NOTE 39

 Những cảm xúc không tên của những ngày cuối năm.

Những ngày cuối năm luôn mang theo một thứ cảm xúc thật lạ. Không ồn ào như niềm vui, không rõ ràng như nỗi buồn, cũng chẳng đủ dữ dội để gọi tên là cô đơn. Chỉ là một lớp sương mỏng của cảm xúc phủ lên tâm hồn nhẹ nhưng dai dẳng, mong manh nhưng đủ để khiến ta dừng lại, chậm hơn một chút, lặng hơn một chút và sâu sắc hơn rất nhiều.

Cuối năm giống như một đoạn lặng trong bản nhạc của cuộc đời. Ở đó, ta nhìn lại những điều đã qua những cố gắng từng tưởng không đủ, những niềm vui tưởng nhỏ bé, những nỗi buồn tưởng như không thể vượt qua nhưng rồi ta vẫn vượt qua. Có những điều khiến ta mỉm cười vì đã mạnh mẽ đến thế. Có những điều khiến tim ta hơi se lại, vì có những mất mát ta chưa kịp chuẩn bị, những lời cảm ơn chưa kịp nói, những lời xin lỗi vẫn còn lưng chừng.

Và giữa những cảm xúc ấy, ta nhận ra mình đã lớn thêm một đoạn. Trưởng thành không phải khi mọi chuyện đều suôn sẻ, mà là khi ta có thể bình tĩnh đứng nhìn những điều chưa trọn vẹn mà không trách móc cuộc đời, cũng không nặng nề trách mình. Ta hiểu rằng mỗi ngày đã đi qua đều mang trong nó một bài học, một sự chữa lành, hoặc ít nhất là một lý do để ta trở nên nhân ái hơn với chính mình.

Những ngày cuối năm cũng là lúc ta học cách dịu dàng hơn với trái tim mình. Ta không còn quá gay gắt với những điều chưa làm được, không quá khắt khe với những vết trầy trong tâm hồn. Ta tập nói với mình: “Không sao cả, miễn là mình đã cố gắng.” Ta tập tha thứ cho những vụng về, thiếu sót, những lựa chọn chưa tròn trịa. Bởi cuộc đời không đòi hỏi ta phải hoàn hảo, chỉ cần ta chân thành bước tiếp.

Và rồi trong những cảm xúc không tên ấy, ta thấy một niềm hy vọng rất âm thầm. Không phải là hy vọng ồn ào hứa hẹn những điều thật lớn lao, mà là hy vọng của sự bình yên rằng mình sẽ tiếp tục sống tốt hơn một chút, yêu thương nhiều hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút và hạnh phúc hơn theo cách rất riêng của mình.

Những ngày cuối năm, nếu tim bạn đang mang những cảm xúc chẳng biết gọi tên là gì, hãy cứ để chúng ở đó. Đừng vội tìm lời giải thích. Bởi có những cảm xúc sinh ra không phải để được phân tích, mà để được cảm nhận. Chỉ cần bạn đừng bỏ rơi chính mình, đừng quên rằng mình xứng đáng với bình yên, và đừng quên rằng mỗi bước đi dù chậm vẫn đang đưa bạn đến gần hơn với một mùa mới tốt đẹp hơn.

Cuối năm, hãy nhẹ nhàng đặt tay lên trái tim mình và mỉm cười: Chúng ta đã đi qua một hành trình dài. Và điều đẹp nhất không chỉ là những gì ta đã đạt được, mà là việc ta vẫn còn đủ yêu thương, đủ ấm áp, đủ kiên cường để tiếp tục bước tiếp với niềm tin dịu dàng vào ngày mai.

Chia tay Nha Trang,

28.12.2025



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