Bài đăng

NOTE 118_VIẾT CHO MÙA ĐÃ QUA.

Hình ảnh
          Mùa đi rồi mùa sẽ qua, những tháng ngày nối tiếp cứ chất chồng nhau những nếp nhăn trên khóe mắt. Một chặng đường đã đi qua, những người từng gặp gỡ và thầm cảm ơn họ. Dù ngắn dù dài, dù vui, dù buồn, dù còn liên lạc hay đã trở thành người dưng thì đó vẫn là số phận sắp đặt,tất cả đều dạy cho chúng ta những bài học để chúng ta trưởng thành. Em từng hỏi anh có tin vào duyên phận không, có những người sinh ra là để cho nhau và ngược lại. Anh trả lời rằng thương em anh chẳng sợ ý trời. Trong rất nhiều người, chúng ta lại quen nhau theo cái cách kì cục đó, rồi cố chấp bên nhau, vậy mà…Thật không muốn phải quen biết em theo cách đau lòng như thế, khi cả hai đều là kẻ chẳng chịu nổi cô đơn, đến cạnh nhau chỉ để làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác. Chúng ta sẽ trở lại là người xa lạ. Trở lại như lúc anh chưa từng biết đến sự tồn tại của em và em cũng vậy. Thật khó chịu khi phải nói ra n...

NOTE 117_TIẾC NUỐI TÀN PHAI

 Cô ấy mặc trên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng ngời hạnh phúc, đôi mắt ngập tràn tình yêu, đứng dưới ánh đèn lấp lánh nơi hội trường nhận lời chúc phúc từ mọi người. Cảnh tượng ấy rất giống với hình ảnh anh đã từng tự tưởng tượng không biết bao nhiêu lần Em có tưởng tượng được không? Khi anh nhìn đôi mắt cong lên vì vui sướng, đôi môi nở nụ cười chẳng che giấu nổi niềm hạnh phúc của cô ấy, anh đã thật sự đã tưởng rằng mình vừa hái được ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm để đặt vào tay cô ấy. Chỉ tiếc là người đi bên cạnh cô ấy không phải anh. Cô gái của anh, không, từng là của anh. Một cô gái hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng. Cô ấy đã dạy anh trở thành một chàng trai tốt, giúp cho phần hồn anh trở nên hoàn thiện hơn, biết cách yêu thương, biết cách lắng nghe, biết cách chăm sóc người bên cạnh. Thật tuyệt vời vì anh đã gặp một người như thế trong đời, anh luôn nghĩ vậy. Dù cho chỉ đi với nhau một đoạn đường nhưng cũng đã quá đủ để trân quý rồi. Anh có tiếc...

NOTE 116_NGÀY NẮNG MỚI

Rất  nhiều ngày bận rộn cho công việc học hành, làm việc. Đôi khi bỏ bê blog & cũng lười viết. Viết cũng là một trong những cách bạn trải lòng hay nhất, cũng là cách mà chúng ta chia sẻ cùng nhau nhiều nhất. Nhưng viết về điều gì trong muôn vàn câu chuyện đã, đang & sẽ xảy ra.  Mình chẳng bận tâm gì nhiều chuyện đã xảy ra, dù sao đó cũng là những trải nghiệm đáng quý, chúng ta không biết chuyện xảy ra ở ngày mai thì ngày qua đã xảy ra rồi bận lòng chi nhiều. Mình cũng chẳng thích viết gì về chuyện yêu đương, về vài cuộc tình, những nhá nhem nhung nhớ. Thực ra, càng quên đi chuyện cũ, buông càng nhanh lòng càng nhẹ. Mình giờ mọi thứ đã ổn định, bình yên hơn thì những khoảng khắc hoài niệm xưa cũ có chợt thoáng về cũng còn lại một cái nhếch môi cười. Ngày xưa hả, nhiều cái ngu ngơ & hoang đàng lắm, ngây dại lắm... Mình vô tình biết được tin má anh mất, mình chần chừ định nhắn tin hỏi thăm anh nhưng nghĩ lại anh sẽ không sao, anh sẽ ổn rồi lại thôi. Suy tư, chần chừ r...

NOTE 115_ĐÀN BÀ TRẺ - ĐÀN BÀ GIÀ

 ĐÀN BÀ TRẺ - ĐÀN BÀ GIÀ Đàn bà trẻ ít khi ở nhà, nếu có cũng ở trong phòng riêng, nằm đọc báo, nghe nhạc, chơi đùa với con hoặc có khi dán mắt vào máy tính. Đàn bà trẻ bận rộn nhiều công việc xã hội, sáng đi làm váy bó, sơ mi trắng sơ mi hồng, thơm nức mùi nước hoa. Đàn bà già ở nhà suốt ngày, bộ đồ bông nhỏ thay qua bộ đồ bông lớn, miệng túi áo có cái kim băng bự, mỗi lần thay đồ lại lôi cái bịch ni lông đựng mấy thứ trong túi áo bộ này bỏ qua túi áo bộ kia, rồi cài kim băng cẩn thận. Đàn bà già có mùi đồ ăn, mùi bếp, mùi mồ hôi. Thích nói chuyện nên đàn bà già mong con đi làm về, để ....kể chuyện bữa nay bà Sáu nhà bên kia phải đi cấp cứu, ông Tám dưới xóm sắp cưới vợ cho con trai, còn má sao hổm rày cái lưng đau ngâm ngẩm.     Con trai năm bảy bữa mới về nhà đúng giờ cơm một lần, nói, má sao nghe toàn chuyện nhà người ta không hà, kệ người ta chớ. Đàn bà trẻ hay tuyên bố.      Hôm rồi tuyên bố một câu không biết có làm thiệt hay không: "Lần sau mà ...

