Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2025

NOTE 48

 Ngày 31.12.2025 Ngày cuối cùng của năm 2025 - Cảm ơn nhé, tôi của năm qua. 12 tháng tưởng lâu mà thấm thoát qua đi nhanh quá, nhìn lại bản thân vẫn vậy, vẫn chưa làm được gì, Năm vừa qua, có bỏ lỡ gì không ? Năm vừa qua, người đến kẻ đi, còn nhớ chứ ? Năm vừa qua, còn điều gì dang dở ? Trải qua nhiều chuyện, cuối năm cũng nên nhìn lại chính mình, cũng không quên nói lời xin lỗi và cảm ơn, Xin lỗi bản thân vì đã quá quan tâm đến cảm giác của người khác mà bỏ quên cảm xúc của bản thân.. Xin lỗi vì đã luôn làm vui lòng người khác mà quên mất bản thân cũng cần được dỗ dành. Cảm ơn vì đã kiên cường bước qua đủ thứ chuyện cho tới tận ngày hôm nay. Cảm ơn chính mình vì đã đặt xuống được vài vết thương cũ, không còn cố chấp như xưa. Cảm ơn chính bản thân mình, vì biết mình đã cố gắng rất nhiều rồi. Hy vọng rằng năm mới, chúng ta sẽ ổn hơn, mong ước cậu, trọn đời bình yên, là bình yên trong tim này. Cũng không quên cảm ơn tất cả các bạn đã giành thời gian ghé thăm trang blog của ...

NOTE 46

 Năm mới, học cách mỉm cười với cả những điều chưa trọn vẹn. Có lẽ mỗi khi bước sang năm mới, chúng ta thường nghĩ về những điều đã hoàn thành, những thành tựu đáng tự hào, những niềm vui trọn vẹn. Nhưng đời sống không chỉ được dệt nên từ những hoàn hảo. Trong ký ức của mỗi người luôn tồn tại những dự định bỏ dở, những mối quan hệ chưa kịp hiểu nhau thêm một chút, những giấc mơ lỡ hẹn với hiện thực… Và chính những điều chưa trọn vẹn ấy, lại làm nên chiều sâu của hành trình mà ta gọi là “cuộc sống”. Học cách mỉm cười với những điều chưa trọn vẹn không phải là sự buông xuôi, càng không phải chấp nhận số phận một cách thụ động. Đó là sự trưởng thành đủ dịu dàng để hiểu rằng: con người không sinh ra để hoàn hảo, mà để từng ngày trở nên tốt hơn. Có những điều không trọn vẹn chỉ đơn giản là vì chúng cần thêm thời gian, cần thêm trải nghiệm, hoặc đơn giản là cần một “phiên bản mới” của chính chúng ta đủ bản lĩnh, đủ bình an, đủ chín chắn để tiếp tục. Khi ta biết mỉm cười với những khoảng ...

NOTE 45

Buổi họp lớp diễn ra vào cuối tuần. Quán cà phê rộng, đủ yên để nói chuyện, đủ ồn để không ai phải đào sâu quá mức. Người đến đông hơn dự tính. Mỗi người mang theo một câu chuyện đời mình. Có người nói về chức vụ. Có người nói về nhà cửa. Có người nói về con cái. Không ai khoe thẳng, nhưng ai cũng biết mình đang được hỏi để nói điều gì. Đến lượt Lâm. “Dạo này làm ăn sao rồi?” Câu hỏi rất quen. Không tò mò. Chỉ là một cái cớ. Lâm bốn mươi bảy tuổi. Kinh doanh riêng. Không lớn, nhưng ổn. Anh vừa bán xong một dự án nhỏ, lời đủ để nhẹ gánh nhiều năm. Nếu nói ra, sẽ có vài ánh mắt khác đi. Một chút nể. Một chút ghen. Một chút dè chừng. Anh có quyền khoe, và cũng có lý do để khoe. Lâm nhấp ngụm cà phê, nói: “Cũng tạm.” Không thêm. Không bớt. Có người cười: “Ông lúc nào cũng vậy.” Câu chuyện trôi sang hướng khác. Người khác lên tiếng. Không ai hỏi lại. Ngồi đó, Lâm nhớ rất rõ một lần trước đây, anh đã khoe. Không nhiều. Chỉ vừa đủ để người khác biết mình “khá hơn”. Sau buổi đó, vài mối quan h...

