Bài đăng

NOTE 86_TẶNG NGƯỜI

Hình ảnh
  “Nếu như hoa biết chiều nay rụng, Âu cũng vui mà nở sáng nay”. (1) Cách chúng ta nghĩ, cách chúng ta nhìn, có thể sẽ mang đến cho chúng ta thật nhiều sức mạnh, hoặc sẽ lấy đi tất cả sức mạnh chúng ta đang có trong tay. Một người nhìn thấy được vạt hoa d ại vừa bị mưa gió quật ngã hôm qua, sáng nay đã dìu nhau đứng dậy rồi bình thản nở rộ, chẳng quan tâm đến việc ngày mai chúng sẽ úa tàn, kẻ đó nhất định sẽ tìm thấy đủ dũng khí để giữ được nụ cười cho mình trước những biến cố trong cuộc sống, không thứ gì có thể lấy đi được nụ cười của họ nữa. Không ai có thể đạt được một kết quả tích cực nếu không tin tưởng vào nó. Đôi mắt chỉ nhìn thấy vẻ đẹp cuộc sống khi trong tim có đầy tình thương. Đôi mắt chỉ có thể nhìn thấy được sự mạnh mẽ của một bông hoa nhỏ vừa nở khi trong lòng đã đầy can đảm. Phải có ở bên trong mới có thể nhìn thấy được một điều tương tự ở bên ngoài. Tâm yên thì cảnh vui, tâm sầu thì cảnh úa. Cách chúng ta nhìn cuộc sống là được mở rộng ra từ cách chúng ta nhìn vào ...

NOTE 85_NHỮNG NGÀY NẰM VIỆN

Hình ảnh
  Hồi đó về Nha Trang làm việc, có những ngày trời mưa giông gió, chịu không nổi sự khắc nghiệt của thời tiết, mình ngã bệnh liên miên đến mấy ngày. Miệng nhạt đắng, cơ thể rã rời cũng một mình ráng gượng dậy nấu một bát cháo hút rồi uống thuốc... Bây giờ, ở Sài Gòn cũng thế. Vui buồn, bệnh đau gì cũng phải một mình đối diện. Vì biết nương tựa vào đâu. Con đường mình đã chọn, đã đi thì phải đi đến cùng không hối tiếc. Thực sự rất cô đơn. Đơn độc trùng trùng, nhưng mình nghĩ đến thà thế còn hơn có một người bên cạnh mà gây lắm phiền muộn, dù đó là một tri kỷ, tri giao. Cô đơn là cái cảm giác mà con người sẽ phải chấp nhận nhiều nhất trong cuộc sống, dù muốn hay không đa số thời gian chúng ta sống sẽ chỉ có một mình mà thôi. Mình từng nghĩ mình rất mạnh mẽ. Ai cũng có một khoảng thời gian tự nghĩ thế đúng không? Có thể thay đổi mọi thứ với sự nỗ lực cố gắng của mình. Có thể, một mình đối diện với tất cả. Không cần ai bên cạnh cũng đủ vững vàng bước đi, và rất nhiều năm mưu sinh ở Sài...

NOTE 84_ THƯƠNG MỘT NGƯỜI ĐỪNG ĐỂ HỌ PHẢI THANH MINH

 Có những người mình rất muốn quan tâm Rất muốn hỏi han dạo này có ổn? Mình cũng biết lòng họ bao bề bộn Chỉ có điều họ chẳng thể nói ra. Có những người thương chỉ để cách xa Rồi cầu chúc cho nhau qua giông bão Bởi đứng trước dòng xoay điên đảo Của cuộc đời chẳng biết sẽ ra sao. Mình chạnh buồn thương dáng họ gầy hao Thương cả những nỗi lòng buồn thăm thẳm Muốn chạm tay vào những điều xa lắm Lại sợ vô tình khiến họ thêm đau. Thôi đành rằng lặng lẽ đứng xa nhau Lặng lẽ dõi theo bằng ánh nhìn thấu hiểu Lặng lẽ cảm thông bằng trái tim mềm yếu Ngay cả khi ai đó lỡ vô tình.  Thương một người đừng để họ phải thanh minh Đừng để họ phải nhọc lòng suy nghĩ Mình cả tin trong tận cùng mộng mị Bằng trái tim tha thiết chân thành. Mong sóng gió nào rồi cũng qua nhanh.  THƯƠNG MỘT NGƯỜI ĐỪNG ĐỂ HỌ PHẢI THANH MINH

NOTE 83_ THƯƠNG NHỮNG NGÀY BUỒN

  Tháng 10 đến, những ngày đầu tháng 10 mang đến cho mình lắm chuyện không vui.  Vừa lễ đại tường của nội xong thì cô mất, rồi mình gặp chuyện thị phi không đáng có. Tuy nhiên, mình mỉm cười, nhạt đắng nơi môi. Riết rồi mình không còn cười nổi, mình muốn an nhiên thật khó... Chọn lối nào đi cũng gập ghềnh, chẳng có lối nào êm đềm được. Những đêm tối tăm nhất mới có thể cho chúng ta những buổi bình minh rực rỡ nhất. Cuộc đời không phải ngày nào nắng cũng đẹp, có những ngày mưa dầm ủ ê .... Đường đi không phải lúc nào cũng bằng phẳng, thuận tiện, cũng có lúc đồi dốc quanh co .... Mối quan hệ giữa người với người không phải lúc nào cũng tốt đẹp, cũng có những lúc thác ghềnh, vực sâu .... Nhưng sau tất cả phải hiểu: Những gì dễ dàng có được thường không đáng trân trọng và nhanh hư mất, đôi khi có những khó khăn mới hiểu được sức mình, có những lúc nóng giận mới nói lời thật lòng, có những lúc không đồng quan điểm, không hợp gây tranh luận dữ dội mới tìm ra giải pháp .... Chứ không...

