Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2026

ENTRY SỐ 43

 Đêm một mình... (Tặng N) Mẹ N mất vào một ngày nắng nóng. Thường, người ta nhận tin dữ vào một ngày ảm đạm sẽ đỡ hơn rất nhiều. Chúng tôi thì khác. N đón nhận tin ấy trong cái nắng buổi chiều khô khốc cháy da thịt và thông báo cho tôi cũng ngắn ngủi, yếu ớt tựa như gió tháng 3 "Mẹ đi rồi!"  Tôi không nhớ buổi chiều hôm đó có nói với N điều gì không, chỉ biết khi N dắt xe ra về, tôi không có cảm xúc gì cả ngoài cảm giác mình đang lơ lửng. Trời thì gió độc. Nên tôi rơi. Tắm rửa sạch sẽ, tôi chọn một chiếc áo thun có cổ, màu nhạt và đón xe qua nhà N. Mẹ N vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc. Ba N thì đã thay bộ quần áo sạch sẽ, chỉn chu. Bác bảo "Bà ấy sạch sẽ lắm". Rất ngắn gọn mà sao tôi thấy se sắt lòng. N cũng vậy, ăn mặc lịch sự, không buồn, cũng không vui. Tất cả những gì tôi biết lúc đó, là một N dễ tổn thương và giận dữ.  Mọi thứ diễn ra trong im lặng giống như cuộc sống gia đình N. Không kèn, không trống, không tiếng khóc. Chỉ có những lời hát cầu nguyện li...

ENTRY SỐ 42

Có những người bước vào đời ta rất nhẹ. Một cái nhìn, một câu nói, một lần vô tình chạm mặt. Ta ngỡ đó là duyên lành. Ta tin rằng họ đến để cùng mình đi xa. Nhưng rồi có những ngày gió đổi chiều, lòng người cũng đổi khác. Họ rời đi, để lại khoảng trống không dễ lấp đầy. Khi còn trẻ, ta thường trách. Trách người bạc lòng. Trách mình dại khờ. Trách cả những lần tin tưởng quá nhiều. Nhưng khi đã đi qua vài lần đổ vỡ, ta mới hiểu có những cuộc gặp gỡ vốn không sinh ra để nắm giữ. Chúng sinh ra để dạy ta một điều gì đó mà ta chưa từng học. Duyên nghiệp không phải câu chuyện thần bí. Đó là sự gặp nhau của hai tâm hồn ở một thời điểm đủ để tạo nên thay đổi. Có người đến khi ta đang kiêu ngạo, để dạy ta biết khiêm nhường. Có người đến khi ta yếu đuối, để ta học cách tự đứng dậy. Có người khiến ta tổn thương sâu sắc, để ta hiểu giá trị của lòng tự trọng. Những bài học ấy không được viết bằng mực, mà được khắc bằng nước mắt. Có người ta từng thương hết lòng. Ta nghĩ chỉ cần chân thành là đủ. Ta ...

ENTRY SỐ 41

 Con người bước vào đời với một trái tim khá trong trẻo. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ rằng điều gì cũng có thể nhìn rõ ràng như ban ngày. Ai tốt thì tốt thật, ai xấu thì xấu rõ. Ai nói lời tử tế thì chắc hẳn trong lòng cũng tử tế. Nhưng cuộc đời dạy con người một bài học khác. Càng đi qua nhiều chặng đường, càng gặp nhiều người, ta càng hiểu rằng ở đời thật giả thường đan xen. Có những nụ cười rất hiền nhưng phía sau là tính toán. Có những lời nói nghe như quan tâm nhưng thực ra chỉ là phép xã giao. Có những người lúc khó khăn luôn đứng cạnh, nhưng khi sóng gió qua đi thì họ lại trở nên xa lạ. Ngược lại, cũng có những người bề ngoài lạnh lùng, ít lời, không biết cách nói những điều ngọt ngào, nhưng khi ta vấp ngã thì chính họ lại là người lặng lẽ chìa tay ra trước. Đời người vì thế mà trở nên phức tạp. Không phải ai xuất hiện cũng mang theo thiện ý. Không phải lời nói nào nghe êm tai cũng xuất phát từ lòng chân thành. Có người gần gũi chỉ vì lợi ích, có người thân thiết chỉ vì đang ...

