NOTE 21
Có một điều kỳ lạ, người ta thường nhớ về một cuộc đời không phải bằng những con số, những bảng thành tích hay khối tài sản đồ sộ. Họ nhớ về những khoảnh khắc. Những khoảnh khắc lặng thinh đến mức chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, khi thời gian ngừng trôi, khi tâm hồn rung động trước một vẻ đẹp nào đó của tạo hóa, đơn giản mà tinh khiết đến lạ thường. Có lẽ, cuộc đời mỗi người thực sự được đo đếm không phải bằng vật chất hay những thứ lấp lánh bên ngoài, mà bằng chính những khoảnh khắc khiến ta phải lặng đi vì quá đỗi đẹp đẽ.
Tôi đã có một khoảnh khắc như thế, vào một buổi chiều không tên. Đó không phải là nơi ồn ã với ánh đèn hào nhoáng của phố thị, cũng chẳng có bữa tiệc lộng lẫy hay cuộc hội ngộ náo nhiệt nào. Chỉ là một khoảng sân nhỏ, một bầu trời rộng mở và một mình tôi. Thế rồi, hoàng hôn đến. Nó không ồn ào mà dịu dàng lan tỏa, như một người nghệ sĩ tài hoa phết lên bầu trời bức tranh thuần một sắc vàng. Không phải vàng chói chang của nắng gắt, mà là thứ vàng dịu, ấm áp và mênh mang. Sắc vàng ấy phủ lên mây, nhuộm lên ngọn cây, trải dài trên từng mái nhà phía xa, biến mọi thứ thành một thế giới cổ tích tĩnh lặng. Hoàng hôn trải dài vô tận, nhẹ nhàng như một hơi thở, nhưng đủ sức mạnh để làm chậm lại cả khoảng không trước mặt, và cả nhịp đập vội vã trong lòng người.
Tôi ngồi đó, bất động. Mọi suy nghĩ về công việc còn dở, về những lo toan thường nhật bỗng chốc tan biến. Tâm trí tôi, thường ngày chật cứng những kế hoạch và tính toán, giờ đây trống rỗng một cách nhẹ nhõm. Chỉ có cảm giác, thuần khiết. Cảm giác về cái đẹp, về sự bao la của đất trời, về sự nhỏ bé mà an toàn của bản thân trong vòng tay của tạo vật. Tôi nhìn mãi, như muốn hấp thụ trọn vẹn khoảnh khắc ấy vào trong từng tế bào.
Và rồi, một sự thực giản dị chợt lóe lên, rõ ràng và chân xác đến lạ: Đôi khi, những khoảnh khắc bình yên đến thế này mới là điều đẹp nhất đời mình. Nó đẹp không phải vì hào nhoáng, mà vì sự chân thành. Nó không cần ai chứng kiến hay tán dương, chỉ cần một tâm hồn đủ tĩnh lặng để đón nhận. Khoảnh khắc ấy không mua được bằng tiền, không đổi được bằng bất cứ thứ vật chất nào. Nó là món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng cho những ai biết dừng lại, lắng nghe và cảm nhận.
Buổi chiều ấy trôi qua, màn đêm buông xuống. Nhưng sắc vàng dịu ấy, cảm giác bình yên ấy, dường như vẫn còn đọng lại đâu đó trong tâm khảm. Nó nhắc nhở tôi rằng, giữa dòng đời hối hả, hãy đừng quên tìm về những khoảnh khắc “lặng đi” như thế. Bởi lẽ, chính những mảnh ghép tĩnh lặng và đẹp đẽ ấy mới là thước đo thực sự cho một cuộc đời giàu có, một cuộc đời đáng sống. Một cuộc đời không chỉ tồn tại, mà còn biết rung động trước vẻ đẹp muôn đời của đất trời.
Nhận xét