Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

ENTRY SỐ 25_2026

Chiều cuối thu, ánh nắng mỏng như một tấm lụa vàng vắt ngang qua khu phố nhỏ, nơi những hàng bàng đã bắt đầu rụng lá, từng chiếc rơi chậm đến mức người ta có cảm giác thời gian cũng đang bước nhẹ lại. Trong căn phòng làm việc ở tầng ba của một tòa nhà cũ, Nam ngồi lặng trước bàn, tay vẫn đặt trên xấp hồ sơ mà lòng thì nặng như mang đá. Anh vừa bị trưởng phòng khiển trách trước mặt cả công ty — một lỗi không phải do anh gây ra. — Cậu làm việc kiểu gì vậy? — giọng trưởng phòng Quang lạnh và sắc — Báo cáo sai số liệu nghiêm trọng như thế, công ty mất hợp đồng thì ai chịu trách nhiệm? Nam muốn nói rằng chính Hùng đã gửi nhầm bảng dữ liệu, rằng anh chỉ là người tổng hợp. Nhưng nhìn quanh phòng họp, thấy mọi ánh mắt đều lảng đi, anh chợt hiểu một điều cay đắng: trong thế giới của người trưởng thành, sự im lặng đôi khi chính là cách người ta tự bảo vệ mình — bằng việc để người khác gánh lỗi. Anh cúi đầu. — Dạ… tôi sẽ rút kinh nghiệm. Cuộc họp tan, mọi người tản đi như chưa từng có chuyện gì x...

ENTRY SỐ 24_2026

 Em là một người tình kỳ lạ. Lần đầu đến với em, tôi chẳng có gì, trong ví tiền lẫn trên người. Tôi cứ trần trụi thế, và cả hai lao vào nhau. Nụ hôn lúc ấy trộn với mồ hôi, giữa cái nóng ẩm thấp của căn nhà trọ chật chội. Khi ấy, tôi cứ thều thào: "Yêu anh không?" "Em yêu chứ!" Em nói, vừa thở hổn hển như để ngăn cơn hứng khởi của mình. "Mà anh không có gì cả." "Thì giờ anh đâu mặc gì?" "Không. Ý là anh nghèo lắm..." "Mẹ kiếp! Anh đừng lải nhải nữa." Tôi cười khanh khách, cà chúng tôi làm tình thật vui. Lúc đó, lòng cả hai nhẹ bẫng. Như thể, chúng tôi chẳng phải lo gì cả giữa thế giới vồn vã này. ______ Nhưng rồi, khi công việc thuận lợi, tôi bắt đầu giàu có hơn. Tôi bắt đầu sắm sửa cho mình những chiếc áo sơ mi mới tinh. Túi xách tôi mang cũng thuộc hàng hiệu với logo được in to bản. Tôi cứ nghĩ khi gặp em, người sẽ thích. Nhưng đáp lại tôi, em lại nở nụ cười khó hiểu: "Lần sau khi đến gặp em, anh ăn mặc giản dị là được....

NOTE_THẤT NGHIỆP

 Thất nghiệp_một thực trạng rất buồn. Tôi 39 tuổi, đang sống tại TP HCM, thất nghiệp được vài tháng; viết những dòng này, tôi thấy lòng nặng trĩu. Giờ tôi thất nghiệp không chỉ lo về chuyện tiền bạc mà còn là áp lực lớn về tinh thần, trách nhiệm với gia đình và cả cảm giác tự ti khi nhìn lại hành trình gần 20 năm gắn bó với ngành công nghệ thông tin và viễn thông. Tôi bắt đầu làm việc từ những năm đại học, ban đầu là hỗ trợ khách hàng qua tổng đài: tiếp nhận cuộc gọi, hướng dẫn xử lý sự cố mạng cơ bản, phân loại ticket và đôi khi telesale. Sau đó, tôi học thêm bằng cấp và chuyển sang làm triển khai, bảo trì hệ thống mạng cho nhà mạng lớn: kéo cáp, đấu nối, cài đặt thiết bị, xử lý sự cố ngoài hiện trường, chủ yếu là công việc tay chân vất vả. Giai đoạn sau, tôi lên vị trí quản lý trạm: vệ sinh thiết bị, ứng cứu sự cố đứt cáp quang, thay thế linh kiện hỏng, kiểm tra nguồn điện dự phòng, lắp đặt trạm mới và nạp cấu hình cơ bản. Công việc đòi hỏi cả sức khỏe lẫn kiến thức thực tế về mạ...

