NOTE 33

Quán cà phê nhỏ nằm trong con hẻm cũ, chiều nào cũng có mùi mưa còn sót lại trên tán bàng. Hôm ấy, trời không mưa mà gió vẫn thổi nhè nhẹ, như nhắc người ta đi chậm lại một chút để nghe cho rõ tiếng lòng.

An ngồi ở bàn gần cửa sổ. Cô không trang điểm nhiều, chỉ buộc tóc gọn và mặc chiếc áo màu kem. Nhưng ở An có một vẻ ngăn nắp khiến người đối diện tự nhiên muốn nói nhỏ lại, muốn ngồi thẳng lên mà không cần ai nhắc.

Bên kia bàn là Huy, bạn của chị Mai. Huy nói chuyện khéo, giọng ấm, cười đúng lúc. Anh kể về công việc, về những chuyến đi, về những dự định “làm lại cuộc đời cho tử tế hơn”. Những câu chuyện ấy tròn trịa như một bài thuyết trình đã tập.

Chị Mai rót thêm trà, nhìn An cười:

“Em thấy sao? Huy hiền, biết quan tâm, nói chuyện có duyên.”

An cũng cười, nhưng mắt không sáng lên như người đang bị cuốn theo. Cô đặt tách trà xuống, hỏi rất nhẹ:

“Anh nói ‘làm lại’, nghĩa là trước giờ anh sống sao?”

Huy khựng một nhịp rồi cười xòa:

“Ai chẳng có vài vấp váp. Nhưng giờ anh khác rồi.”

Chị Mai vội đỡ:

“Thôi, chuyện cũ bỏ qua. Quan trọng là bây giờ.”

An gật. Cô không truy thêm. Người bên ngoài tưởng cô dễ, vì cô không gắt gỏng, không làm khó. Nhưng người từng đi qua đủ gió mới hiểu: có những người im lặng không phải vì tin ngay, mà vì đang nhìn sâu.

Một lát sau, Huy nhận điện thoại. Anh đứng lên nghe, giọng hơi gắt, nói nhanh và nặng lời. Anh quay lại, nụ cười vẫn đó, nhưng sợi chỉ nối giữa lời nói và sự sống đã lộ ra một đường sờn.

An không nhìn Huy lâu. Cô nhìn ra đường. Một đôi vợ chồng trẻ chạy xe máy ngang qua, áo mưa vướng vào nhau, người chồng dừng lại gỡ, người vợ cười, cái cười không lớn nhưng ấm. Những thứ ấm nhất thường không cần phô.

Huy ngồi xuống, như không có gì. Anh tiếp tục kể về “tương lai”, về “đi đúng người”, về “muốn một mái nhà”.

An nghe, rồi hỏi tiếp:

“Nếu sau này có ngày khó chịu, anh làm gì để không làm đau người bên cạnh?”

Huy cười:

“Anh không bao giờ làm đau phụ nữ. Anh thương người lắm.”

Câu trả lời đẹp. Nhưng nó giống hoa cắm lọ. Nghe thơm một lúc, rồi thôi.

Chị Mai hơi sốt ruột:

“Em làm gì nghiêm vậy. Con gái tuổi này gặp người tử tế là quý.”

An nhìn chị Mai. Ánh mắt ấy có sự biết ơn, và cũng có sự thương:

“Chị Mai, người tử tế không nằm ở lời nói. Người tử tế nằm ở lúc không vui mà vẫn giữ được mình.”

Chị Mai im. Cô biết An đã trải qua một cuộc hôn nhân không dễ. Ngày xưa, An cũng từng tin vào những lời hứa. Tin đến mức dồn cả tuổi trẻ vào một người đàn ông “được khen là biết nói”.

An từng là kiểu phụ nữ chịu đựng, nghĩ nhẫn nhịn là thương. Mãi đến một đêm bệnh, người nằm cạnh vẫn bỏ ra ngoài vì “hẹn nhậu cho vui”, An mới hiểu: lời hay không có tác dụng khi cơn sốt lên cao.

Sau ly trà, Huy xin đưa An về. Anh nói:

“Để anh chở. Đường tối.”

An đáp:

“Cảm ơn. Nhưng An đi xe của An.”

Huy hơi bất ngờ:

“Em sợ anh à?”

An lắc đầu:

“Không. Chỉ là An không muốn ai quen với việc nắm tay An quá sớm. Cái gì cũng cần thời gian.”

Trên đường về, An ghé tiệm bánh mua một phần nhỏ. Cô đem tới phòng trọ của bà Thu ở đầu hẻm. Bà Thu hơn sáu mươi, sống một mình. Chồng mất sớm, con trai đi làm xa. An thỉnh thoảng ghé, không phải vì “làm phước” mà vì thấy thương cái cảnh một người già ăn cơm một mình.

Bà Thu mở cửa, giọng mừng:

“Trời, lại mang gì đó nữa hả con.”

An đặt hộp bánh xuống:

“Bánh thôi. Bà ăn cho vui. Hôm nay người có khỏe không?”

Bà Thu cười, đôi mắt hiền:

“Khỏe. Mà có con qua, tự nhiên thấy khỏe hơn.”

Trong căn phòng nhỏ ấy có mùi dầu gió và mùi áo quần phơi chưa khô. Nhưng có một thứ sạch sẽ lạ: sự chân thành.

Bà Thu nhìn An, hỏi:

“Đi gặp người ta sao rồi?”

