ENTRY SỐ 31
Có những cuộc đời, phải đi qua nửa chặng đường, con người mới thật sự bắt đầu hiểu mình đang sống vì điều gì, đang giữ lại điều gì, và đang buông bỏ điều gì.
Người xưa từng nói: bốn mươi tuổi bớt hoang mang, năm mươi tuổi bắt đầu hiểu mệnh trời. Không phải hiểu theo nghĩa định mệnh cứng nhắc, mà là hiểu giới hạn của đời người, hiểu quy luật được – mất, hiểu rằng có những thứ càng nắm chặt càng rơi, có những thứ càng buông nhẹ lại càng ở lại.
Nếu tuổi hai mươi là con suối trong veo, chảy theo hướng nào cũng thấy mình đúng, thì tuổi ba mươi là dòng sông bắt đầu va vào bờ đá của cơm áo, trách nhiệm, gia đình. Đến tuổi bốn mươi, nhiều người đi qua những đoạn ghềnh sâu nhất: thất bại, phản bội, áp lực tiền bạc, nỗi lo con cái, sự mệt mỏi trong những mối quan hệ tưởng là bền chặt.
Và rồi, đến tuổi năm mươi, nếu còn đủ bình tĩnh để nhìn lại, con người giống như biển rộng. Không còn ồn ào. Không còn cần phải chứng minh. Nhưng bên dưới là cả một tầng sâu trải nghiệm mà người trẻ chưa thể hiểu hết.
Ở tuổi này, nhiều người đã nếm đủ vị đời. Đã từng tin nhầm người. Đã từng chọn sai đường. Đã từng có lúc tưởng như không đứng dậy nổi. Nhưng cũng chính vì vậy, họ bắt đầu hiểu: không phải điều gì cũng cần giữ, không phải ai cũng cần ở lại trong đời mình.
Người năm mươi tuổi không còn nói nhiều về thành công. Họ nói nhiều hơn về sự yên ổn. Không còn quá bận tâm người khác nghĩ gì. Nhưng lại rất để ý xem người bên cạnh có đang mệt không, có đang buồn không.
Họ làm việc không còn để hơn thua, mà để làm tròn phần trách nhiệm của mình. Họ sống không còn để được khen, mà để lòng mình đừng tự trách.
Có một bước ngoặt rất âm thầm xảy ra ở giai đoạn này. Không ồn ào. Không có tuyên bố lớn. Chỉ là một ngày nào đó, người ta tự nhiên thấy những cuộc tranh cãi cũ trở nên vô nghĩa. Những nỗi tự ái từng rất lớn, bỗng nhỏ lại. Những giấc mơ từng rất ồn, bỗng lắng xuống thành những mong ước giản dị: một bữa cơm đủ người, một giấc ngủ sâu, một buổi sáng không vội vã.
Ở tuổi năm mươi, con người cũng bắt đầu học cách lắng nghe cơ thể. Trước đó, cơ thể giống như người bạn trung thành, âm thầm chịu đựng mọi thức khuya, mọi căng thẳng, mọi lần bỏ bữa. Sau năm mươi, cơ thể bắt đầu “lên tiếng”. Vai gáy mỏi. Tim đập nhanh hơn khi stress. Những chỉ số sức khỏe không còn đẹp như trước.
Ai đi qua tuổi này mà vẫn giữ được sức khỏe ổn định, đó thực sự là một loại phúc phần. Không phải phúc phần ngẫu nhiên, mà thường là kết quả của nhiều năm sống biết chừng mực, hoặc ít nhất là biết quay đầu đúng lúc.
Cũng từ đây, khát khao bình yên bắt đầu lớn hơn khát khao thành công. Người ta không còn mơ những đỉnh cao xa xôi. Nhưng lại rất trân trọng những điều nhỏ: một cuộc gọi hỏi thăm thật lòng, một buổi ngồi uống trà không phải để bàn công việc, một người bạn có thể ngồi cạnh mà không cần nói nhiều.
Trong trái tim người năm mươi tuổi vẫn còn ưu tư. Vẫn có những nỗi lo không gọi tên. Nhưng bên cạnh đó là một sự chấp nhận rất sâu. Chấp nhận rằng không thể cứu tất cả mọi người. Không thể làm hài lòng tất cả. Không thể giữ mãi mọi thứ.
Và chính sự chấp nhận đó làm họ nhẹ đi.
Có người từng nói: trước năm mươi tuổi là sống nhiều cho người khác. Sau năm mươi tuổi, nếu còn đủ tỉnh táo, mới bắt đầu học cách sống cho chính mình. Không phải sống ích kỷ. Mà là sống sao để phần đời còn lại không bị lãng phí vào những vai diễn không cần thiết.
Nếu đời người là một hành trình dài, thì năm mươi tuổi mới chỉ đi nửa đường. Nhưng đó là nửa đường đã có đủ trải nghiệm để không còn ngây thơ, đủ va vấp để không còn kiêu ngạo, đủ mất mát để biết trân trọng những gì đang có.
Sức khỏe có thể đi xuống. Nhưng trí tuệ tổng hợp, nhân sinh quan, khả năng nhìn người – nhìn đời – thường đang ở đoạn chín nhất của cuộc đời.
Chỉ cần biết giữ nhịp sống chậm lại một chút, giữ tâm bớt gợn sóng một chút, thì giai đoạn đẹp nhất của đời người có thể kéo dài rất lâu.
Có lẽ, đỉnh cao của đời người không phải lúc bay cao nhất. Mà là khi đứng vững. Nhìn xa. Và sống sâu.
Vì đến cuối cùng, thứ còn lại không phải là ta đã đi nhanh bao nhiêu. Mà là ta đã hiểu đời – và hiểu mình – sâu đến mức nào.
Nhận xét