ENTRY SỐ 40

 Giữa bộn bề, đừng quên ôm lấy nhau bằng sự thấu hiểu. Cuộc sống đôi khi cuốn con người ta đi rất nhanh. Công việc, trách nhiệm, những nỗi lo nhỏ bé mỗi ngày cứ nối tiếp nhau khiến ta bận rộn đến mức quên mất rằng những người bên cạnh mình cũng đang mang trong lòng những câu chuyện riêng. Có những ngày ai cũng mệt, nhưng không ai nói ra. Có những lúc ai cũng cố gắng mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong lại chỉ mong có một người hiểu mình mà không cần giải thích quá nhiều. Trong nhịp sống nhiều bộn bề ấy, điều con người cần nhất đôi khi không phải là những lời khuyên, mà chỉ là một sự thấu hiểu đủ dịu dàng. Thấu hiểu không phải lúc nào cũng cần những điều lớn lao. Đôi khi chỉ là một ánh nhìn cảm thông, một lời hỏi han đúng lúc, hay một khoảng lặng để người kia được nói ra những điều đang nặng lòng. Những cử chỉ rất nhỏ ấy lại có sức nâng đỡ một trái tim đang mỏi mệt nhiều hơn ta tưởng. Cuộc đời này ai cũng đang đi qua những thử thách riêng. Có những điều ta nhìn thấy, và cũng có rất nhiều đ...

ENTRY SỐ 39

Có những điều trong đời tưởng đã khép lại, nhưng chỉ cần một ánh mắt cũ, một tin nhắn quen, một giọng nói từng khiến tim rung lên, tất cả lại mở ra như chưa từng có cuộc chia xa nào. Người từng làm mình đau, đôi khi lại là người mình nhớ nhất. Nỗi đau ấy không xóa được hình bóng họ, mà còn vô tình khắc sâu thêm vào ký ức. Yêu lại người từng làm mình tổn thương là bước vào một vòng tròn đầy mâu thuẫn. Lý trí nhắc về những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt âm thầm, những lần tự hỏi mình đã sai ở đâu. Nhưng trái tim thì mềm yếu trước những lời xin lỗi, trước sự thay đổi được hứa hẹn, trước hy vọng rằng lần này mọi thứ sẽ khác. Con người ta thường nhầm lẫn giữa yêu và quen thuộc. Cảm giác quen thuộc khiến ta tưởng đó là định mệnh. Thực ra, nhiều khi đó chỉ là thói quen của cảm xúc. Ta quen với cách họ nói, quen với việc chờ đợi, quen cả với nỗi buồn mà họ mang lại. Và thế là ta gọi sự quay lại ấy bằng hai chữ duyên phận, trong khi đó có thể chỉ là nghiệp cũ chưa dứt. Nghiệp không phải điều ...

ENTRY SỐ 38

Người ta thường nghĩ rằng trưởng thành đến từ những lời dạy bảo. Cha mẹ dặn dò, thầy cô khuyên răn, bạn bè nhắc nhở. Ta gật đầu, ta hiểu, ta hứa sẽ sống khác đi. Nhưng rồi cuộc đời không hỏi ta đã nghe bao nhiêu lời khuyên. Cuộc đời chỉ hỏi ta đã mất bao nhiêu thứ. Chỉ khi đánh rơi một điều quan trọng, con người mới thật sự nhìn lại cách mình đã sống. Có những ngày ta tự tin rằng mình hiểu đời. Ta nói về đạo lý, nói về nhân nghĩa, nói về cách đối nhân xử thế. Ta tưởng mình đã đủ sâu sắc. Cho đến khi một mối quan hệ rạn vỡ, một người thân lặng lẽ rời xa, một cơ hội không bao giờ quay lại. Khi ấy, những điều từng nghe qua như gió thoảng mới bắt đầu trở nên nặng trĩu. Mất mát là người thầy nghiêm khắc nhất. Nó không giảng bài, không giải thích, không cho cơ hội làm lại. Nó chỉ lặng lẽ lấy đi một thứ gì đó rất thật. Và chính khoảng trống ấy khiến ta thức tỉnh. Có những người từng vô tâm với cha mẹ, cho đến ngày trong nhà thiếu đi tiếng ho khan quen thuộc. Có những người từng coi thường ngư...

