NOTE 27
Chúng ta ai rồi cũng phải lớn lên theo thời gian, cũng đến lúc tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận.
Có những sự thất bại nặng nề làm chính mình hụt hẫng. Nhưng đâu còn như lúc trẻ mà ngồi chờ người khác che chở cho mình nữa, chính bản thân phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng.
Đi qua thăng trầm cuộc sống khiến ta biết cảm nhận cuộc sống hơn, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.
Và rồi chúng ta mất dần đi nụ cười trong trẻo của thuở nhỏ, hiện tại trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Để từng ngày trôi qua, ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.
Rồi sẽ hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.
Mỗi người trong chúng ta sẽ tiếc dần những tháng năm của tuổi trẻ, biết rằng thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, biết rằng cuộc đời là những sự ly tan, và biết rằng đời này không có gì là mãi mãi.
Ai rồi cũng đến khoảng thời gian này, lúc mà người ta gọi là trưởng thành. Để rồi khi đối mặt với những va vấp xung ta vẫn bình thản nói "không sao, tôi vẫn ổn".
Nhận xét