ENTRY SỐ 23_2026

 Sài Gòn, mùa thương mới.... Bận xù đầu là có thật, mấy hôm nay công việc cứ dồn dập không có thời gian viết blog, ghi lại những cảm xúc, hoài niệm cho riêng mình. Đi làm về là kiệt sức, cuối năm rồi, bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu dự định... Già rồi, sức khỏe xuống thật nhanh, Sài Gòn cứ đỏng đảnh, thời tiết cứ nóng rồi lạnh, lạnh rồi nóng... 3 tuần nữa là tết rồi, tự dưng chưa kịp làm gì bỗng dưng tết đến, nghe nhạc tết cứ rộn ràng dù mình chưa bao giờ thích tết. Mình chỉ thích tết là một kỳ nghỉ dài, vì mình được nghỉ tận 2 tuần. Mình có thời gian chăm sóc má được 2 tuần, đó là lý do vì mình cố gắng làm tốt công việc của mình, để những ngày nghỉ ngơi bên má cho trọn vẹn.  Thật ra, mình rất cảm ơn tất cả, những tháng ngày có một mình, những công việc gập ghềnh, chông chênh của 2025 rồi mình cũng đi qua được. Lúc ấy, có ai bên cạnh, chia sẻ buồn vui thì hạnh phúc nhưng thôi, hãy học cách đi đến một mình. Ai rồi cũng học cách một mình giữa muôn trùng khó khăn. Ai cũng có những ...

ENTRY SỐ 22_2026

Có những người, chỉ cần nhắc đến thôi, lòng đã khẽ run như chạm vào một miền ký ức rất sâu. Không phải vì còn yêu đến đau đớn, mà vì nơi ấy đã từng là một phần thanh xuân, từng là đoạn đời chân thật nhất, trong trẻo nhất, mà thời gian dù có trôi xa đến đâu cũng không thể xóa nhòa. Người cũ… hai chữ nghe nhẹ tênh, nhưng chất chứa biết bao điều chưa nói. Là người từng đi qua đời ta bằng tất cả sự chân thành, rồi lặng lẽ rời đi, để lại sau lưng một khoảng trống không ồn ào nhưng rất dài. Là người từng quen thuộc đến mức chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu nhau, từng thân đến mức im lặng cũng không thấy xa cách. Vậy mà giờ đây, gặp lại chỉ còn có thể mỉm cười khách sáo, hỏi nhau vài câu xã giao, như hai người đã từng rất quen nhưng buộc phải giả vờ xa lạ. Có những kỷ niệm không còn hiện hữu, nhưng mỗi lần vô tình chạm tới vẫn khiến tim khẽ nhói. Một con đường cũ từng đi chung. Một quán quen từng ngồi đối diện nhau. Một bài hát từng nghe trong những buổi chiều đầy gió. Tất cả vẫn còn đó, chỉ có n...

ENTRY SỐ 21_2026

 Ngày mới...Sài Gòn... Sài Gòn chiều buông, có chút hơi sương lạnh. Mặc chiếc áo mỏng chạy lang thang ngoài đường về là buốt người. Dạo này, sức khỏe mình yếu đi thấy rõ. Sài Gòn trang trí năm mới rực rỡ thật, đẹp. Phố xá cứ rộn ràng. Mình có 2 tuần nghỉ năm mới thì cuống cuồng mong ngóng ngày về với má. Điều hạnh phúc nhất với mình bây giờ là công việc tốt, lối về còn có má còn niềm vui. Mọi bộn bề còn lại không đáng gì. Trong cuộc sống, hay trong công việc cũng có lúc gặp nhiều điều bất ý nhưng rồi cũng qua. Thực sự, nhìn lại, mình thấy mình may mắn rất nhiều. Mọi thứ không thể hoàn hảo, nhưng vẫn bình yên, mình cảm ơn mình trong 6 năm qua đã cố gắng đứng vững, vượt qua không ít khó khăn từ lúc dịch bệnh cho đến bây giờ.  Bình ổn là điều đáng trân quý nhất, ngành logistics đang bão hòa & cạnh tranh rất khóc liệt. Chúng ta cũng nhìn thấy sự bất ổn của cả thế giới. Châu Âu, Mỹ trước đây cứ đến Giáng sinh, năm mới, mùa đông, hè...ào ạt nhập hàng. Giờ thì hàng hóa mỗi ngày m...