NOTE 82_THÁNG 10 & TÔI

Hình ảnh
  Tháng 10 & tôi,  Mình sẽ viết gì nhỉ? Bỏ bê 1 tháng 9 trong quay cuồng công việc & những chuyến đi dài. Loay hoay, xoay qua trở lại thì tháng 9 chỉ còn lại ngày cuối cùng hôm nay.  Sài Gòn mưa mãi, buồn nhớ thương quê mình, nhớ mùi quê, thương tất cả, muốn tìm về nơi chữa lành. Đó là nơi bình yên & yêu thương. Thật ra ở phố có những ngày rất buồn,  cô đơn nhất là khi trời mưa, người ta chờ một chiếc ô, còn mình lại đứng nép vào mái hiên lặng lẽ chờ mưa tạnh. Không ai đưa mình qua ngày giông bão. Che cho mình qua những cơn mưa rào. Chỉ mình mình dưới góc phố ồn ào, đôi vai gầy chẳng biết dựa vào ai. Mùa mưa đã về, nhưng còn người, bao giờ mới tới…? Rồi tháng 9 vèo qua rất nhanh, đến mức không kịp nhìn lại 4 tuần trôi qua mình làm được gì ra trò ra trống không? Và tháng 10 ngấp nghé mang hơi lạnh tràn về bởi những cơn lũ, gió lốc & bão giông. Vẫn biết quy luật tuần hoàn của tạo hóa, hết Thu thì đến Đông. Hết ngày sẽ đêm,   Thá...

NOTE 81_27.08.2022_MY BIRTHDAY

 Ngày đặc biệt,  Nắng mang màu nhớ rong chơi chốn nào vậy? Sao nắng không về để mưa hoài thương nhớ lối xưa.  Mình nghĩ rời Sài Gòn để trốn mưa, ai ngờ va vào những cơn mưa bất chợt ở chốn này vào dịp đặc biệt. Mình đang nghĩ, ngày này, mấy chục năm trước má sinh mình ra chắc cực khổ lắm. Ba kể khi ấy mưa giông bão bùng. Giờ ba không còn nữa, má thì vẫn ở một mình. Còn mình mãi lang thang nơi phố. Cuộc sống bộn bề, dòng người hối hả ngược xuôi, mãi miết chạy theo chữ cơm - áo - gạo - tiền, có mỏi mệt, có gục ngã cũng chẳng dám nữa lời oán than. Cũng bởi con đường này là do mình chọn, khó khăn như thế nào đi nữa mình vẫn cố bám lấy nó chẳng buông. Đôi tay đi qua những năm tháng thăng trầm cũng xấu xí đi nhiều, vết chai sần hiện một rõ hơn ở mỗi bàn tay. Đôi chân cũng chẳng thua kém gì bởi những vết sẹo còn đó. Chỉ có điều nó vững hơn khi ta còn chập chừng bước vào xã hội này. Phải dùng từ ngữ nào để nói trọn vẹn những nỗi đau mà mình đã gánh? Hay dùng hai từ "cảm ơn" th...

NOTE 80_NEW DAY

 Ai cũng có những ngày bình minh đẹp, Và những ngày hoàng hôn tím sầu bi Ai cũng có cuộc tình si một kiếp Và bây giờ duyên nghiệp đã chia ly Nên cứ thế, một thoáng mơ, chút mộng Mà đã say, nhung nhớ suốt cả ngày. Bờm, nick name tôi dành cho hắn, một gã phong lưu với mái tóc bồng bềnh cùng dăm mối tình sầu. Thân thì thân, hiểu thì hiểu, nhưng tôi ghét cái kiểu gây tổn thương cho đàn bà của hắn. Mà nghĩ cũng lạ, phụ nữ không tự yêu chính mình, lại si mê một gã biết đàn, biết nhìn...đến rụng tim như gã thì cũng ngộ. Có lẽ, người ta gọi đó là gu. Sau một cuộc tình bi thương, hắn nói hết cảm xúc yêu ai, làm người lang thang du hành vậy mà thú vị. Hắn check in quê mình lúc nào không rõ. Đến nơi, hắn mess hỏi cần đi đâu, ăn gì. Tìm đâu ra chiếc xe đạp không biết, về tới chung cư, quăng đồ rồi đạp 1 leo ra Dốc Lết ngắm bình minh. Hắn bảo quê mình thật đẹp Thiệt ra thì hắn tốt tánh,  Thôi viết sau nhé