An đáp thật:

“Người nói hay, bà ạ.”

Bà Thu gật gù:

“Người nói hay thì nhiều. Con coi người đó lúc mệt, lúc bực, lúc không được như ý, coi họ có giữ được lòng tử tế không.”

An im một lát rồi nói:

“An cũng đang học lại cách nhìn đó.”

Bà Thu nhìn ra hiên, nơi dây phơi rung theo gió:

“Dịu dàng không phải để ai muốn làm gì thì làm. Dịu dàng là để mình không trở thành người thô ráp. Nhưng trong dịu dàng phải có ranh giới. Không có ranh giới, dịu dàng thành chịu đựng.”

Câu ấy nghe như lời của người già ít học mà thấm như một trang sách. An thấy sống mũi cay. Vì trong đời, có những câu đơn giản tới mức ai cũng nghe qua, nhưng chỉ người từng đau mới hiểu.

Vài ngày sau, Huy nhắn tin đều. Chào sáng, chúc ngủ ngon, hỏi ăn chưa. Những câu ấy ai cũng có thể gửi. Nhưng có một tối, An đang ở chợ thì gặp bà Thu trượt chân. An đưa bà vào phòng khám gần đó, ngồi chờ. Bà Thu run vì lạnh, An lấy khăn quấn cho bà.

Huy gọi. An bắt máy, nói nhanh:

“An đang ở phòng khám, bà Thu bị té. Huy cho An xin chút thời gian.”

Huy im một giây rồi đáp:

“Đang bận thì thôi. Nhưng em cũng phải biết ưu tiên. Thân ai nấy lo, em lo việc người ta làm gì. Sau này lấy chồng rồi còn lo kiểu đó nữa sao?”

An nhìn bà Thu đang ngồi co ro, bàn tay già run run nắm mép áo. Rồi An nghe trong lòng mình có một tiếng “đã rõ”.

An nói nhẹ:

“Cảm ơn Huy. Có lẽ mình không hợp.”

Huy bực:

“Em khó tính quá. Em tưởng ai cũng rảnh để chiều em hả?”

An không cãi. Cô chỉ tắt máy. Người có giáo dưỡng thường rời đi rất nhẹ. Không phải vì họ không đau. Mà vì họ đã từng đau đủ để biết tiếng ồn không chữa được gì.

Đêm ấy, An đưa bà Thu về. Cơn gió lạnh lùa qua hẻm. Đèn đường vàng nhạt. An đi chậm. Tự nhiên cô nhớ những năm tháng trước kia, khi từng bám víu vào một người đàn ông vì sợ cô đơn. Cô đã trả giá bằng sự hao mòn. Đến khi tự mình đứng vững, cô mới hiểu: tình yêu không phải là chiếc phao cứu nạn. Tình yêu là hai người biết bơi, bơi cạnh nhau, khi mệt thì chạm tay nhau mà không kéo nhau chìm.

Bà Thu ngồi xuống giường, thở ra:

“Con đừng buồn. Người nào hiểu con thì họ không bắt con bỏ lòng thương.”

An cười, nhưng mắt ướt:

“An không buồn. An chỉ… thấy thương cho những người nói hay mà chưa kịp sống cho hay.”

Bà Thu lấy trong ngăn kéo một cuốn sách cũ, bìa đã sờn:

“Bà có cuốn này. Con đọc khi rảnh. Đọc chậm thôi. Không phải để thuộc. Đọc để thấy.”

An nhận cuốn sách. Ngoài trời, tiếng gió nghe như tiếng thở dài của thành phố. Nhưng trong phòng nhỏ, ngọn đèn vàng sáng đủ. Không chói, không khoe, chỉ đủ để người ta nhìn rõ bước chân.

Có những cuộc gặp không phải để bắt đầu một mối tình, mà để soi lại mình. Có những người xuất hiện để dạy ta một bài học về sự tương xứng. Và có những dịu dàng tưởng là yếu mềm, hóa ra là bản lĩnh: bản lĩnh không bước vào một nơi có thể làm mình mất đi sự bình an.

Sáng hôm sau, An dậy sớm. Cô pha một ly cà phê phin. Nước nhỏ từng giọt, đều đặn. Mùi cà phê khiến căn phòng như mềm lại. An mở cửa sổ, nhìn nắng lên. Trong lòng không có cảm giác chiến thắng. Chỉ có sự nhẹ.

Người trưởng thành từ bên trong không cần theo đuổi ai cho bằng được. Họ chỉ cần giữ mình đủ vững để gặp đúng người. Và nếu chưa gặp, họ vẫn sống được một ngày bình an.

Bạn có từng giữ một nỗi buồn quá lâu không?

Bạn đã học cách tha mà không quên như thế nào?

Và nếu thích những câu chuyện nhân sinh như thế này,

Nếu câu chuyện này khiến bạn lặng đi một nhịp, nhìn lại chính mình, hay chỉ đơn giản là thấy lòng nhẹ hơn một chút – thì với người viết, như vậy đã đủ ấm.

Và nếu bạn là người yêu những buổi sáng chậm, thích ngồi yên với một ly cà phê phin đậm đà, và....

Biết đâu, giữa một trang sách và một buổi sáng yên ắng bên ly cà phê ấm,

bạn lại gặp được chính mình –

bình an hơn, dịu dàng hơn, và sáng suốt hơn.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