NOTE 44

 Chấp nhận, buông bỏ và xây lại hành trình hạnh phúc để chào đón năm mới. Có những khoảnh khắc trong đời, ta nhận ra rằng hạnh phúc không phải là kết quả của việc nắm giữ thật chặt, mà lại bắt đầu từ chính khoảnh khắc ta biết mỉm cười với điều đã qua, nhẹ nhàng buông tay điều không còn thuộc về mình, và dũng cảm xây lại một hành trình mới với trái tim đã trưởng thành hơn. Năm cũ khép lại không chỉ là sự dịch chuyển của thời gian; đó còn là sự dịch chuyển của tâm hồn, của nhận thức, của cách ta nhìn cuộc đời bằng ánh mắt bao dung hơn với chính mình. Chấp nhận không có nghĩa là đầu hàng hay chấp nhận mọi nỗi đau như một định mệnh bất biến. Chấp nhận là hành động của những tâm hồn mạnh mẽ, những người đủ trưởng thành để nhìn thẳng vào vấp ngã, sai lầm, hụt hẫng, và những điều không như mong đợi mà không tự trách mình quá lâu. Chấp nhận để hiểu rằng mỗi biến cố đều mang trong nó một thông điệp, mỗi tổn thương đều ẩn chứa một bài học về cách yêu thương bản thân sâu sắc hơn, và mỗi thất ...

NOTE 43

 Có những điều ta chưa kịp ổn, nhưng vẫn xứng đáng bước sang năm mới. Có những mùa bước qua, ta cứ ngỡ mình phải thật hoàn hảo, thật chỉn chu, thật “ổn” thì mới đủ tư cách để chạm vào năm mới. Ta tưởng rằng phải sắp xếp hết những bộn bề, chữa lành mọi vết xước, khép lại mọi câu chuyện dở dang rồi mới được phép mỉm cười và tiếp tục. Nhưng cuộc đời vốn không đi theo lịch trình gọn gàng mà ta mong muốn. Có những điều ta chưa kịp ổn, nhưng ta vẫn xứng đáng bước sang năm mới bằng tất cả những nỗ lực, kiên trì và yêu thương mà ta đã đi qua. Bởi “chưa ổn” không có nghĩa là thất bại. Nó chỉ có nghĩa là ta vẫn đang trên hành trình trưởng thành, đang học cách hiểu mình hơn, bao dung với mình hơn và kiên nhẫn với cuộc đời hơn. “Chưa ổn” là dấu hiệu của người đã nỗ lực, đã cố gắng, đã va vấp và vẫn còn đủ can đảm để tiếp tục bước đi. Có những giấc mơ còn dang dở, có những dự định chưa hoàn thành, có những điều tiếc nuối còn nằm lại phía sau, nhưng chính những điều ấy khiến năm mới trở nên có ý...

NOTE 42

 Hãy sống sao để nếu gặp lại người cũ, bạn vẫn mỉm cười Chiều hôm đó, tôi đứng trước cổng nhà, tay vẫn còn đặt trên tay kéo vali. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, kêu lên một tiếng két rất quen. Mẹ nhìn tôi, chậm một nhịp. Rồi bà cười. “Về rồi hả con?” Chỉ ba chữ thôi, mà tôi thấy sống mũi cay cay. Nhà vẫn như cũ. Chiếc ghế mây ở góc hiên. Cái quạt máy kêu rè rè mỗi khi bật số lớn. Mùi canh rau dền thoang thoảng từ bếp bay ra. Không có gì mới, chỉ có tôi — là đã khác. Ba ngồi trong phòng khách, đang loay hoay chỉnh lại chiếc radio cũ. Nghe tiếng tôi, ông ngẩng lên. “Ủa, tưởng cuối tuần mới về?” “Tự nhiên con nhớ nhà.” Tôi nói, giọng nhẹ như nói với chính mình. Ba gật đầu, không hỏi thêm. Ông vẫn vậy, ít lời, nhưng luôn để chỗ cho tôi ngồi cạnh. 1. Có những người cũ… không hề rời đi Buổi tối, cả nhà ăn cơm. Mẹ gắp cho tôi miếng cá kho. “Ăn đi, ngoài đó chắc toàn ăn bậy bạ.” “Dạ, con vẫn ăn đàng hoàng mà.” Ba cười khẽ: “Ừ, đàng hoàng theo kiểu con.” Tôi bật cười. Một tiếng cười rất thật, rất...