NOTE 114_15.04.2023(tt)

  Tháng 4 là lời nói dối, hay cũng có thể xem là phút giây phơi trần những ẩn náu giả tạo nhưng ngọt ngào của một cuộc yêu.. Nhớ lại năm tháng đó, em trong mắt tôi thoáng như một điều gì đó mơ hồ nhưng nhẹ nhàng và êm dịu. Còn tôi, tôi trong mắt em có lẽ là một gã đàn ông bụi bặm, giấu nhẹm trong vạt áo đầy ắp những lãng mạn làm quà. Nhưng thời gian qua đi, khi hai mảnh đời bấu víu vào nhau làm điểm tựa, đưa nhau đi qua hết từng cảm xúc này đến cảm xúc khác, hết đoạn đường này đến ngã rẽ khác. Chúng ta chợt nhận ra nhiều điều.. Sau một đêm tỉnh dậy hắn đã chẳng còn là một gã đàn ông mà em từng đắm chìm đi lạc. Hắn thô kệch, hắn luộm thuộm và hắn.. dần dần kiệm lời hơn bao giờ hết. Cái sự vô tâm đã lấn át đi con người tinh tế của cái thuở ban đầu gặp mặt. Như cơn ác mộng tìm đến em trong tìm thức, cảm giác mất mát và đau lòng quá đỗi.. Còn tôi, chẳng hiểu vì sao chỉ sau một đêm say chếnh choáng, mở mắt ra mình đã trở thành một điểm tựa, cho một cuộc đời. Có chăng vì đêm qua quá chén...

NOTE 113_15.04.2023

  Rồi cái ngày em thương ai đó khác anh Bầu trời trong xanh, sao nhuốm màu bão tố Cái gì là nhớ thương, cái gì là nguyện thề bên vung trời lá đổ? Sót lại cuối cùng là ngọn lửa tàn phai Chăn gối một mùa, nửa hạnh phúc chia hai Em trở về đâu, hoàng hôn vẫn buông bên căn nhà ấm Đoạn điệp khúc buồn vang trong chiều thật chậm Đã bước ra rồi sao không khép cửa dùm anh. Em tạc bóng mình vào năm tháng trong xanh Rồi ai đó sẽ thay anh trả lại em mùa thanh xuân dang dở Không còn những nỗi đau để trái tim mềm thêm tan vỡ Ta nợ em dòng lệ buồn khi cơn bão ngang qua "Hoa nở trái mùa chỉ nuôi dưỡng tàn phai" Ta mang đến em nỗi đau mùi cỏ cháy Nên dẫu môi xưa vẫn thơm nồng như vậy Chẳng dấu nổi nỗi buồn sâu thẳm ở trong tim Rồi có một ngày ai đó sẽ cùng em Thay ta thương, một niềm thương rất khác Chẳng cần phải lộng lẫy, hào hoa chỉ bình yên mộc mạc Nhưng son sắt đá vàng đến cuối chẳng đổi thay Em sẽ mở cửa sổ căn nhà để đón gió heo may Những bông hoàng lan cùng tiếng cười con trẻ Chúng gọi...

NOTE 112_ HOA GẶP HOA NỞ, NGƯỜI GẶP NGƯỜI THƯƠNG

Khi mang tâm lượng đủ rộng, bạn sẽ thấy mọi thứ luân chuyển nhẹ nhàng. Chuyện hợp - tan, người gặp gỡ - rời xa đều lưu lại những điều tốt đẹp. Hạnh phúc cũng đẹp, tiếc nuối cũng đẹp. Cô đơn cũng đẹp, đôi lứa cũng đẹp. Tuỳ thuận hoàn cảnh và tuỳ duyên đối đãi sẽ thấy cuộc đời này nhẹ bẵng. Có nặng chỉ là trong lòng tự trói buộc những cưỡng cầu, những thứ vốn không còn hoặc chưa từng thuộc về mình. Chấp nhận để mọi thứ trôi đi theo quy luật của tự nhiên là cái nhìn đẹp.  Mở mắt ra ai cũng có đất trời. Vấn đề mỗi người có mở lối đi tiếp hay không? Chưa tìm được tình yêu thì xung quanh vẫn có bạn bè. Chưa tìm thấy tri kỷ thì còn đó gia đình bên cạnh. Chưa từng có gia đình thấu hiểu thì còn đó là trái tim tự thân đang đập. Một trái tim biết khóc, biết cười rất sống động.  Vì người đau khổ đến mức cùng cực, sẽ khóc trong lòng chứ ít khóc ra ngoài trước mặt ai đó. Người thật sự hỷ lạc sẽ vui từ trong ruột vui ra chứ không cố tìm cách cười thật nhiều. Bên trong càng không có gì, người...