ENTRY SỐ 20_2026

Ngọc quý đến đâu cũng không tránh khỏi vài vết xước nhỏ. Chính những tỳ vết ấy mới khiến viên ngọc trở nên thật hơn, có hồn hơn, có câu chuyện để kể. Con người cũng vậy, sinh ra giữa cõi đời này, không ai bước đi mà không vướng bụi trần, không ai sống trọn một đời mà chưa từng sai lầm, chưa từng yếu đuối, chưa từng gục ngã. Chúng ta thường mải miết chạy theo hình ảnh của sự hoàn hảo. Ta sợ bị chê bai, sợ bị phán xét, sợ bị nhìn thấy khuyết điểm. Thế rồi ta đeo lên mình những chiếc mặt nạ sáng bóng, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, giỏi giang, không tì vết. Nhưng càng che giấu, lòng càng nặng. Càng tô vẽ, bản thân càng xa rời chính mình. Người khôn ngoan không phải là người không có sai sót, mà là người đủ can đảm đối diện với thiếu sót của bản thân. Có những vết sẹo không nằm trên da thịt mà hằn sâu trong tâm hồn. Là những lần tin nhầm người, những lần đặt trọn lòng rồi nhận về tổn thương. Là những đêm lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong để sáng mai vẫn có thể mỉm cười bước tiếp. Nhưng chính những n...

ENTRY SÔ 19_2026

 Hạnh phúc không phải điều hoàn hảo, mà là sự đủ đầy trong những điều chưa trọn vẹn. Có một thời, ta tin rằng hạnh phúc là đích đến lung linh, là khoảnh khắc mà mọi điều đều đúng chỗ: công việc thuận lợi, gia đình êm ấm, sức khỏe dồi dào, lòng người vừa vặn yêu thương ta như ta mong đợi. Ta chờ một ngày mọi mảnh ghép trong cuộc đời bỗng khớp vào nhau hoàn hảo và khi ấy, ta mới cho phép mình mỉm cười. Nhưng cuộc đời, bằng những va vấp rất thật, bằng những mùa mưa gió và cả những ngày nắng đẹp bất ngờ, đã dạy ta rằng trọn vẹn là một giấc mơ cô đơn, còn hạnh phúc lại đang âm thầm nảy mầm giữa những khoảng dở dang. Hạnh phúc không phải chiếc bình đầy nước, mà là đôi bàn tay biết hứng từng giọt. Không phải con đường đã quét sạch bụi, mà là bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất gồ ghề. Không phải cuộc đời đã sẵn vẹn, mà là trái tim đủ bình yên để chấp nhận phần thiếu sót. Ta hạnh phúc không phải khi mọi điều hoàn hảo, mà khi ta nhận ra: mình đã có đủ điều để biết ơn, để mỉm cười, để tiếp tục....

ENTRY SỐ 18_2026

Trong dòng người xuôi ngược của cuộc đời, không có cuộc gặp gỡ nào là hoàn toàn ngẫu nhiên. Mỗi ánh mắt ta từng chạm, mỗi bàn tay ta từng nắm, mỗi trái tim từng đi ngang qua đời ta… đều là một phần của duyên phận đã được sắp đặt từ rất lâu. Có những người đến nhẹ như cơn gió, có những người ở lại sâu như một vết khắc trong tim, và cũng có những người ra đi để lại khoảng trống không gì lấp nổi. Nhưng dù ở lại hay rời xa, họ đều đến với ta mang theo một ý nghĩa nào đó. Gặp nhau là duyên. Giữa hàng triệu con người, giữa bao con đường giao cắt, hai người có thể nhận ra nhau, trò chuyện cùng nhau, đồng hành cùng nhau , đó đã là điều nhiệm màu. Duyên không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để hai tâm hồn xa lạ bỗng thấy quen thuộc đến lạ kỳ. Có khi chỉ là một nụ cười vô tình, một câu nói vu vơ, một khoảnh khắc ngắn ngủi… vậy mà cũng đủ để gieo một hạt mầm trong lòng, để rồi từ đó sinh ra nhớ nhung, lưu luyến, thương yêu. Gắn bó là phận. Không phải ai gặp nhau cũng có thể ở lại. Nhưng khi đã ...