NOTE 41

 Nếu nói 2025 là một năm trọn vẹn, không để sót lại điều gì, thì có lẽ mình sẽ tự dối lòng. Bởi đã có những buổi tối rất dài, nơi mình ngồi im lặng giữa căn phòng quen thuộc, nghe một bản nhạc cũ và chợt nhớ ra: có những người, những câu chuyện, đáng lẽ mình nên ở lại lâu hơn một chút. Ở lại để lắng nghe kỹ hơn, để nói ra một lời an ủi trọn vẹn hơn, để ôm ai đó thật chặt thay vì chỉ mỉm cười rồi quay đi. Có những ước mơ từng rất rõ ràng. Rõ đến mức chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi là chạm tới. Nhưng rồi vì sợ sai, vì sợ mất, vì nghĩ “để mai rồi tính”, mà mình đã dừng lại. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện “mai” ấy đã đi rất xa, xa đến mức chỉ còn có thể gọi tên bằng hai chữ: giá như. Có những lời chưa từng nói ra, không phải vì không đủ yêu thương, mà vì không đủ can đảm. Có những quyết định đã từng lưỡng lự rất lâu, không phải vì không biết đúng sai, mà vì trái tim lúc ấy còn quá mềm để chịu thêm một lần đau. Nếu được quay ngược thời gian, mình không ước mình giỏi hơn,...

NOTE 40

 Khi năm cũ sắp khép lại, lòng người thì chưa. Có những khoảnh khắc trong đời, không phải vì ta không muốn buông, mà là vì trái tim vẫn còn đang học cách chấp nhận. Năm cũ chuẩn bị bước qua, những tờ lịch sắp hết dần, phố xá rộn ràng hơn, người ta nhắc nhau về kế hoạch mới, hy vọng mới… nhưng đâu đó, trong rất nhiều trái tim, vẫn còn những khoảng trống chưa kịp lấp đầy, những vết thương chưa kịp lành, những ước mơ chưa kịp hoàn thành và những cảm xúc chưa kịp gọi tên. Bởi lẽ, thời gian chỉ đo bằng ngày tháng, còn lòng người lại được đo bằng những trải nghiệm đã đi qua. Có người tiếc một cơ hội đã vuột khỏi tay, một dự định dang dở, một ước mơ chưa thành hình. Có người mang trong lòng nỗi buồn của những mất mát, chia xa hay một điều gì đó đã không thể níu giữ. Cũng có người, dù năm qua đã đủ đầy và bình yên, nhưng vẫn thấy lòng mình lắng lại, không phải vì buồn, mà vì biết ơn, vì trân trọng, vì nhìn thấy mình trưởng thành hơn giữa dòng chảy của thời gian. “Khi năm cũ sắp khép lại, l...

NOTE 39

 Những cảm xúc không tên của những ngày cuối năm. Những ngày cuối năm luôn mang theo một thứ cảm xúc thật lạ. Không ồn ào như niềm vui, không rõ ràng như nỗi buồn, cũng chẳng đủ dữ dội để gọi tên là cô đơn. Chỉ là một lớp sương mỏng của cảm xúc phủ lên tâm hồn nhẹ nhưng dai dẳng, mong manh nhưng đủ để khiến ta dừng lại, chậm hơn một chút, lặng hơn một chút và sâu sắc hơn rất nhiều. Cuối năm giống như một đoạn lặng trong bản nhạc của cuộc đời. Ở đó, ta nhìn lại những điều đã qua những cố gắng từng tưởng không đủ, những niềm vui tưởng nhỏ bé, những nỗi buồn tưởng như không thể vượt qua nhưng rồi ta vẫn vượt qua. Có những điều khiến ta mỉm cười vì đã mạnh mẽ đến thế. Có những điều khiến tim ta hơi se lại, vì có những mất mát ta chưa kịp chuẩn bị, những lời cảm ơn chưa kịp nói, những lời xin lỗi vẫn còn lưng chừng. Và giữa những cảm xúc ấy, ta nhận ra mình đã lớn thêm một đoạn. Trưởng thành không phải khi mọi chuyện đều suôn sẻ, mà là khi ta có thể bình tĩnh đứng nhìn những điều chưa t...

