫn ấm.


4. Hãy sống sao để gặp lại, không phải cúi đầu

Chiều, Linh ghé qua nhà chào ba mẹ tôi.

Ba mời cô ngồi, rót trà.

“Con dạo này sao rồi?” – ba hỏi.

“Dạ, con vẫn ổn ạ.”

Ba gật đầu:

“Ổn là được. Đừng để tới lúc nhìn lại… mới thấy mình đã đi quá nhanh.”

Câu nói đó, không biết là nói cho Linh, hay cho tôi.

Tối, tôi nằm trên chiếc giường cũ.

Nghe tiếng mẹ dọn dẹp dưới bếp. Nghe ba ho nhẹ ngoài phòng khách.

Tôi chợt nghĩ:

Nếu một ngày nào đó, mình gặp lại những người này — trong ký ức — mình có mỉm cười được không?

Câu trả lời… phụ thuộc vào những cuộc gọi hôm nay.

Những lần mình chịu quay đầu.

Những buổi tối mình không nói “để mai”.


5. Người cũ không cần ta hoàn hảo — chỉ cần ta còn ở đó

Trước khi ngủ, tôi gọi điện cho Linh.

“Cảm ơn cậu sáng nay.”

“Vì?”

“Vì nhắc tớ nhớ… có những thứ không nên để muộn.”

Cô cười:

“Ừ. Thôi, nhớ gọi về nhà thường xuyên đó.”

Tôi tắt máy.

Rồi quay sang phòng ba mẹ, nói lớn:

“Ba mẹ ngủ ngon nha.”

Mẹ đáp lại ngay:

“Ừ, ngủ đi con.”

Ba ho khẽ:

“Mai ăn sáng rồi hẵng đi.”

Tôi nằm xuống, mỉm cười trong bóng tối.

Hóa ra, sống sao để nếu gặp lại người cũ, bạn vẫn mỉm cười —

không phải là sống cho thật rực rỡ,

mà là đừng để những người thương mình nhất phải chờ trong im lặng.


Nếu bạn đã đọc tới đây, có lẽ trong lòng bạn cũng vừa hiện lên một gương mặt quen.

Đừng chỉ nhớ họ trong đầu.

Hãy thử gọi một cuộc gọi ngắn tối nay.

Và nếu bạn thích những câu chuyện nhỏ, chậm, về gia đình – tình thân – những điều ta hay quên giữa cuộc sống vội, bạn có thể tiếp tục đọc những mẩu chuyện khác mà mình đã chia sẻ.

Biết đâu, bạn sẽ gặp lại… chính mình của một ngày rất cũ.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