ENTRY SỐ 37

Có một kiểu người càng sống càng lặng. Không phải vì họ lạnh lùng. Chỉ là họ hiểu quá nhiều. Hiểu lòng người nên không còn dễ tin. Hiểu thế sự nên không còn dễ nói. Hiểu được bản chất của những cuộc vui nên không còn dễ cười như trước. Ngày còn trẻ, ta từng nghĩ cô độc là không ai ở bên. Lớn lên mới biết cô độc là có rất nhiều người xung quanh nhưng chẳng ai hiểu được những điều mình đã đi qua. Người hiểu quá nhiều thường ít tranh cãi. Họ nhìn thấu động cơ ẩn sau một lời nói, thấy rõ sự toan tính sau một cái bắt tay, nghe được cả những khoảng lặng mà người khác cố giấu đi. Họ biết nếu tiếp tục đào sâu, sự thật sẽ khiến người đối diện khó xử. Vì thế họ chọn im lặng. Im lặng không phải vì thua. Im lặng vì biết. Hiểu quá nhiều khiến họ không còn hứng thú với những lời hứa vội vàng. Họ từng tin, từng trao, từng đặt trọn lòng mình vào một ai đó. Rồi chính trải nghiệm dạy họ rằng lòng người đổi thay nhanh hơn thời tiết. Không oán trách, không cay nghiệt, chỉ là một lần đau đủ để trưởng thành...

ENTRY SỐ 36

Đời người không dài như ta tưởng, nhưng cũng không ngắn đến mức có thể sống qua loa. Mỗi bước chân ta đặt xuống đều in dấu một lựa chọn. Và mỗi lựa chọn, dù nhỏ bé hay trọng đại, đều mang theo một cái giá riêng. Không ai bước qua năm tháng mà không phải trả tiền cho những điều mình đã quyết. Có những quyết định khiến ta hân hoan trong phút chốc, nhưng lại âm thầm đòi nợ về sau. Có những lựa chọn làm tim ta nhói đau ở hiện tại, nhưng mở ra một lối đi vững chãi cho tương lai. Nhân sinh giống như một phiên chợ lớn, nơi mọi thứ đều có giá niêm yết. Chỉ khác một điều, tấm bảng giá thường không treo trước mặt, mà được đặt phía sau thời gian. Tuổi trẻ thường nghĩ mình có thể chọn mà không mất. Ta chọn tự do mà quên mất trách nhiệm. Ta chọn cảm xúc mà xem nhẹ hậu quả. Ta chọn an nhàn mà bỏ lỡ cơ hội rèn luyện. Đến lúc va chạm đủ nhiều, ta mới hiểu rằng không có quyết định nào hoàn toàn miễn phí. Cái giá có thể là tiền bạc, có thể là danh dự, có thể là niềm tin của người khác, cũng có thể là nh...

ENTRY SỐ 35

Có những ngày ta soi mình trong gương và chợt nhận ra đời không tròn như giấc mơ đã vẽ. Có những ước mơ dang dở, những mối duyên đứt quãng, những nỗ lực không được hồi đáp. Ta buồn vì mình chưa đủ, tiếc vì đời chưa trọn, trách vì người chưa thương hết lòng. Nhưng rồi đi qua nhiều mùa mưa nắng mới hiểu rằng nhân sinh tàn khuyết là lẽ thường. Chính sự không tròn đầy ấy mới làm nên hình dáng thật của kiếp người. Nếu đời hoàn hảo, có lẽ ta đã không biết trân quý một bàn tay nắm lúc yếu lòng. Nếu mọi ước mong đều thành hiện thực, ta đã chẳng học được cách cúi đầu trước nghịch cảnh để trưởng thành. Vết nứt trên chiếc bình khiến ta nhìn thấy ánh sáng xuyên qua. Những mất mát âm thầm dạy ta biết yêu thương sâu sắc hơn. Con người ta lớn lên không phải nhờ những ngày nắng đẹp, mà nhờ những đêm dài tự mình vá lại trái tim rách. Có người tiếc một mối tình không trọn. Có người day dứt vì chữ hiếu chưa kịp tròn. Có người mang theo mặc cảm vì mình sinh ra trong thiếu thốn. Nhưng thử hỏi, ai trong chú...