NOTE 38

 Chủ nhật cuối cùng của năm 2025,  Hãy cứ yêu như lần đầu được yêu! Có lẽ trong đời, không có khoảnh khắc nào tinh khôi bằng giây phút trái tim lần đầu biết rung động. Khi ấy, ta yêu mà chưa kịp mang theo nỗi sợ, chưa có nhiều tính toán đúng sai, chưa chất đầy những vết xước từ quá khứ. Ta chỉ đơn giản sống hết mình cho cảm xúc đang nở rộ, tin vào điều đẹp nhất, và nhìn thế giới bằng ánh mắt trong veo. Nhưng rồi thời gian đi qua, cuộc đời dạy ta trưởng thành bằng những lần hụt hẫng. Ta bắt đầu dè dặt hơn trong yêu thương, phòng thủ nhiều hơn trong cảm xúc. Ta biết sợ tổn thương, sợ mất mát, sợ trao quá nhiều rồi nhận lại chẳng bao nhiêu. Thế là, có lúc ta yêu mà không còn trọn vẹn như xưa, yêu nhưng mang theo cảnh giác, gần nhau nhưng tim không còn ở trạng thái mở hoàn toàn. Vậy nên, “hãy cứ yêu như lần đầu được yêu” không phải là lời rủ rê ta quay lại với sự ngây thơ thiếu chín chắn, mà là lời nhắc: đừng để quá khứ làm chai sạn trái tim hiện tại. Yêu như lần đầu là dám chân t...

NOTE 37

 Không phải mọi câu hỏi đều cần câu trả lời, nhưng mọi trải nghiệm đều mang trong nó một ý nghĩa đáng suy ngẫm. Trong hành trình sống, chúng ta thường quen với việc đi tìm lời giải cho mọi điều xảy ra xung quanh mình. Tại sao chuyện này lại đến? Vì sao người kia lại hành xử như thế? Vì sao đời không đi theo điều ta mong muốn? Chúng ta chất đầy tâm trí bằng những câu hỏi, hy vọng nếu tìm được đáp án thì lòng mình sẽ nhẹ hơn, cuộc đời sẽ trở nên rõ ràng hơn. Nhưng rồi có lúc ta nhận ra: không phải câu hỏi nào cũng cần một câu trả lời. Có những điều tồn tại chỉ để ta học cách chấp nhận. Có những biến cố hiện diện không phải để ta “giải thích”, mà để ta trưởng thành hơn trong cách nhìn đời. Cuộc sống không phải là bài toán với duy nhất một kết quả chính xác. Nó giống một cuốn sách đang viết dở, mỗi trang đều có bất ngờ, mỗi chương đều có thử thách, và đôi khi, những gì ta cần không phải là hiểu hết mà là đủ bình tĩnh để đi qua. Có những câu hỏi, càng cố trả lời ta càng rơi vào bế tắc. ...

NOTE 36

 Trước thềm năm mới, hãy cho lòng mình một chỗ nghỉ. Những ngày cuối năm luôn có một nhịp thở rất khác. Không khí ngoài kia vẫn vội vã, phố xá vẫn ồn ào, nhưng trong sâu thẳm lòng mỗi người, có một tiếng thì thầm rất khẽ: “Đã đến lúc dừng lại một chút.” Dừng lại không phải để buông bỏ tất cả, mà để tự trao cho mình một khoảng nghỉ dịu dàng, lặng lẽ và cần thiết. Cả một năm dài, chúng ta đã đi qua biết bao lo toan, đối diện bao nhiêu thử thách, mang trong tim những niềm vui chưa kịp nói hết và cả những nỗi buồn chưa kịp nguôi. Chúng ta đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng kiên cường, cố gắng không để mình gục ngã. Nhưng đôi khi, chính vì “cố gắng quá nhiều”, ta lại quên mất rằng trái tim cũng cần được thở, tâm hồn cũng cần được nghỉ ngơi. Trước thềm năm mới, hãy cho lòng mình một chỗ nghỉ để ta được phép chậm lại, được phép yếu đuối một chút, được phép nhìn lại hành trình đã đi qua bằng ánh mắt bao dung hơn. Không phải điều gì đã qua cũng cần tiếc nuối, không phải lỗi lầm nào cũng phải day d...