ENTRY SỐ 17_2026

 Có những người sống một mình, nhưng trái tim lại đầy ắp những niềm ấm áp dành cho cuộc đời. Có những người chọn sống một mình. Không phải vì họ không có ai bên cạnh, mà vì họ muốn lắng nghe tiếng nói của đời sống bằng cả trái tim. Trong những căn phòng nhỏ, những góc phố quen, họ là những người lặng thầm đi qua mỗi ngày, nhẹ tênh như gió. Người đời nhìn vào tưởng rằng họ cô đơn, nhưng kỳ thực, trong trái tim họ đang diễn ra một cuộc đối thoại sâu sắc với cuộc đời. Bởi sống một mình không đồng nghĩa với trống vắng. Có những sự lẻ loi được lựa chọn, và từ lựa chọn đó, bản thân mỗi người được trở về với gốc rễ của mình: lắng nghe chính mình, chữa lành những ngày bão, ôm lấy niềm vui bé bỏng như cất một hạt giống trong lòng bàn tay. Những con người ấy vẫn yêu cuộc đời theo cách rất riêng. Họ yêu từ những điều nhỏ nhất: một cơn mưa bất chợt, mùi trời sau gió, tiếng trẻ con ríu rít bên hiên nhà, hay khoảnh khắc nắng chiếu lên những mái ngói màu rêu. Họ trân trọng cuộc sống như thể mỗi n...

ENTRY SỐ 16_2026

 NGƯỜI BIẾT QUAY VỀ Buổi tối hôm ấy, căn nhà nhỏ ở cuối con hẻm đèn vàng bật lên muộn. Ngoài ngõ, mưa rơi lất phất, không nặng hạt nhưng đủ làm mặt đường loang loáng. Trong bếp, nồi canh đã nguội. Trên bàn, hai chén cơm còn nguyên, không ai đụng đũa. Hải về nhà sau một ngày dài. Áo sơ mi còn mùi khói xe, cổ áo nhăn. Anh đặt cặp xuống, liếc qua gian bếp rồi đi thẳng vào phòng tắm. Không phải vì không thấy. Chỉ là không biết bắt đầu từ đâu. Lan ngồi bên cửa sổ, tay lần trên tấm khăn đã sờn mép. Từ khi cưới nhau, Lan quen với việc đợi. Đợi bữa cơm đủ người, đợi một câu hỏi han, đợi một ánh nhìn hiểu ý. Có những ngày đợi được. Có những ngày đợi hoài. Chiều nay, Lan đã nói một câu rất nhẹ: “Anh về sớm được không? Em mệt.” Hải gật đầu, nhưng rồi cuộc họp kéo dài. Điện thoại rung, anh nhìn thấy tên Lan, rồi úp màn hình xuống. Không phải vì không thương. Chỉ vì nghĩ: “Chút nữa thôi.” Chút nữa kéo dài đến tận tối. Lan không khóc. Cũng không trách. Cô im lặng dọn mâm, múc canh, rồi ngồi chờ....

ENTRY SỐ 15_2026

Ta không thể giữ mọi người ở lại, nhưng có thể giữ lại cho mình một tâm hồn không oán trách. Có những cuộc chia lìa diễn ra thật lặng lẽ. Không có tiếng đóng sầm của cánh cửa, không có lời từ biệt dứt khoát, đôi khi chỉ đơn giản là một ngày không còn nhìn về cùng một hướng, một buổi sáng thức dậy thấy những người từng bước chung với ta đã rẽ sang lối khác. Ta vẫn thường tự hỏi: Vì sao người ta bỏ đi? Vì sao những người từng thân thiết lại trở thành ký ức xa xăm? Và ở một góc nào đó trong trái tim, ta muốn giữ, muốn níu, muốn gom góp lại những điều đã cũ dù chỉ là hơi ấm đã nguội. Nhưng cuộc sống có quy luật của riêng nó: Người đến là để dạy ta thương yêu, người đi là để dạy ta trưởng thành. Không ai thuộc về ta mãi mãi. Ngay cả chính ta, rồi cũng đổi thay từng ngày. Điều duy nhất ta có thể làm, đó là giữ lại một tâm hồn không oán trách. Bởi vì: Oán trách khiến trái tim chật chội. Giận hờn khiến ký ức trở nên nặng nề. Tiếc nuối chỉ khiến ta bước chậm trên hành trình phía trước. Tha thứ ...

ENTRY SỐ 14_2026

 Bận rộn mãi rồi cũng lại đến cuối năm. Câu nói ấy thốt lên, như một tiếng thở dài nhẹ nhàng mà sâu lắng, đánh dấu sự chuyển giao giữa những bộn bề còn đang vương vấn và khoảnh khắc lắng lòng nhìn lại một hành trình đã qua. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, chẳng đợi chờ ai, để lại trong lòng mỗi người một cảm xúc khó tả: bâng khuâng tiếc nuối, mệt mỏi vì những lo toan, nhưng cũng nhẹ nhõm vì biết mình đã đi qua. Nhìn lại, mới thấy rằng chẳng có năm nào tự do hơn năm nào. Mỗi năm đều có những ràng buộc riêng, những gánh nặng riêng và những giới hạn riêng. Thế nhưng, điều đáng quý nhất có lẽ nằm ở chỗ: lòng người thì năm sau lại thấu suốt hơn năm trước.  Những va vấp, những vấp ngã, những niềm vui và cả nỗi buồn, tất cả đều trở thành lớp trầm tích kinh nghiệm, giúp ta nhìn đời bằng một đôi mắt sáng suốt và bao dung hơn. Ta học được cách buông bỏ những điều không thuộc về mình, chấp nhận những điều không thể thay đổi, và trân trọng hơn những hạnh phúc nhỏ nhoi đang hiện hữu. Bởi vậ...