ENTRY SỐ 34

 Xuân qua cửa, bình an ở lại trong tim. Xuân đến rồi Xuân lại đi, như một vòng quay rất tự nhiên của đất trời. Những ngày rộn ràng rồi cũng lắng lại, phố xá dần trở về nhịp quen, mâm cỗ đoàn viên được dọn đi, và cuộc sống lại tiếp tục guồng quay của nó. Nhưng có một điều, nếu ta biết giữ, sẽ không bao giờ rời xa, đó là bình an trong tim. Nhiều người mong Xuân kéo dài thêm một chút, mong những ngày thong thả đừng vội qua. Nhưng thật ra, điều quý nhất của mùa Xuân không nằm ở việc nó ở lại bao lâu, mà ở những gì nó kịp gieo vào lòng ta. Nếu sau những ngày Tết, ta thấy mình nhẹ hơn, dịu hơn, biết ơn hơn thì Xuân vẫn đang ở lại theo một cách rất sâu. Bình an không phải là món quà chỉ có trong những ngày đầu năm. Nó là điều ta có thể mang theo suốt cả hành trình, nếu ta biết giữ cho lòng mình một khoảng lặng đủ rộng. Là khi trở lại với công việc và bộn bề, ta vẫn nhớ thở chậm hơn một chút. Là khi đối diện với áp lực, ta vẫn chọn cách điềm tĩnh thay vì vội vàng. Xuân qua cửa là quy luật....

ENTRY SỐ 33

 Bình yên là mục tiêu đẹp nhất của năm mới. Mỗi khi năm mới chạm ngõ, ta thường tự hỏi mình muốn gì cho chặng đường phía trước. Có người mong thành công rực rỡ, có người đặt ra những cột mốc thật cao, có người lại âm thầm kỳ vọng cuộc sống sẽ đủ đầy hơn. Nhưng đi qua đủ những mùa vội vã, nhiều người mới chợt hiểu: điều đáng mong nhất đôi khi chỉ là hai chữ bình yên. Bình yên không phải là cuộc đời không còn sóng gió. Nó là khi giữa những biến động, ta vẫn giữ được một khoảng lặng trong lòng. Là khi công việc có thể bận rộn, nhưng tâm trí không rối ren. Là khi ngoài kia có thể nhiều đổi thay, nhưng bên trong ta vẫn còn một nơi để trở về. Có những năm ta đã từng chạy rất nhanh, nhanh để kịp với người khác, nhanh để không bị bỏ lại phía sau. Nhưng càng chạy, lòng càng mỏi. Cho đến một lúc dừng lại, ta mới nhận ra: sống bình yên không phải là đi chậm, mà là đi trong sự tỉnh thức và vừa vặn với chính mình. Đặt bình yên làm mục tiêu của năm mới không phải là từ bỏ khát vọng. Ngược lại, đ...

ENTRY SỐ 32

 Cuộc đời, xét cho cùng, có lẽ chính là một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta vừa là tác giả, vừa là nhân vật chính. Mỗi người cầm trên tay một cây bút vô hình, viết nên từng chương, từng trang bằng những lựa chọn, những trải nghiệm, và cả những thăng trầm không thể đoán định. Và như một câu nói đầy tính chiêm nghiệm: “Cuộc sống này chẳng khác nào một câu chuyện. Vấn đề không phải là nó kéo dài bao lâu, mà là nó đẹp đẽ đến mức nào.” Phải chăng, thước đo giá trị đích thực của một đời người không nằm ở con số năm tháng, mà nằm ở độ sâu của những cảm xúc, vẻ đẹp của những khoảnh khắc, và sự rung động mà câu chuyện ấy mang lại. Quan điểm ấy, theo tôi, là một góc nhìn đầy trách nhiệm và tích cực về sự tồn tại. Bởi lẽ, “đẹp đẽ” ở đây không có nghĩa là một chuỗi những may mắn liên tục, những nụ cười không tắt. Trái lại, nó là cách chúng ta cảm nhận và kiến tạo nên vẻ đẹp ấy từ chính những mảnh ghép đa sắc, kể cả những mảnh tối màu. Đời ai chẳng có vài chương buồn, vài trang trắc trở? Những l...

