ENTRY SỐ 43
Đêm một mình...
(Tặng N)
Mẹ N mất vào một ngày nắng nóng. Thường, người ta nhận tin dữ vào một ngày ảm đạm sẽ đỡ hơn rất nhiều. Chúng tôi thì khác. N đón nhận tin ấy trong cái nắng buổi chiều khô khốc cháy da thịt và thông báo cho tôi cũng ngắn ngủi, yếu ớt tựa như gió tháng 3 "Mẹ đi rồi!"
Tôi không nhớ buổi chiều hôm đó có nói với N điều gì không, chỉ biết khi N dắt xe ra về, tôi không có cảm xúc gì cả ngoài cảm giác mình đang lơ lửng. Trời thì gió độc. Nên tôi rơi.
Tắm rửa sạch sẽ, tôi chọn một chiếc áo thun có cổ, màu nhạt và đón xe qua nhà N. Mẹ N vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc. Ba N thì đã thay bộ quần áo sạch sẽ, chỉn chu. Bác bảo "Bà ấy sạch sẽ lắm". Rất ngắn gọn mà sao tôi thấy se sắt lòng. N cũng vậy, ăn mặc lịch sự, không buồn, cũng không vui. Tất cả những gì tôi biết lúc đó, là một N dễ tổn thương và giận dữ.
Mọi thứ diễn ra trong im lặng giống như cuộc sống gia đình N. Không kèn, không trống, không tiếng khóc. Chỉ có những lời hát cầu nguyện linh hồn mẹ N bình yên. Tôi không lên làm lễ, chỉ ngồi phía ngoài lắng nghe người ta hát. Tôi không khóc được hoặc có lẽ chính lúc đó, cả N và những người thân còn lại không ai khóc được. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Chúng tôi sợ phải nhìn thẳng vào mắt nhau.
Một năm qua, có những đêm tôi nằm mơ thấy mẹ N. Nhưng không phải là nỗi sợ hãi hay ám ảnh, mà đó là sự bình yên tôi không thể nào lý giải được.
Một năm qua, N vẫn nghĩ về mẹ trong sự khô khốc khó tả để rồi những đêm trôi, tôi nhận ra người đàn ông mình yêu dù trưởng thành đến đâu, rốt cục cũng chỉ như một đứa trẻ: cần được bàn tay Mẹ thương yêu và vỗ về.
Một năm qua, nhiều lúc tôi muốn lấp đầy những khoảng trống trong N. Nhưng tôi biết, tất cả tình yêu thương tôi dành cho N chỉ là sợi nắng yếu ớt so với sự ấm áp của mặt trời nóng bỏng ngoài kia.
Một năm qua, tôi hiểu rằng, nỗi đau đớn lớn nhất của một người đàn ông, là không khóc được trong cái ngày mẹ mình ra đi. Và đau đớn hơn, đó là rất nhiều những năm về sau nưa, vẫn nghĩ về mẹ mình mà lòng thì nặng nề nhưng nước mắt không thể tuôn ra.
Một năm qua, tôi vẫn thay hoa mỗi khi viếng thăm mẹ N nhưng vẫn để dành loài hoa ấy lại cho chị con gái mà mẹ N thương yêu nhất.
Một năm qua, tôi vẫn để N cô đơn trong chính nỗi buồn của mình. Bởi suy cho cùng, ai cũng cần sự cô đơn để trưởng thành và bình an.
Ngày mai là ngày giỗ mẹ N. Tôi không còn cảm thấy quá đau buồn hay u ám như cái ngày nhận tin. Bởi tôi mong N tin rằng, Mẹ đã được bình yên nơi ấy, mỉm cười hiền hậu dõi theo N như tôi đã và đang tin như vậy.
SG 21.03.16
10 năm
Nhận xét