NOTE 24
Trong cuộc sống, con người luôn tìm kiếm những chiếc mặt nạ để bảo vệ mình, để tránh những tổn thương có thể nhìn thấy. Và kỳ lạ thay, những chiếc mặt nạ ấy lại thường được dệt nên từ những thứ tưởng chừng rất đỗi chân thực. Nụ cười có thể trở thành tấm màn che giấu đi một nỗi buồn sâu thẳm.
Người ta cười để xua tan không khí nặng nề, để an ủi những ai đang lo lắng cho mình, hay đơn giản chỉ là để nói với thế giới rằng: “Tôi ổn”. Nhưng đằng sau nụ cười ấy, biết đâu là cả một trời u ám, những giọt nước mắt chưa kịp rơi đã phải nuốt ngược vào trong.
Sự bận rộn cũng vậy, nó trở thành một lớp vỏ bọc hữu hiệu cho những vết thương lòng chưa kịp lành. Khi chân tay và tâm trí bị chiếm đóng bởi công việc, bởi những lo toan thường nhật, người ta tạm thời quên đi nỗi đau, hoặc ít nhất là trì hoãn việc đối diện với nó. Dường như, chỉ cần không ngừng chuyển động, trái tim sẽ không có thời gian để rỉ máu.
Đến cả lời nói, công cụ biểu đạt trực tiếp nhất cũng có thể trở thành phương tiện ngụy trang cho những quan tâm thầm lặng. Đó là khi một lời trách mắng lại ẩn chứa sự lo lắng, một câu nói hờ hững lại che giấu một tình cảm sâu đậm. Người ta dùng ngôn từ như một bức tường thành, để bảo vệ sự dễ tổn thương của chính mình hoặc của người khác.
Thế nhưng, giữa muôn vàn những lớp vỏ ngụy trang tinh vi ấy, có một thứ luôn thành thực đến tàn nhẫn: đôi mắt. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, một cửa sổ không bao giờ biết nói dối. Dù nụ cười có tươi đến đâu, dù cơ thể có bận rộn đến mấy, dù lời nói có khéo léo cách mấy, thì ánh mắt vẫn lỡ làng tiết lộ tất cả. Nỗi buồn có thể chìm khuất sau nụ cười, nhưng lại trôi nổi bồng bềnh trong đáy mắt xa xăm.
Sự đau thương có thể bị khuất lấp bởi những lo toan, nhưng vẫn hằn lên trong cái nhìn mệt mỏi, thiếu sức sống. Và tình cảm chân thành dù có cố gắng dồn nén đến mấy, vẫn lấp lánh trong ánh lên nồng ấm, dịu dàng.
Đôi mắt không có ngôn ngữ riêng, nhưng lại là thứ ngôn ngữ phổ quát nhất, chân thực nhất. Nó là nơi những xúc cảm tinh vi nhất, một thoáng ngại ngùng, một chút day dứt, một niềm hy vọng le lói, tìm được lối đi riêng, vượt qua mọi rào cản của lý trí và sự tự vệ.
Bởi vậy, nếu muốn thật sự hiểu một con người, đừng chỉ lắng nghe bằng tai hay đón nhận bằng những biểu hiện bề ngoài. Hãy nhìn vào đôi mắt của họ. Trong cái thế giới đầy những màn kịch tinh vi mà mỗi người tự dàn dựng, đôi mắt chính là hòn đảo nhỏ bé cuối cùng còn lưu giữ sự thật.
Nó là tấm gương phản chiếu nguyên vẹn tâm hồn, nơi mọi cảm xúc đều hiện hình, dù có muốn giấu giếm đến đâu. Sự chân thành hay dối trá, niềm vui hay nỗi buồn, tình yêu hay sự thờ ơ… tất cả đều có một vị trí trong đáy mắt. Để rồi, khi mọi lớp vỏ ngụy trang rơi rụng, khi mọi lời nói trở nên vô nghĩa, đôi mắt vẫn lặng lẽ kể câu chuyện của riêng mình, câu chuyện chân thực nhất về một tâm hồn.
Có lẽ, đó là lý do vì sao trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của đời người, người ta thường im lặng và chỉ trao nhau những ánh nhìn. Bởi ở đó, không cần che giấu, cũng chẳng thể giấu che.
Nhận xét