ENTRY SỐ 13_2026

Ở cạnh người lành, tự nhiên thấy thế giới đỡ khắc nghiệt hơn. Không phải vì cuộc đời bỗng dưng nhẹ tay với ta, cũng không phải vì sóng gió thôi tìm đến, mà bởi khi ở bên những con người đủ tử tế, ta được là chính mình mà không cần gồng lên phòng vệ. Không cần dè chừng từng lời nói, không cần khoác lên mình những chiếc mặt nạ mạnh mẽ. Chỉ cần hiện diện, thế là đủ. Người lành không làm ta choáng ngợp bằng lời hoa mỹ, cũng chẳng khiến ta ngưỡng mộ bằng sự phô trương. Họ hiện diện bằng sự chừng mực trong lời nói, bằng ánh mắt biết lắng nghe, bằng cách im lặng đúng lúc và lên tiếng khi cần thiết. Ở cạnh họ, cảm xúc không bị cân đo đúng – sai, không bị đem ra so sánh hay phán xét. Buồn thì được buồn, mệt thì được mệt, yếu lòng cũng không phải điều đáng xấu hổ. Có những ngày ta bước ra đời với quá nhiều vết xước vô hình. Bị hiểu lầm, bị bỏ qua, bị ép phải mạnh mẽ hơn sức mình. Nhưng khi trở về bên những người lành, ta có thể đặt xuống tất cả. Đặt xuống những căng thẳng phải mang, những phòng ...

ENTRY SỐ 12_2026

Bình yên không đến như một món quà được trao sẵn. Nó là một lựa chọn. Và mọi lựa chọn đều có cái giá của nó. Khi bạn chọn bình yên, nghĩa là bạn chấp nhận không giữ lại tất cả. Có những thứ phải buông, có những người phải rời, có những mong cầu phải nhẹ đi. Bạn sẽ phải từ bỏ việc hơn thua trong từng lời nói. Không phải vì bạn sai, mà vì đúng không phải lúc nào cũng đáng để tranh. Có những cuộc đối thoại, nếu tiếp tục, chỉ làm tâm trí thêm mệt. Bình yên bắt đầu từ khoảnh khắc bạn không còn muốn thắng trong mọi cuộc tranh luận. Bạn cũng phải từ bỏ việc làm hài lòng tất cả. Sẽ có người không hiểu, có người cho rằng bạn đổi khác. Nhưng sự thật là bạn chỉ đang trở về với nhịp sống phù hợp hơn. Khi bạn ngừng cố gắng vừa vặn với mọi khuôn hình, bạn mới có chỗ cho mình thở. Chọn bình yên là học cách rời xa những mối quan hệ tiêu hao. Không phải ai cũng xấu, chỉ là không còn hợp. Có những cuộc gặp khiến bạn kiệt sức sau khi ra về. Có những câu chuyện khiến lòng bạn nặng hơn. Rời đi lúc ấy không...

ENTRY SỐ 11_2026

Trong đời ai cũng có vài người, chỉ cần nghĩ đến là lòng khẽ ấm lên. Không phải thứ ấm rực rỡ, mà là thứ ấm đủ để biết mình đã từng có một quãng đời tử tế. Nhưng nếu bảo quay lại thân thiết như xưa thì… không còn nữa. Không phải vì hết thương, mà vì mọi thứ đã trôi sang một khúc khác của đời rồi. Thu hiểu điều ấy vào một buổi chiều cuối năm, khi vô tình gặp lại Mai trước cửa một hiệu sách cũ. Cả hai đứng sững một nhịp, như hai người vừa nhận ra nhau trong gương, rồi cùng cười. “Lâu quá rồi ha?” Mai nói. “Ừ, lâu thật,” Thu đáp, giọng nhẹ. Họ hỏi nhau vài câu rất vừa: công việc ra sao, gia đình thế nào, có khỏe không. Không ai hỏi sâu. Không ai kể dài. Câu chuyện kết thúc đúng lúc, như một bản nhạc dừng ở nốt tròn, không dư, không thiếu. Khi chia tay, họ gật đầu chào nhau. Không hẹn gặp lại. Trên đường về, Thu chợt nhận ra: đã lâu lắm rồi, không còn nhắn tin cho Mai mỗi tối. Không còn gửi nhau những chuyện vụn vặt, những bức ảnh vô thưởng vô phạt. Và cũng không thấy thiếu. Chỉ là… mọi th...

