NOTE 40
Khi năm cũ sắp khép lại, lòng người thì chưa.
Có những khoảnh khắc trong đời, không phải vì ta không muốn buông, mà là vì trái tim vẫn còn đang học cách chấp nhận. Năm cũ chuẩn bị bước qua, những tờ lịch sắp hết dần, phố xá rộn ràng hơn, người ta nhắc nhau về kế hoạch mới, hy vọng mới… nhưng đâu đó, trong rất nhiều trái tim, vẫn còn những khoảng trống chưa kịp lấp đầy, những vết thương chưa kịp lành, những ước mơ chưa kịp hoàn thành và những cảm xúc chưa kịp gọi tên.
Bởi lẽ, thời gian chỉ đo bằng ngày tháng, còn lòng người lại được đo bằng những trải nghiệm đã đi qua. Có người tiếc một cơ hội đã vuột khỏi tay, một dự định dang dở, một ước mơ chưa thành hình. Có người mang trong lòng nỗi buồn của những mất mát, chia xa hay một điều gì đó đã không thể níu giữ. Cũng có người, dù năm qua đã đủ đầy và bình yên, nhưng vẫn thấy lòng mình lắng lại, không phải vì buồn, mà vì biết ơn, vì trân trọng, vì nhìn thấy mình trưởng thành hơn giữa dòng chảy của thời gian.
“Khi năm cũ sắp khép lại, lòng người thì chưa” không phải để nói rằng ta yếu đuối, mà là để nhắc rằng ta vẫn còn rất người. Ta vẫn biết đau khi tổn thương, biết day dứt khi lỡ làng, biết tiếc nuối khi phải rời xa, biết lắng lại khi nghĩ về những điều đã qua. Chính vì thế, lòng người mới đẹp. Chính vì thế, hành trình sống mới có chiều sâu. Nhưng rồi, dù trái tim có chậm hơn đôi chút, cuộc sống vẫn kiên nhẫn dành cho ta thời gian để cảm, để chữa lành, để hiểu mình hơn và để trưởng thành hơn sau mỗi chặng đường. Không phải mọi cảm xúc đều cần phải kết thúc đúng lúc thời gian kết thúc; đôi khi, ta chỉ cần đủ dịu dàng với chính mình, cho lòng mình thêm chút thời gian để khép lại theo nhịp riêng của nó.
Năm cũ sắp khép lại, nếu lòng bạn vẫn còn điều gì chưa yên, hãy cứ cho phép mình được buồn một chút, được tiếc một chút, được nghĩ lại một lần nữa. Nhưng rồi, hãy nhẹ nhàng đặt xuống. Không phải để lãng quên, mà để bước tiếp với một tâm hồn nhẹ hơn, sáng hơn, và nhân ái hơn với chính cuộc đời mình.
Bởi vì, điều đẹp nhất không phải là ta luôn kịp khép lại mọi điều đúng thời điểm, mà là sau tất cả, ta vẫn chọn bước tiếp bằng một trái tim đã biết lắng lại, hiểu mình hơn, và trân trọng từng khoảnh khắc đã đi qua.
Và khi đó, ta sẽ nhận ra rằng: không phải chỉ năm mới đang đến, mà chính mình cũng đang trở thành một “phiên bản mới” sâu sắc hơn, mạnh mẽ hơn và đủ bình yên để mỉm cười với cả những điều từng làm ta chênh vênh.
Hello Sài Gòn những ngày cuối năm, trời trở gió, lòng mình lạnh...
Những ngày còn lại 2025, rồi sẽ trôi nhanh qua thôi...
Nhận xét