NOTE 35

Con hẻm nhỏ sau chùa Thiện Tâm có một quán cà phê phin cũ. Sáng nào cũng vậy, hơi cà phê bốc lên thơm và chậm, như nhắc người ta: có những thứ đáng giá không cần vội. Bà Tư bán xôi trước cổng chùa thường ghé quán sớm. Bà không ngồi lâu, chỉ uống nửa ly rồi đi, vì còn kịp buổi chợ. Người ngoài nhìn bà lúc nào cũng thấy bẳn bẳn, giọng gắt, tay bận, mắt bận. Nhưng ai từng sống gần bà mới biết: đó là cái gắt của người đã gồng quá lâu. Bà có con trai tên Long, hơn ba mươi tuổi, chạy giao hàng. Long hiền, ít nói. Cái hiền đôi khi giống một cái áo rộng, mặc lên cho khỏi va chạm. Nhưng trong cái áo rộng ấy, Long hay giấu những đêm mất ngủ và nỗi mệt không gọi được tên. Hôm ấy, Long về muộn. Mưa đổ bất ngờ. Áo mưa ướt sũng, đôi giày sũng nước. Vừa bước vào cửa, Long nghe tiếng bát đũa lách cách và giọng bà Tư như quen thuộc: sao về trễ, sao không gọi, sao làm cái gì cũng chậm. Long đứng im một lúc. Không cãi. Rồi Long quay vào phòng, đóng cửa. Tiếng khóa lách cách nhẹ, nhưng nó làm căn nhà nhỏ ...

NOTE 34

Anh không nghĩ mình là người dễ giận. Anh ít khi to tiếng, cũng không hay làm lớn chuyện. Nhưng mỗi khi có điều trái ý, anh thấy trong người căng lên rất nhanh. Ngực nặng. Vai cứng. Hàm siết lại. Anh vẫn nói chuyện bình thường, nhưng lời nói sắc hơn anh tưởng. Cơn giận của anh không bùng nổ. Nó tích lại. Có những ngày, anh trở về nhà với vẻ ngoài yên ổn, nhưng chỉ một việc nhỏ cũng đủ làm anh khó chịu. Anh biết mình đang giận, nhưng không rõ vì điều gì. Anh đã quen với việc để cơn giận nói trước rồi mới nghĩ sau. Một lần, trong lúc tranh luận ở chỗ làm, anh cảm thấy hơi thở mình dồn dập. Tim đập nhanh. Một câu nói đang chờ bật ra. Anh biết nếu nói lúc ấy, mọi việc sẽ đi xa hơn cần thiết. Không vì đúng sai, mà vì giận đã cầm lái. Anh nhớ đến một điều rất đơn giản từng nghe: khi giận, hãy thở chậm lại. Anh không tin lắm. Nhưng anh thử. Anh không bỏ đi. Không phản bác. Chỉ dừng lại, hít sâu, thở ra chậm. Một lần. Rồi thêm một lần nữa. Không có điều gì đặc biệt xảy ra. Nhưng cơn giận không...

NOTE 33

Quán cà phê nhỏ nằm trong con hẻm cũ, chiều nào cũng có mùi mưa còn sót lại trên tán bàng. Hôm ấy, trời không mưa mà gió vẫn thổi nhè nhẹ, như nhắc người ta đi chậm lại một chút để nghe cho rõ tiếng lòng. An ngồi ở bàn gần cửa sổ. Cô không trang điểm nhiều, chỉ buộc tóc gọn và mặc chiếc áo màu kem. Nhưng ở An có một vẻ ngăn nắp khiến người đối diện tự nhiên muốn nói nhỏ lại, muốn ngồi thẳng lên mà không cần ai nhắc. Bên kia bàn là Huy, bạn của chị Mai. Huy nói chuyện khéo, giọng ấm, cười đúng lúc. Anh kể về công việc, về những chuyến đi, về những dự định “làm lại cuộc đời cho tử tế hơn”. Những câu chuyện ấy tròn trịa như một bài thuyết trình đã tập. Chị Mai rót thêm trà, nhìn An cười: “Em thấy sao? Huy hiền, biết quan tâm, nói chuyện có duyên.” An cũng cười, nhưng mắt không sáng lên như người đang bị cuốn theo. Cô đặt tách trà xuống, hỏi rất nhẹ: “Anh nói ‘làm lại’, nghĩa là trước giờ anh sống sao?” Huy khựng một nhịp rồi cười xòa: “Ai chẳng có vài vấp váp. Nhưng giờ anh khác rồi.” Chị...