ENTRY SỐ 31

Có những cuộc đời, phải đi qua nửa chặng đường, con người mới thật sự bắt đầu hiểu mình đang sống vì điều gì, đang giữ lại điều gì, và đang buông bỏ điều gì. Người xưa từng nói: bốn mươi tuổi bớt hoang mang, năm mươi tuổi bắt đầu hiểu mệnh trời. Không phải hiểu theo nghĩa định mệnh cứng nhắc, mà là hiểu giới hạn của đời người, hiểu quy luật được – mất, hiểu rằng có những thứ càng nắm chặt càng rơi, có những thứ càng buông nhẹ lại càng ở lại. Nếu tuổi hai mươi là con suối trong veo, chảy theo hướng nào cũng thấy mình đúng, thì tuổi ba mươi là dòng sông bắt đầu va vào bờ đá của cơm áo, trách nhiệm, gia đình. Đến tuổi bốn mươi, nhiều người đi qua những đoạn ghềnh sâu nhất: thất bại, phản bội, áp lực tiền bạc, nỗi lo con cái, sự mệt mỏi trong những mối quan hệ tưởng là bền chặt. Và rồi, đến tuổi năm mươi, nếu còn đủ bình tĩnh để nhìn lại, con người giống như biển rộng. Không còn ồn ào. Không còn cần phải chứng minh. Nhưng bên dưới là cả một tầng sâu trải nghiệm mà người trẻ chưa thể hiểu h...

ENTRY SỐ 30

  Buông những điều nặng nề, để tâm trí nhẹ bước vào năm mới. Năm cũ khép lại mang theo không ít điều đã từng khiến lòng ta mỏi mệt. Những lo toan chưa có lời giải, những tổn thương chưa kịp lành, những kỳ vọng đặt sai chỗ… tất cả, nếu cứ giữ mãi, sẽ trở thành hành trang quá nặng cho chặng đường phía trước. Bước sang năm mới, có lẽ điều ta cần nhất không phải là mang thêm ước muốn, mà là học cách buông bớt. Buông không phải là quên đi, càng không phải là trốn tránh. Buông là khi ta đủ can đảm nhìn thẳng vào những điều đã qua và chấp nhận rằng: có những việc đã hoàn thành sứ mệnh của chúng. Ta mang ơn chúng vì những bài học, rồi nhẹ nhàng đặt xuống, để lòng không còn vướng bận. Khi buông được những điều nặng nề, tâm trí tự khắc nhẹ hơn. Ta không còn bị kéo về bởi quá khứ, không bị lo âu níu chân bởi tương lai. Ta có mặt trọn vẹn hơn trong hiện tại, nơi sự sống đang thực sự diễn ra. Và chính trong khoảnh khắc ấy, bình yên bắt đầu lên tiếng. Năm mới không đòi hỏi ta phải trở thành một ...

ENTRY SỐ 29

 Vợ chồng tôi đã ngủ chung giường suốt 26 năm. Nhưng rồi, ở một đoạn nào đó trên đường đời, chúng tôi trở thành… hai người ở chung nhà. Không cãi vã. Không bất hạnh. Chỉ là… không còn gì nữa. Cô ấy nói. Tôi gật đầu. Tôi nói. Cô ấy gật đầu. Bữa tối luôn mở tivi, để khỏi phải lấp đầy sự im lặng. Tháng trước, cô ấy về nhà chị gái một tuần. Và tôi nhận ra một điều khiến mình sợ. Tôi không thấy nhớ cô ấy. Không phải vì tôi không yêu. Mà vì tôi không còn cảm được gì nữa. Cô ấy đi vắng, còn tôi… vẫn sống tiếp. Cùng một nhịp sinh hoạt. Cùng một khoảng trống. Không biết từ lúc nào mọi thứ trở nên như vậy. Ngày xưa chúng tôi khác lắm. Tôi nhớ chứ. Những chuyến đi dài, nói chuyện hàng giờ. Cười vì những điều rất nhỏ. Mong được về nhà chỉ để gặp nhau. Bây giờ, tôi bước vào cửa là đã thấy mệt. Đầu óc đã ở đâu đó khác. Cô ấy hỏi hôm nay tôi thế nào, tôi trả lời ngắn gọn. Vì câu trả lời dài cần một năng lượng mà tôi không còn. Cô ấy đã ngừng hỏi câu dài từ nhiều năm trước. Tôi 54 tuổi. Có một ngư...

