ENTRY SỐ 29
Vợ chồng tôi đã ngủ chung giường suốt 26 năm.
Nhưng rồi, ở một đoạn nào đó trên đường đời, chúng tôi trở thành… hai người ở chung nhà.
Không cãi vã.
Không bất hạnh.
Chỉ là… không còn gì nữa.
Cô ấy nói. Tôi gật đầu.
Tôi nói. Cô ấy gật đầu.
Bữa tối luôn mở tivi, để khỏi phải lấp đầy sự im lặng.
Tháng trước, cô ấy về nhà chị gái một tuần.
Và tôi nhận ra một điều khiến mình sợ.
Tôi không thấy nhớ cô ấy.
Không phải vì tôi không yêu.
Mà vì tôi không còn cảm được gì nữa.
Cô ấy đi vắng, còn tôi… vẫn sống tiếp.
Cùng một nhịp sinh hoạt.
Cùng một khoảng trống.
Không biết từ lúc nào mọi thứ trở nên như vậy.
Ngày xưa chúng tôi khác lắm. Tôi nhớ chứ.
Những chuyến đi dài, nói chuyện hàng giờ.
Cười vì những điều rất nhỏ.
Mong được về nhà chỉ để gặp nhau.
Bây giờ, tôi bước vào cửa là đã thấy mệt.
Đầu óc đã ở đâu đó khác.
Cô ấy hỏi hôm nay tôi thế nào, tôi trả lời ngắn gọn.
Vì câu trả lời dài cần một năng lượng mà tôi không còn.
Cô ấy đã ngừng hỏi câu dài từ nhiều năm trước.
Tôi 54 tuổi.
Có một người vợ tốt.
Một cuộc hôn nhân nhìn từ bên ngoài thì ổn định.
Nhưng tôi có cảm giác như đang nhìn tất cả qua một tấm kính.
Có mặt, mà không thật sự ở đó.
Cô ấy lên kế hoạch cho một chuyến đi kỷ niệm ngày cưới.
Một nơi đẹp.
Cô ấy háo hức.
Tôi nói “được”.
Và suốt ba tuần sau đó, tôi âm thầm lo lắng.
Không phải vì tôi không muốn đi.
Mà vì tôi biết mình sẽ lại “ở đó mà không ở đó”.
Và cô ấy sẽ nhận ra.
Và cả hai chúng tôi sẽ giả vờ như không thấy.
Lúc ấy tôi hiểu ra:
Vấn đề không phải là chúng tôi.
Mà là tôi.
Tôi đã cạn kiệt đến mức không còn gì để cho.
Cho cô ấy. Cho bất kỳ ai.
Bình xăng đã trống rỗng từ lâu,
mà tôi chạy bằng “dự trữ” lâu đến mức quên mất cảm giác đầy năng lượng là thế nào.
Tôi bắt đầu tìm hiểu.
Không phải mấy lời khuyên hôn nhân sáo rỗng.
Những thứ đó giả định rằng bạn còn đủ sức để làm theo.
Tôi cần một thứ khác.
Rồi tôi đọc được một điều rất hợp lý.
Khi bạn sống trong căng thẳng suốt nhiều năm — công việc, trách nhiệm, cuộc sống — hệ thần kinh sẽ quen với chế độ sinh tồn.
Nó ưu tiên phát hiện nguy hiểm hơn là kết nối.
Ưu tiên vấn đề hơn là con người.
Sự gắn bó, sự hiện diện…
những thứ quan trọng nhất,
bị đẩy xuống hàng “không cấp thiết” khi bạn chỉ lo tồn tại.
Không phải bạn không yêu.
Mà là hệ thần kinh của bạn quá bận sống sót,
nên không còn tài nguyên cho sự kết nối.
Đó là lý do bạn có mặt mà như vắng mặt.
Đó là lý do bạn không còn cảm xúc.
Bạn đang sống sót, chứ chưa thật sự sống.
Tôi làm một bài kiểm tra ngắn.
Ba phút.
Không phải về hôn nhân — mà về hệ thần kinh của tôi.
Kết quả nói đúng điều tôi cảm nhận nhưng chưa gọi tên được:
Tôi đã ở chế độ sinh tồn quá lâu, đến mức quên cách quay lại bình thường.
Muốn kết nối, trước hết phải cảm thấy an toàn.
Tôi đã không thấy an toàn từ rất nhiều năm rồi.
Phương pháp họ đưa ra rất đơn giản.
Chỉ năm phút mỗi ngày.
Những việc nhỏ giúp hệ thần kinh nhận ra rằng: bây giờ an toàn rồi.
Không cần gồng nữa. Có thể quay lại hiện diện.
Tôi bắt đầu trước chuyến đi kỷ niệm ngày cưới.
Không nói với cô ấy.
Tôi chỉ muốn xem… có gì thay đổi không.
Tuần một: tôi nhận ra mình lắng nghe khác đi.
Cô ấy kể chuyện công việc.
Tôi thật sự nghe. Hỏi thêm một câu.
Cô ấy nhìn tôi hơi lạ.
Tuần hai: về nhà, tôi không bật tivi ngay.
Tôi ngồi trong bếp, nhìn cô ấy nấu ăn.
Chỉ ngồi đó thôi.
Cô ấy không nói gì, nhưng tôi thấy cô ấy mỉm cười.
Tuần ba: chuyến đi kỷ niệm.
Tối đầu tiên, chúng tôi ngồi ngoài ban công và nói chuyện.
Không tivi. Không điện thoại.
Hai tiếng đồng hồ.
Về đủ thứ.
Tôi ở đó. Thật sự ở đó.
Cô ấy nhận ra.
Không nói ra.
Chỉ kéo ghế lại gần tôi hơn một chút.
Tuần bốn: cô ấy nắm tay tôi khi đi bộ.
Một điều cô ấy đã ngừng làm từ lâu.
Không biết từ khi nào.
Nhưng giờ thì cô ấy làm lại.
Tháng thứ hai: chúng tôi rửa bát cùng nhau.
Cô ấy nói một câu đùa ngớ ngẩn.
Tôi cười. Cười thật.
Cô ấy đứng khựng lại.
“Tại sao?” tôi hỏi.
“Không có gì… chỉ là… em nhớ điều này.”
Không phải tiếng cười.
Mà là tôi của ngày trước.
Tháng thứ ba: một tối, cô ấy nói trong lúc lơ mơ ngủ.
Tôi tưởng cô ấy đã ngủ rồi.
“Em có cảm giác… em tìm lại được chồng mình.”
Đúng là như vậy.
Điều tôi muốn bạn biết là thế này:
Nếu bạn yêu vợ nhưng không còn cảm nhận được — không phải hôn nhân đang chết.
Mà là hệ thần kinh của bạn đã kiệt sức đến mức không còn tạo được kết nối.
Nếu bạn ở đó mà không thật sự hiện diện — đó không phải thiếu yêu thương.
Đó là một hệ thống bị kẹt trong chế độ sinh tồn quá lâu.
Nếu hai người trở thành bạn cùng nhà mà không biết từ lúc nào —
đó là vì bạn đã cạn năng lượng.
Và chưa ai từng dạy bạn cách nạp lại.
Cô ấy vẫn ở đó.
Vẫn chờ.
Có lẽ… đã đến lúc quay về.
P.s: Ngẫm về cuộc sống hôn nhân, đàn ông, đàn bà....
Trong mỗi chúng ta, ai đang dính mắc vào tâm tư này??? Khắc phục và hoàn thiện....
Nhận xét