NOTE 15

 ❤️Gửi em – người đang lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ của chính mình…❤️

Nhìn qua, ai cũng tưởng em bình yên.

Em vẫn cười, vẫn làm việc, vẫn nói những câu “không sao đâu” rất khẽ, như thể đời chỉ thoáng qua một chút mưa.

Nhưng tôi biết, và em cũng biết, bên trong không hề yên như thế.

Ở đó là những vết nứt đã lâu, những đoạn gãy chưa kịp lành, là một trái tim từng rách mỏng như tờ giấy, chỉ cần chạm khẽ đã nhói.

Đã có lúc, trong một buổi tối lặng thinh, em ước đời mình được xoá sạch như một trang nháp : chỉ cần gạch một đường, là hết.

Nhưng càng đi, em càng hiểu: cuộc đời không trả ai về trang giấy trắng.

Mỗi lựa chọn, mỗi lời nói, mỗi lần ta làm người khác buồn, mỗi lần ta buông xuôi với chính mình…đều thành vết mực in vào nghiệp và mệnh.

Không ai cho ta “làm lại từ đầu”.

Người hiểu đời chỉ lặng lẽ đi tiếp từ chỗ mình đã ngã.

Từ đó, em bắt đầu học cách sửa, không còn ồn ào như trước, mà chậm rãi hơn:

Thay vì trốn tránh, em ngồi lại với nỗi đau, gọi đúng tên nó.

Thay vì hỏi “vì sao họ đối xử với em như vậy?”, em lùi lại một bước, hỏi:

“Ta đã ở sai chỗ, sai cách… từ bao giờ?”.

Thay vì chứng minh với đời rằng “em mạnh mẽ”, em cho phép mình được yếu mềm, để rồi từ cái yếu mềm đó mà đứng dậy, bằng trí và tâm, chứ không chỉ bằng nén đau và cam chịu.

Không ai thấu được em đã gục ngã bao nhiêu lần. Bao nhiêu đêm em nằm im, tay đặt lên ngực, chỉ thở nhẹ và nói với chính mình:

“Ráng thêm một chút nữa… Mai rồi tính chuyện bỏ cuộc cũng chưa muộn.”

Có khi chỉ một câu người ta hỏi bâng quơ :

“Dạo này em có mệt không?”

đã đủ làm nước mắt em trào ra, vì hóa ra trên đời vẫn còn người nhìn thấy em cũng là một phận người biết đau.

Nhưng khóc xong, em lại lặng lẽ lau mặt.

Không làm ầm lên, không trách trời, không oán người.

Em kiên nhẫn chỉnh lại từng viên gạch trong cuộc đời mình:

Gạch nào là thói quen kéo em xuống, em dời ra.

Gạch nào là mối quan hệ chạm vào là rớm máu, em đặt xuống, không ôm nữa.

Gạch nào là bài học đắt giá, em giữ lại, coi như vốn sống cho chặng sau.

Người xưa dạy: “Muốn lá xanh thì phải chăm từ gốc.”

Em bắt đầu hiểu “gốc” không nằm ở người khác, mà nằm ở cách em đối xử với chính tâm mình.

Khi em thôi đổ lỗi, thôi oán trách, sợi dây nhân quả từng buộc em đến nghẹt thở cũng chậm rãi nới lỏng ra.

Em không ngồi chờ một lời xin lỗi nữa. Không mong ai quay lại vá hộ những vết rách trong lòng.

Em tự học cách đặt lại từng hàng gạch chênh vênh, dù bàn tay còn run, dù trái tim vẫn còn một vài chỗ nhói lên mỗi khi có cơn gió cũ đi ngang.

Ngày trước, em thích ồn ào, thích giải thích, thích hơn thua đúng – sai.

Giờ em chọn im lặng nhiều hơn: không phải vì em thua,

mà vì em hiểu:

Nghiệp nào thì mỗi người tự gánh.

Duyên nào đến, ở rồi đi, đều có lý do, và có ngày ta sẽ hiểu.

Em rời khỏi những cuộc chuyện trò khiến lòng mình rã rời.

Em biết khép lại những mối quan hệ chỉ biết lấy đi, mà chẳng bao giờ trả lại cho em một chút bình an nào.

Em nhận ra: giữ lại cái gì, buông cái gì, không chỉ là chuyện tình cảm, mà là chuyện sinh tử của tâm mình.

Người đang âm thầm sửa lại số mệnh mình… thường trầm lặng.

Không cần rao giảng,

không cần kể công,

không cần đứng giữa đám đông để nói:

“Tôi đã đi qua khổ đau.”

Họ chỉ sống thiện hơn hôm qua một chút:

Lời nói nhẹ đi.

Cái nhìn ấm lại.

Việc làm thanh lành hơn, ngay thẳng hơn, và vẫn không quên vuốt ve phần yếu đuối trong lòng mình.

Vì rồi em sẽ thấy:

Phước đức không nằm ở những điều ta khoe, mà nằm ở những điều ta lẳng lặng làm, khi không ai vỗ tay, cũng không ai chứng kiến.

Một ngày nào đó, em sẽ ngồi lật lại những trang đời cũ:

Những ngày hoảng loạn,

Những cuộc chia tay không kịp nói lời tạm biệt,

Những lần em bị bỏ rơi ngay giữa nơi tưởng chừng là nhà.

Nhìn lại hết, thay vì căm giận, em chỉ mỉm cười, chậm và sâu:

“Hoá ra những thứ tưởng đã giết mình ngày đó…chỉ là bài học để hôm nay mình biết sống tử tế hơn.”

Gửi em – người đang lặng thầm sửa lại mệnh của chính mình:

Cứ từ tốn mà sửa, không cần vội.

Cứ sai rồi nhận, nhận rồi sửa, đừng để lòng tự ái lớn hơn lòng muốn bình yên.

Cứ ngã rồi đứng lên, đứng lên rồi đi tiếp, dù bước chân có còn đang run.

Số mệnh không phải bản án đóng dấu một lần cho xong.

Nó giống một bản thảo dài, mỗi ngày em viết lại một dòng, bằng hiểu biết, bằng can đảm, bằng lòng tự thương mình nhiều hơn một chút.

Chỉ xin em một điều: đừng tự bỏ rơi em thêm lần nào nữa.

Chừng nào em còn giữ được, một góc lòng dạ còn xanh, một niềm tin rất nhỏ rằng, mình vẫn xứng đáng với điều tốt lành !

Thì chừng đó, mọi vết thương từng mang đều âm thầm hoá thành phân bón cho hạt mầm an yên trong em lớn lên.

Ráng thêm một chút nữa thôi em nhé.

Người từng đi qua đêm dài, nếu không bỏ cuộc,

sáng mai bao giờ cũng đẹp hơn người chỉ đứng nhìn từ xa. ❤️🌱✨



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