ENTRY SỐ 28

Hôm trước, khi thấy bác Cỏ ( nick name của nhà bác Khuê Việt Trường)  đăng trên facebook thông tin cần người hợp tác viết bài cho báo Xuân,  mình nhắn tin cho bác Khuê Việt Trường, một nhà văn, nhà báo của Tỉnh Khánh Hòa rằng: " Hôm nào, em viết bài gởi bác nhé".  Nhưng loay hoay mãi tìm kiếm cái cảm xúc để viết mà chữ nghĩa nó trôi tụt đi chơi phương trời nào. Phần thì cuối năm, lu xu bu, nhiều cảm xúc hỗn tạp. Vừa làm, vừa học, vừa lo toan nhiều thứ mệt người ra, thôi đành lỗi hẹn với bác Cỏ.  Viết đề tài gì dễ lụm tiền nhất? Thất tình, bi lụy...kiểu bi thương. Mình lại thích những tản văn nhẹ nhàng của bác Cỏ. Không có mùi bi thảm quá dù cuộc đời thật khác. Nhưng thôi, xin hẹn lại, biết đâu một ngày nào đó, có một bài thơ nhỏ, một tản văn trên báo Khánh Hòa. Hi vọng & ước mơ đi, vì báo Khánh Hòa toàn là cây đa, cây đề, hậu bối như mình bon chen cũng khó nhé.... 20 tháng Chạp rồi nhỉ? Những ngày này mình tin chắc ai cũng bận lo toàn cho tết, ai cũng vắt chân lê...

ENTRY SỐ 27

 Có người từng hỏi em: “Làm sao để quên một người mà em đã từng yêu rất nhiều?” Em chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ đến nỗi chẳng ai biết nó vừa cắt ngang cả một miền ký ức. Vì thật ra, làm gì có ai chỉ em cách để quên. Làm gì có công thức nào để xoá sạch một người đã từng là tất cả. Em không quên họ bằng cách cố gắng lãng quên. Mà là học cách chấp nhận, rằng có những người chỉ đến để đi. Có những yêu thương, chỉ sinh ra để dang dở. Ngày mà em không còn bật khóc mỗi khi nhớ về người đó. Ngày mà em có thể nghe tên họ mà tim không nhói lên một nhịp. Ngày mà em nhìn lại những kỷ niệm đã từng đẹp đến nghẹt thở, nhưng lòng lại bình thản như một chiếc lá rơi. Đó là ngày em biết mình đã đi được một đoạn xa trong quá trình buông bỏ. Không còn tự hỏi “Tại sao?”. Không còn trách mình, trách người. Không còn gồng lên để tỏ ra ổn, tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ là một hơi thở nhẹ. Rồi bước đi. Không quay đầu. Em nhìn lại tất cả bằng đôi mắt khác. Không còn đỏ hoe, không còn cay xè. Mà là ánh nhìn dịu lại sau...

ENTRY SỐ 26

 Nắm tay và làm tình. Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn. Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng. Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay. Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở. Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ng...