NOTE 32

 Giữa dòng chảy cuồn cuộn của cuộc sống, đôi khi ta cảm thấy mình như một chiếc lá mỏng manh, xoay vần trong những cơn gió khắc nghiệt của cơm áo gạo tiền, của những bon chen và định kiến. Thế giới dường như luôn đòi hỏi ta phải khoác lên mình những lớp áo giáp, phải gồng mình lên để phòng vệ, để tồn tại.  Thế nhưng, có một nơi chốn kỳ diệu, không phải là một vùng đất xa xôi, mà nằm ngay bên cạnh những con người lành tính, tử tế. Ở đó, ta chợt nhận ra rằng thế giới này đỡ khắc nghiệt hơn – không phải vì sóng yên biển lặng, mà bởi vì ta được là chính mình, một cách trọn vẹn và bình an. Sự khắc nghiệt của đời sống vẫn thế, những gánh nặng cơm áo, những thử thách ngoài kia không hề vơi đi chỉ vì ta có những người bạn tốt bên cạnh. Nhưng điều kỳ diệu nằm ở chỗ, khi được ở bên những người đủ tử tế, tâm hồn ta tìm thấy một bến đỗ. Ta không cần phải căng mình ra để phòng thủ, không cần phải cân nhắc từng lời nói sợ bị hiểu lầm, cũng chẳng cần giả vờ mạnh mẽ khi bên trong đang rệu rã....

NOTE 31

 Em một mình đi qua những mùa đông Ký ức chênh vênh về miền xa vắng Chẳng còn mong giấc mơ màu tuyết trắng Bao cay đắng ngọt ngào như ảo mộng phù du Em một mình đi qua những ngày xưa Còn ai đón đưa trong chiều đông lạnh giá Bàn chân lạc bước giữa dòng người vội vã Thời gian phai nhòa bao nỗi nhớ không tên Em một mình đi qua năm tháng muộn phiền Dặn lòng để ký ức ngủ quên nơi đáy mắt Trái tim chẳng còn những đớn đau chật vật Vì một người mà thổn thức nhớ mong Em một mình đi qua những mùa đông Phố bâng khuâng hun hút ngàn nỗi nhớ Tuyết trắng rơi dịu dàng bên ô cửa Bình yên lại về sau năm tháng cũ chông chênh...!

NOTE 30

 NGÀY TÔI QUA ĐỜI Vào ngày tôi qua đời, rất nhiều điều sẽ xảy ra, rất nhiều thay đổi sẽ diễn ra và thế giới sẽ bận rộn như thường lệ, như thể không có gì thực sự quan trọng đã mất đi. Mọi người vẫn thức dậy vào buổi sáng, pha cà phê, chen chúc trên đường phố, cười đùa với bạn bè, lo lắng về hóa đơn, mơ mộng về kỳ nghỉ sắp tới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn với nhịp độ hối hả quen thuộc, không dừng lại để thương tiếc một cá nhân nào đó quá lâu. Nhưng đối với tôi, mọi thứ sẽ kết thúc vĩnh viễn. Đó là ngày mà tôi không còn hiện diện, không còn tham gia vào dòng chảy của thế gian nữa. Và khi suy ngẫm về ngày ấy, tôi nhận ra rằng cuộc đời này ngắn ngủi biết bao, mong manh biết bao, và chúng ta thường lãng phí nó vào những điều phù phiếm, những thứ mà cuối cùng chẳng mang theo được gì. Vào ngày tôi qua đời, tất cả những cuộc hẹn hò tôi đã lên lịch sẽ không có tôi nữa. Những buổi cà phê với bạn bè cũ, những cuộc gặp gỡ đối tác kinh doanh, những buổi hẹn lãng mạn mà tôi từng háo hức chờ đợi, tất...

NOTE 29

2025, những ngày còn lại... Hành trình tìm kiếm hạnh phúc là hành trình trở về với chính mình. Có những đoạn đời, ta miệt mài đi tìm hạnh phúc như thể nó nằm ở một phương trời xa lạ, nơi những điều “nếu có được” sẽ cứu rỗi những trống vắng trong ta. Ta mong thành công hơn, giàu có hơn, được yêu thương nhiều hơn… và tin rằng khi chạm đến những điều ấy, hạnh phúc sẽ nở ra như một bông hoa. Nhưng càng đi, càng kiếm tìm, ta mới nhận ra: hạnh phúc chưa từng ở bên ngoài. Nó ở trong từng nhịp thở bình yên của ta, trong sự an ổn mà trái tim biết trở về. Hành trình đi tìm hạnh phúc vốn dĩ không phải là đi xa, mà là đi sâu. Không phải là chạy về phía thế giới, mà là quay về phía nội tâm. Con người ta thường mơ về những điều lớn lao, nhưng lại quên mất rằng hạnh phúc nhỏ bé bên trong mình mới là điều bền vững nhất. Khi ta quay về với chính mình, ta bắt đầu lắng nghe những mong muốn thật sự, không phải những áp lực xã hội gán lên vai, không phải giấc mơ người khác trao mình, mà là tiếng nói nội tâ...

