ENTRY SỐ 35
Có những ngày ta soi mình trong gương và chợt nhận ra đời không tròn như giấc mơ đã vẽ. Có những ước mơ dang dở, những mối duyên đứt quãng, những nỗ lực không được hồi đáp. Ta buồn vì mình chưa đủ, tiếc vì đời chưa trọn, trách vì người chưa thương hết lòng. Nhưng rồi đi qua nhiều mùa mưa nắng mới hiểu rằng nhân sinh tàn khuyết là lẽ thường. Chính sự không tròn đầy ấy mới làm nên hình dáng thật của kiếp người.
Nếu đời hoàn hảo, có lẽ ta đã không biết trân quý một bàn tay nắm lúc yếu lòng. Nếu mọi ước mong đều thành hiện thực, ta đã chẳng học được cách cúi đầu trước nghịch cảnh để trưởng thành. Vết nứt trên chiếc bình khiến ta nhìn thấy ánh sáng xuyên qua. Những mất mát âm thầm dạy ta biết yêu thương sâu sắc hơn. Con người ta lớn lên không phải nhờ những ngày nắng đẹp, mà nhờ những đêm dài tự mình vá lại trái tim rách.
Có người tiếc một mối tình không trọn. Có người day dứt vì chữ hiếu chưa kịp tròn. Có người mang theo mặc cảm vì mình sinh ra trong thiếu thốn. Nhưng thử hỏi, ai trong chúng ta sống mà không có điều chưa kịp? Ngay cả vầng trăng cũng có khi khuyết khi tròn. Hoa nở rực rỡ rồi cũng phải tàn. Mùa xuân đi qua để lại khoảng trống cho hạ sang. Vạn vật vận hành trong quy luật bất toàn, huống hồ gì một đời người bé nhỏ.
Tàn khuyết không phải là thất bại. Tàn khuyết là khoảng lặng để ta nhìn lại mình. Là chỗ trống để ta biết khát khao. Là nỗi đau để ta học cách bao dung. Người từng vấp ngã mới hiểu giá trị của bước chân vững vàng. Người từng bị bỏ rơi mới hiểu cảm giác được ở lại quý đến nhường nào. Người từng trắng tay mới thấm thía hai chữ đủ đầy.
Đừng vì một lần lỡ dở mà nghĩ đời mình đã hỏng. Đừng vì vài ánh nhìn phán xét mà cho rằng bản thân vô giá trị. Không ai có thể sống thay ta, và cũng không ai có quyền định nghĩa trọn vẹn về ta. Những vết sẹo không làm ta xấu đi. Chúng chỉ chứng minh ta đã từng đi qua giông bão mà vẫn còn đứng đây.
Có khi ta cứ mãi chạy theo một hình mẫu hoàn hảo do người khác vẽ ra. Ta muốn giàu hơn, giỏi hơn, đẹp hơn, thành công hơn. Ta so mình với người bên cạnh mà quên rằng mỗi người có một hành trình khác nhau. Sự tàn khuyết của ta có thể lại là nét độc đáo không ai có. Sự thiếu sót hôm nay có thể là bài học quý giá cho ngày mai. Đừng tự biến mình thành kẻ bất hạnh chỉ vì đời không giống mong đợi.
Nhân sinh tàn khuyết nên mới cần yêu thương. Bởi nếu ai cũng đủ đầy thì tình người sẽ trở nên thừa thãi. Ta cần nhau để bù đắp, để sẻ chia, để lấp đầy những khoảng trống trong lòng. Một lời động viên đúng lúc có thể cứu một tâm hồn đang chênh vênh. Một cái ôm chân thành có thể xoa dịu những đổ vỡ tưởng chừng không thể hàn gắn.
Có những điều ta mãi mãi không thay đổi được. Quá khứ đã qua không thể quay lại. Người đã rời đi không thể giữ mãi. Thời gian trôi không thể níu kéo. Thay vì oán trách, hãy học cách chấp nhận. Chấp nhận không có nghĩa là buông xuôi. Chấp nhận là hiểu rằng mình không hoàn hảo và điều đó hoàn toàn bình thường.
Khi ta thôi đòi hỏi cuộc đời phải vẹn nguyên, ta sẽ thấy lòng mình nhẹ hơn. Khi ta thôi ép bản thân phải hoàn mỹ, ta sẽ thấy mình dễ thở hơn. Sống không phải để chứng minh với thiên hạ rằng ta hơn người. Sống là để mỗi ngày trở nên tốt hơn chính mình của hôm qua.
Một đời người dài hay ngắn không quan trọng bằng việc ta đã sống sâu bao nhiêu. Sống sâu là dám đối diện với những phần chưa trọn. Là dám thừa nhận mình sai và sửa. Là dám yêu dù biết có thể đau. Là dám bắt đầu lại khi mọi thứ tưởng chừng đổ vỡ.
Đừng sợ những vết nứt trong cuộc đời. Chính từ đó, ánh sáng mới len vào. Đừng sợ những đoạn đường gập ghềnh. Nhờ vậy ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu. Và đừng sợ sự tàn khuyết của nhân sinh. Vì trong cái chưa tròn ấy ẩn chứa vẻ đẹp rất người, rất thật.
Nhân sinh tàn khuyết là lẽ thường. Hiểu được điều đó, ta sẽ bớt trách đời, bớt trách người, và bớt trách chính mình. Ta học cách trân trọng những gì đang có, yêu thương những ai còn ở lại, và bao dung với những điều chưa kịp.
Đến cuối, điều khiến ta bình yên không phải là một cuộc đời hoàn hảo, mà là một trái tim biết chấp nhận. Khi trái tim ấy đủ rộng để ôm cả những tàn khuyết của chính mình, ta sẽ nhận ra rằng đời vốn dĩ không cần phải tròn đầy mới đáng sống.
Sài Gòn, mùa thương mới...
Lòng em bình yên đi qua một quãng đầy biến động. Em biết vị đắng sẽ có chất ngọt khi nếm đủ...
Sài Gòn, ngày mới, nắng mới, mùi nắng mang trái tim em đi hoang một tẹo,
Ngày cuối cùng của tháng 2,2026.
28.02.2026
Nhận xét