ENTRY SỐ 25_2026

Chiều cuối thu, ánh nắng mỏng như một tấm lụa vàng vắt ngang qua khu phố nhỏ, nơi những hàng bàng đã bắt đầu rụng lá, từng chiếc rơi chậm đến mức người ta có cảm giác thời gian cũng đang bước nhẹ lại. Trong căn phòng làm việc ở tầng ba của một tòa nhà cũ, Nam ngồi lặng trước bàn, tay vẫn đặt trên xấp hồ sơ mà lòng thì nặng như mang đá. Anh vừa bị trưởng phòng khiển trách trước mặt cả công ty — một lỗi không phải do anh gây ra. — Cậu làm việc kiểu gì vậy? — giọng trưởng phòng Quang lạnh và sắc — Báo cáo sai số liệu nghiêm trọng như thế, công ty mất hợp đồng thì ai chịu trách nhiệm? Nam muốn nói rằng chính Hùng đã gửi nhầm bảng dữ liệu, rằng anh chỉ là người tổng hợp. Nhưng nhìn quanh phòng họp, thấy mọi ánh mắt đều lảng đi, anh chợt hiểu một điều cay đắng: trong thế giới của người trưởng thành, sự im lặng đôi khi chính là cách người ta tự bảo vệ mình — bằng việc để người khác gánh lỗi. Anh cúi đầu. — Dạ… tôi sẽ rút kinh nghiệm. Cuộc họp tan, mọi người tản đi như chưa từng có chuyện gì x...

ENTRY SỐ 24_2026

 Em là một người tình kỳ lạ. Lần đầu đến với em, tôi chẳng có gì, trong ví tiền lẫn trên người. Tôi cứ trần trụi thế, và cả hai lao vào nhau. Nụ hôn lúc ấy trộn với mồ hôi, giữa cái nóng ẩm thấp của căn nhà trọ chật chội. Khi ấy, tôi cứ thều thào: "Yêu anh không?" "Em yêu chứ!" Em nói, vừa thở hổn hển như để ngăn cơn hứng khởi của mình. "Mà anh không có gì cả." "Thì giờ anh đâu mặc gì?" "Không. Ý là anh nghèo lắm..." "Mẹ kiếp! Anh đừng lải nhải nữa." Tôi cười khanh khách, cà chúng tôi làm tình thật vui. Lúc đó, lòng cả hai nhẹ bẫng. Như thể, chúng tôi chẳng phải lo gì cả giữa thế giới vồn vã này. ______ Nhưng rồi, khi công việc thuận lợi, tôi bắt đầu giàu có hơn. Tôi bắt đầu sắm sửa cho mình những chiếc áo sơ mi mới tinh. Túi xách tôi mang cũng thuộc hàng hiệu với logo được in to bản. Tôi cứ nghĩ khi gặp em, người sẽ thích. Nhưng đáp lại tôi, em lại nở nụ cười khó hiểu: "Lần sau khi đến gặp em, anh ăn mặc giản dị là được....

NOTE_THẤT NGHIỆP

 Thất nghiệp_một thực trạng rất buồn. Tôi 39 tuổi, đang sống tại TP HCM, thất nghiệp được vài tháng; viết những dòng này, tôi thấy lòng nặng trĩu. Giờ tôi thất nghiệp không chỉ lo về chuyện tiền bạc mà còn là áp lực lớn về tinh thần, trách nhiệm với gia đình và cả cảm giác tự ti khi nhìn lại hành trình gần 20 năm gắn bó với ngành công nghệ thông tin và viễn thông. Tôi bắt đầu làm việc từ những năm đại học, ban đầu là hỗ trợ khách hàng qua tổng đài: tiếp nhận cuộc gọi, hướng dẫn xử lý sự cố mạng cơ bản, phân loại ticket và đôi khi telesale. Sau đó, tôi học thêm bằng cấp và chuyển sang làm triển khai, bảo trì hệ thống mạng cho nhà mạng lớn: kéo cáp, đấu nối, cài đặt thiết bị, xử lý sự cố ngoài hiện trường, chủ yếu là công việc tay chân vất vả. Giai đoạn sau, tôi lên vị trí quản lý trạm: vệ sinh thiết bị, ứng cứu sự cố đứt cáp quang, thay thế linh kiện hỏng, kiểm tra nguồn điện dự phòng, lắp đặt trạm mới và nạp cấu hình cơ bản. Công việc đòi hỏi cả sức khỏe lẫn kiến thức thực tế về mạ...