ENTRY SỐ 10_2026

 Có những bài học cuộc đời, không thể học vội vàng từ sách vở hay lời răn dạy của ai, mà chỉ có thể thấm dần qua những bước chân đi, những vui buồn đã trải. Một trong những bài học ấy, càng đi lâu, càng thấm thía, là hãy luôn sẵn sàng để đi một mình. Không phải là sự chuẩn bị cho một cuộc lưu đày bi thảm, càng không phải để trở nên lạnh lùng, khép kín với thế giới, mà là để giữ cho trái tim mình không hoang tàn, không sụp đổ khi một ngày kia, ai đó quay lưng, điều đó đổi thay. Chúng ta thường bước vào cuộc hành trình của đời mình với niềm tin ngọt ngào về những điều "mãi mãi". Những bàn tay nắm chặt tưởng chừng không bao giờ buông, những lời hứa tưởng chừng in hằn vào năm tháng, và quan trọng hơn, là cảm giác được neo đậu an toàn bên một tâm hồn đồng điệu.  Ta tưởng rằng mình đã tìm thấy bến đỗ, và cứ thế gửi gắm quá nhiều, trao đi quá trọn vẹn. Nhưng cuộc đời vốn không phải một đường thẳng tắp, và con người, với muôn vàn những góc khuất, những dòng chảy ngầm của cảm xúc, có ...

ENTRY SỐ 9_2026

 Cuộc sống không phải là cuộc đua với người khác, mà là hành trình ta học cách chiến thắng chính mình. Trong nhịp sống vội vã hôm nay, con người dễ bị cuốn vào những cuộc so sánh vô hình. Ta nhìn sang thành công của người khác, đo đếm hạnh phúc của mình bằng thước đo của xã hội, rồi tự hỏi: Vì sao ta chưa bằng họ? Vì sao ta chậm hơn? Nhưng càng chạy theo những cuộc đua ấy, lòng ta càng mỏi mệt. Bởi lẽ, cuộc sống vốn chưa bao giờ được sinh ra để ta hơn thua với ai, mà để ta trưởng thành từng ngày với chính mình. Chiến thắng chính mình không phải là điều gì quá lớn lao hay ồn ào. Đó có thể chỉ là một buổi sáng ta dậy sớm hơn hôm qua, một lần ta đủ bình tĩnh để không nói ra lời làm tổn thương người khác, hay một khoảnh khắc ta chọn tha thứ thay vì ôm giữ oán giận. Những chiến thắng ấy âm thầm, lặng lẽ, nhưng lại bền bỉ nuôi dưỡng nội tâm và tạo nên nền móng cho một cuộc sống hạnh phúc. Mỗi người sinh ra mang theo một xuất phát điểm khác nhau, một hành trình khác nhau và những bài học ...

ENTRY SỐ 8_2026

 Thứ 2, ngày đầu tiên của 2026, Sau một kỳ nghỉ 4 ngày, chúng ta lại bắt đầu một hành trình tiếp nối cho năm mới. Dù có thế nào, cũng xin chúc tất cả chúng ta vững vàng vượt qua... Nguyện cầu bình an cho tất cả. Sài Gòn, 05.01.2026

ENTRY SỐ 7_2026

Đã bao giờ bạn yêu một người đến kiệt cùng, hy sinh gần như tất cả, đặt họ lên trước cả bản thân mình, rồi cuối cùng nhận lại chỉ là sự lạnh nhạt hoặc một cái kết đầy tổn thương? Lúc đó, ta thường trách người vô tâm. Trách cuộc đời bất công. Nhưng hiếm khi ta dừng lại để hỏi: Mình đã yêu bằng tâm gì? “Tôi yêu anh ấy hết lòng, lo cho anh từ bữa ăn đến giấc ngủ, đặt anh lên trên mọi ưu tiên… vậy tại sao tôi ngày càng mệt mỏi và cô đơn?” Câu hỏi ấy nghe rất quen. Nhưng ẩn sau nó thường là một mong cầu không được gọi tên: Liệu tôi có đang chờ anh ấy yêu lại tôi theo cách tôi đã yêu? Liệu tôi có đang hy vọng sự hy sinh của mình sẽ khiến anh ấy thay đổi? Trong các mối quan hệ, chúng ta rất hay nhầm lẫn giữa yêu thương và bám víu, giữa cho đi và trao đổi. Khi yêu với tâm thế “tôi phải hết lòng”, nhiều khi ta không yêu từ sự đủ đầy, mà từ nỗi sợ bị bỏ rơi, từ nhu cầu được cần đến, từ niềm tin âm thầm rằng: "Tôi phải hy sinh thì mới xứng đáng được yêu.” Lúc ấy, tình yêu không còn thuần khi...