NOTE 28

 2025, những ngày còn lại.... Quyết định đúng đắn nhất tôi từng đưa ra là chọn sự im lặng. Không phải im lặng vì yếu đuối, mà là im lặng vì đã đủ rõ ràng. Cuối cùng tôi cũng hiểu rằng mình không cần phải chứng minh điều gì cả, không phải nhân cách, không phải ý định, cũng không phải trái tim mình. Tôi đã thôi dồn năng lượng để thuyết phục người khác rằng mình là người tốt. Tôi đã thôi cố gắng sửa chữa những điều mình không gây ra. Tôi đã thôi chiến đấu để ai đó nhìn thấy giá trị của tôi, khi nó vốn đã ở ngay trước mắt họ từ đầu. Mọi người sẽ tin điều họ muốn tin, chọn điều họ muốn chọn và hành xử theo cách họ muốn — đó là lựa chọn của họ. Tôi chỉ mong rằng một ngày nào đó họ không ngoảnh lại và nhận ra rằng mình đã đánh mất một điều chân thật trong lúc mải chạy theo những thứ tạm bợ. Còn tôi, tôi tiếp tục bước về phía trước. Lặng lẽ. Vững vàng. Tự do, bình yên, và cuối cùng cũng chọn chính mình — không chút do dự.

NOTE 27

 Chúng ta ai rồi cũng phải lớn lên theo thời gian, cũng đến lúc tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm chính mình hụt hẫng. Nhưng đâu còn như lúc trẻ mà ngồi chờ người khác che chở cho mình nữa, chính bản thân phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng. Đi qua thăng trầm cuộc sống khiến ta biết cảm nhận cuộc sống hơn, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng. Và rồi chúng ta mất dần đi nụ cười trong trẻo của thuở nhỏ, hiện tại trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Để từng ngày trôi qua, ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày. Rồi sẽ hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt ...

NOTE 26

 Đôi khi, điều mạnh mẽ nhất ta làm được trong một ngày là giữ cho niềm hy vọng không tắt dưới lớp bụi mệt mỏi. Không phải ngày nào con người cũng đủ sức để chinh phục điều lớn lao. Có những ngày, việc bước ra khỏi giường đã là một nỗ lực âm thầm; việc mỉm cười với đời đã là một sự can đảm không lời. Trong những ngày như thế, sức mạnh không nằm ở những chiến thắng hiển hiện, mà ở việc ta vẫn chọn giữ lại một đốm hy vọng nhỏ bé giữa bộn bề mệt mỏi. Cuộc sống hiện đại khiến con người dễ tin rằng mạnh mẽ là phải tiến nhanh, phải vượt lên, phải không ngừng chứng minh bản thân. Nhưng ít ai nhắc rằng, có những giai đoạn, mạnh mẽ chỉ đơn giản là không buông xuôi. Là khi tâm hồn phủ đầy bụi của lo toan, thất vọng và hoài nghi, ta vẫn không để niềm tin trong mình tắt hẳn, dù nó chỉ le lói như ngọn đèn nhỏ trong gió. Mệt mỏi không đáng trách. Nó là dấu vết của những ngày ta đã cố gắng nhiều hơn sức mình tưởng. Điều quan trọng không phải là ta mệt đến đâu, mà là ta đối xử với chính mình thế nà...

NOTE 25

 Có những người mượn gió của người khác để căng buồm, đi được một quãng, có chút không trơn, liền quay sang trách gió không đủ mạnh. Có người đứng nhờ bóng cây người khác để tránh nắng, đến khi thấy mình vẫn bị cháy da, liền quay sang chê cây cao bóng cả. Lạ thật. Nếu buồm giỏi đến thế, sao không tự chờ gió mình tạo ra? Nếu thuyền vững vàng, cớ gì phải lén tháo ván của người khác để lót đáy? Mượn đường mà đi, đi được vài bước đã tưởng đó là đất của mình. Quên rằng nếu không có lối mở sẵn, thì đôi chân ấy, đến đứng cũng khó. Kẻ quen sống bằng đồ lấy trộm, thường rất ồn ào. Vì im lặng dễ làm lộ ra sự thật rằng họ chẳng có gì trong tay, ngoài tiếng la và sự tự đắc rỗng tuếch. Kẻ quen tay lấy, thường rất hay to mồm. Vì nếu không nói lớn, sẽ chẳng còn gì chứng minh mình từng tồn tại. Cây đã muốn lặng, gió cứ nhất quyết phải thổi. Nhưng gió không hiểu: có những thân cây chỉ cần đứng yên, là đủ làm lộ ra thứ gì đang lay lắt. Gió đâu hiểu, có những cái cây không ngã, chỉ chọn đứng yên cho ...