ENTRY SỐ 23_2026

 Sài Gòn, mùa thương mới.... Bận xù đầu là có thật, mấy hôm nay công việc cứ dồn dập không có thời gian viết blog, ghi lại những cảm xúc, hoài niệm cho riêng mình. Đi làm về là kiệt sức, cuối năm rồi, bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu dự định... Già rồi, sức khỏe xuống thật nhanh, Sài Gòn cứ đỏng đảnh, thời tiết cứ nóng rồi lạnh, lạnh rồi nóng... 3 tuần nữa là tết rồi, tự dưng chưa kịp làm gì bỗng dưng tết đến, nghe nhạc tết cứ rộn ràng dù mình chưa bao giờ thích tết. Mình chỉ thích tết là một kỳ nghỉ dài, vì mình được nghỉ tận 2 tuần. Mình có thời gian chăm sóc má được 2 tuần, đó là lý do vì mình cố gắng làm tốt công việc của mình, để những ngày nghỉ ngơi bên má cho trọn vẹn.  Thật ra, mình rất cảm ơn tất cả, những tháng ngày có một mình, những công việc gập ghềnh, chông chênh của 2025 rồi mình cũng đi qua được. Lúc ấy, có ai bên cạnh, chia sẻ buồn vui thì hạnh phúc nhưng thôi, hãy học cách đi đến một mình. Ai rồi cũng học cách một mình giữa muôn trùng khó khăn. Ai cũng có những ...

ENTRY SỐ 22_2026

Có những người, chỉ cần nhắc đến thôi, lòng đã khẽ run như chạm vào một miền ký ức rất sâu. Không phải vì còn yêu đến đau đớn, mà vì nơi ấy đã từng là một phần thanh xuân, từng là đoạn đời chân thật nhất, trong trẻo nhất, mà thời gian dù có trôi xa đến đâu cũng không thể xóa nhòa. Người cũ… hai chữ nghe nhẹ tênh, nhưng chất chứa biết bao điều chưa nói. Là người từng đi qua đời ta bằng tất cả sự chân thành, rồi lặng lẽ rời đi, để lại sau lưng một khoảng trống không ồn ào nhưng rất dài. Là người từng quen thuộc đến mức chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu nhau, từng thân đến mức im lặng cũng không thấy xa cách. Vậy mà giờ đây, gặp lại chỉ còn có thể mỉm cười khách sáo, hỏi nhau vài câu xã giao, như hai người đã từng rất quen nhưng buộc phải giả vờ xa lạ. Có những kỷ niệm không còn hiện hữu, nhưng mỗi lần vô tình chạm tới vẫn khiến tim khẽ nhói. Một con đường cũ từng đi chung. Một quán quen từng ngồi đối diện nhau. Một bài hát từng nghe trong những buổi chiều đầy gió. Tất cả vẫn còn đó, chỉ có n...

ENTRY SỐ 21_2026

 Ngày mới...Sài Gòn... Sài Gòn chiều buông, có chút hơi sương lạnh. Mặc chiếc áo mỏng chạy lang thang ngoài đường về là buốt người. Dạo này, sức khỏe mình yếu đi thấy rõ. Sài Gòn trang trí năm mới rực rỡ thật, đẹp. Phố xá cứ rộn ràng. Mình có 2 tuần nghỉ năm mới thì cuống cuồng mong ngóng ngày về với má. Điều hạnh phúc nhất với mình bây giờ là công việc tốt, lối về còn có má còn niềm vui. Mọi bộn bề còn lại không đáng gì. Trong cuộc sống, hay trong công việc cũng có lúc gặp nhiều điều bất ý nhưng rồi cũng qua. Thực sự, nhìn lại, mình thấy mình may mắn rất nhiều. Mọi thứ không thể hoàn hảo, nhưng vẫn bình yên, mình cảm ơn mình trong 6 năm qua đã cố gắng đứng vững, vượt qua không ít khó khăn từ lúc dịch bệnh cho đến bây giờ.  Bình ổn là điều đáng trân quý nhất, ngành logistics đang bão hòa & cạnh tranh rất khóc liệt. Chúng ta cũng nhìn thấy sự bất ổn của cả thế giới. Châu Âu, Mỹ trước đây cứ đến Giáng sinh, năm mới, mùa đông, hè...ào ạt nhập hàng. Giờ thì hàng hóa mỗi ngày m...