NOTE 31
Em một mình đi qua những mùa đông
Ký ức chênh vênh về miền xa vắng
Chẳng còn mong giấc mơ màu tuyết trắng
Bao cay đắng ngọt ngào như ảo mộng phù du
Em một mình đi qua những ngày xưa
Còn ai đón đưa trong chiều đông lạnh giá
Bàn chân lạc bước giữa dòng người vội vã
Thời gian phai nhòa bao nỗi nhớ không tên
Em một mình đi qua năm tháng muộn phiền
Dặn lòng để ký ức ngủ quên nơi đáy mắt
Trái tim chẳng còn những đớn đau chật vật
Vì một người mà thổn thức nhớ mong
Em một mình đi qua những mùa đông
Phố bâng khuâng hun hút ngàn nỗi nhớ
Tuyết trắng rơi dịu dàng bên ô cửa
Bình yên lại về sau năm tháng cũ chông chênh...!
Nhận xét