ENTRY SỐ 6_2026

 Mong lòng ta đủ dịu dàng để hạnh phúc ghé thăm. Có những ngày, ta đi rất nhanh giữa đời, nhanh đến mức quên hỏi lòng mình đang mệt hay đang ổn. Ta quen với việc phải mạnh mẽ, phải vững vàng, phải tỏ ra không sao cả, dù bên trong có những vết xước chưa kịp lành, những nỗi buồn chưa kịp gọi tên. Và giữa những bộn bề ấy, hạnh phúc dường như đứng chờ rất lâu ở một góc nào đó, chỉ vì lòng ta chưa đủ dịu dàng để mời nó bước vào. Hạnh phúc không ồn ào, cũng không chen lấn. Nó đến rất khẽ, như một cơn gió mát lướt qua tâm hồn đang khô cằn vì lo toan. Nhưng để cảm nhận được, ta cần học cách sống chậm lại, chậm trong suy nghĩ, chậm trong phán xét, và chậm cả với chính mình. Dịu dàng với bản thân không phải là yếu đuối, mà là một dạng can đảm: can đảm thừa nhận mình có lúc mệt, có lúc cần nghỉ ngơi, có lúc cần được yêu thương. Có lẽ, hạnh phúc không đòi hỏi ta phải có một cuộc đời hoàn hảo. Nó chỉ mong ta biết đối xử với mình bằng sự tử tế vừa đủ. Là cho phép mình sai, nhưng không dằn vặt mã...

ENTRY SỐ 5_2026

Nàng thích để đôi bàn tay trơn tự nhiên, bởi bàn tay nàng đẹp. Có lẽ anh yêu nàng khởi đầu từ khi nhìn thấy đôi bàn tay có móng tay được cắt gọn, không hề sơn hoặc gắn móng giả. Bàn tay trắng, những ngón tay thon, móng tay cắt sát, để tì lên thành bàn có một vẻ đẹp rất riêng. Chỉ vậy thôi mà trong lần đầu gặp nàng, lòng anh có chút chao đảo nhẹ, như thể anh vừa gặp một cô gái sẽ đi chung đường với mình trọn cuộc đời từ nay về sau. Cuộc sống không giải thích tại sao hai người lại gặp nhau và yêu nhau, bởi nếu giải thích được thì thế gian này chắc không có những câu chuyện tình yêu. Cảm tình của anh với nàng bắt đầu từ đôi bàn tay đẹp, gọn gàng như thế. Anh và nàng đều có mẫu người lý tưởng của riêng mình để nghĩ đến chuyện trăm năm. Lúc chưa biết nàng, anh nghĩ hình mẫu của mình là một người con gái mặc áo bà ba và nấu ăn ngon. Khởi nguồn có lẽ từ lần anh đi Bến Tre tham quan Cồn Phụng và người hướng dẫn đoàn tham quan là một cô gái mặc áo bà ba có cái tên rất lạ: Phơ. Có lẽ thấy anh qu...

ENTRY SỐ 4_2026

 Hạnh phúc không phải là phép màu của số phận, mà là lựa chọn của một trái tim biết yêu cuộc đời. Có lẽ, trong tất cả những bài học mà cuộc sống gửi tặng con người, đây là bài học khó nhất nhưng cũng đẹp nhất: hạnh phúc không phải món quà được trao sẵn, mà là một hành trình ta tự nguyện bước đi, bằng sự tỉnh thức, lòng biết ơn và những quyết định đầy nhân bản dành cho chính mình. Chúng ta vẫn thường nhìn hạnh phúc như một ngôi sao ở xa, lấp lánh nhưng ngoài tầm với. Ta tin rằng chỉ khi đủ thành công, đủ giàu có, đủ được công nhận hay đủ đủ điều kiện lý tưởng, ta mới chạm được vào hạnh phúc. Nhưng cuộc đời tinh tế hơn thế. Hạnh phúc không phải là đích đến rực rỡ ở tương lai, mà là những khoảnh khắc âm thầm đang có mặt ngay trong hôm nay. Nó không đến từ những điều phi thường, mà thường trú trong những điều rất đỗi bình thường: một nụ cười chia sẻ, một bữa cơm ấm áp, một lời động viên giữa lúc mệt nhoài, hay chỉ là khoảnh khắc ta được sống thật với chính mình. Điều làm nên hạnh phúc ...

ENTRY SỐ 3_2026

 Bước vào năm mới bằng một trái tim biết ơn và một tâm hồn yêu thương. Có lẽ món quà lớn nhất mà mỗi năm mới mang đến không chỉ là những cơ hội, những kế hoạch hay những dự định mới, mà chính là khoảnh khắc để chúng ta dừng lại, nhìn lại và chọn cách mình sẽ bước tiếp. Ta có thể bước vào năm mới bằng sự vội vàng, bằng những áp lực phải thành công hơn người khác, hoặc bằng những tiếc nuối chưa kịp khép lại. Nhưng có một cách đẹp hơn, nhẹ nhàng hơn, và cũng sâu sắc hơn: bước vào năm mới bằng một trái tim biết ơn và một tâm hồn yêu thương. Biết ơn, không phải vì mọi điều trong năm cũ đều hoàn hảo, mà vì giữa những điều chưa trọn vẹn ấy, ta vẫn tìm thấy những điều đáng trân trọng. Biết ơn những niềm vui đã làm ta mỉm cười; biết ơn cả những thử thách đã buộc ta trưởng thành; biết ơn những người đã đi cùng ta trong đoạn đường nhiều nắng gió; và biết ơn cả những chia tay đã dạy ta cách nâng niu những gì còn ở lại. Khi trái tim biết ơn, ta không bước vào năm mới với tâm thế đòi hỏi cuộc đ...

ENTRY SỐ 2_2026

Hình ảnh
  Trong cuộc sống khi con người càng trải qua nhiều chông gai và thử thách của cuộc đời thì ta lại càng thích được ở một mình. Hôm nay em lại đi cà phê một mình nhưng không phải một mình để gặp nhấm nổi cô đơn mà cà phê một mình để hẹn hò với những cảm xúc hỗn độn của chính mình, để hiểu những cảm xúc ấy một cách sâu sắc hơn. Và để tập trở về với sự tĩnh lặng trong trái tim đã và luôn gào thét đòi lên tiếng nhưng lý trí chưa bao giờ để trái tim được cái quyền quyết định. Cà phê một mình để học cách cảm nhận từng nỗi buồn xa vắng, từng nổi đau lặng lẽ mà da diết, gói gọn trong một góc tĩnh lặng của của tâm hồn, và chỉ khi trở về với tĩnh lặng ta mới có thể nhận diện được những nổi đau ấy và nhẹ nhàng dịu dàng xoa dịu chúng. Cuộc sống quá bận rộn và quay cuồng khiến mình gần như hiếm khi có thời gian để hẹn hò với chính mình, để tìm lại một chút bình yên cho tâm hồn, một chút dịu dàng cho trái tim và một chút thư giản cho đầu óc được thảnh thơi và để nó quên đi cái quyền đòi làm ch...

ENTRY SỐ 1_2026

 Chào năm mới 2026 - Chào một cuộc sống bình an, một cuộc đời hạnh phúc! Năm mới không chỉ là khoảnh khắc đồng hồ bước sang một con số khác, mà còn là lời nhắc nhẹ nhàng rằng cuộc đời luôn cho ta cơ hội bắt đầu lại bằng một trái tim an nhiên hơn, một tâm hồn vững vàng hơn và một niềm tin đẹp đẽ hơn vào điều tốt lành đang đợi phía trước. Năm 2026, hãy chọn cho mình một cách sống bình an. Bình an không phải là không còn sóng gió, mà là ta biết cách đứng vững giữa sóng gió mà không đánh mất nụ cười. Là khi ta không cần sống theo sự so sánh, không cần chứng minh mình hoàn hảo, chỉ cần mỗi ngày tiến thêm một chút, tử tế hơn một chút, yêu thương đủ đầy hơn một chút. Một cuộc sống bình an bắt đầu từ việc biết lắng nghe chính mình, thấu hiểu những giới hạn, trân trọng những gì đang có và nhẹ nhàng buông đi những điều không còn phù hợp. Và từ cuộc sống bình an ấy, hạnh phúc sẽ nở hoa. Hạnh phúc không chỉ nằm ở những điều lớn lao, mà len lỏi trong từng khoảnh khắc đời thường: một bữa cơm ấm ...