NOTE 24

 Trong cuộc sống, con người luôn tìm kiếm những chiếc mặt nạ để bảo vệ mình, để tránh những tổn thương có thể nhìn thấy. Và kỳ lạ thay, những chiếc mặt nạ ấy lại thường được dệt nên từ những thứ tưởng chừng rất đỗi chân thực. Nụ cười có thể trở thành tấm màn che giấu đi một nỗi buồn sâu thẳm.  Người ta cười để xua tan không khí nặng nề, để an ủi những ai đang lo lắng cho mình, hay đơn giản chỉ là để nói với thế giới rằng: “Tôi ổn”. Nhưng đằng sau nụ cười ấy, biết đâu là cả một trời u ám, những giọt nước mắt chưa kịp rơi đã phải nuốt ngược vào trong.  Sự bận rộn cũng vậy, nó trở thành một lớp vỏ bọc hữu hiệu cho những vết thương lòng chưa kịp lành. Khi chân tay và tâm trí bị chiếm đóng bởi công việc, bởi những lo toan thường nhật, người ta tạm thời quên đi nỗi đau, hoặc ít nhất là trì hoãn việc đối diện với nó. Dường như, chỉ cần không ngừng chuyển động, trái tim sẽ không có thời gian để rỉ máu.  Đến cả lời nói, công cụ biểu đạt trực tiếp nhất cũng có thể trở thành ph...

NOTE 23_EM MUỐN

 Em muốn chọn một khoảng trời nho nhỏ Đủ bình yên sau hối hả ồn ào  Một giấc ngủ thật sâu không mộng mị Những muộn phiền đêm trả hết trăng sao. Em muốn chọn một ngày xanh đầy nắng Hong mắt nâu bằng biêng biếc mây trời  Ngày ủ rũ u ám màu ở lại Trên môi cười nhìn yên ả chiều rơi.  Em muốn chọn một tình yêu thật nhẹ Không quá nồng nàn say đắm đốt thiêu  Dù năm tháng đổi dời tình không đổi  Yêu chân thành và dám sống để yêu. Em muốn chọn anh là người sau cuối  Chia sẻ cùng nhau những nốt thăng trầm  Nhìn năm tháng trôi qua đời thật khẽ Thương bốn mùa bằng thương mãi thật tâm.

NOTE 22

 Mỗi người đi ngang qua đời ta như một mùa gió - có người mang theo hương an yên, có người để lại khoảng trống để ta học cách mạnh mẽ. Cuộc đời là một hành trình dài, mà trên đó chúng ta gặp gỡ biết bao con người khác nhau. Có những người thoáng qua như làn gió nhẹ, có người ở lại đủ lâu để tâm hồn ta nở hoa, lại có những người chỉ đi ngang rồi lặng lẽ biến mất, để lại khoảng trống như vùng trời sau cơn mưa. Nhưng dù đến hay đi, nhẹ nhàng hay khắc nghiệt, tất cả họ đều góp phần tạo nên “bản tình ca” cuộc sống của chúng ta. Có những sự hiện diện khiến ta bình yên như gió thu nhẹ nhàng khơi dậy trong tim niềm tin vào điều tốt đẹp. Họ không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là có mặt, đúng lúc và đủ lâu để ta cảm nhận được rằng cuộc đời này vẫn còn đầy thiện lành. Họ bước vào đời ta như món quà, như ánh nắng sưởi ấm tâm hồn đã từng mỏi mệt. Họ giúp ta nhận ra rằng, giữa bộn bề của cuộc sống, có những người chỉ cần xuất hiện là đã đủ để trái tim an yên. Nhưng cũng có những con ngườ...

NOTE 21

 Có một điều kỳ lạ, người ta thường nhớ về một cuộc đời không phải bằng những con số, những bảng thành tích hay khối tài sản đồ sộ. Họ nhớ về những khoảnh khắc. Những khoảnh khắc lặng thinh đến mức chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, khi thời gian ngừng trôi, khi tâm hồn rung động trước một vẻ đẹp nào đó của tạo hóa, đơn giản mà tinh khiết đến lạ thường. Có lẽ, cuộc đời mỗi người thực sự được đo đếm không phải bằng vật chất hay những thứ lấp lánh bên ngoài, mà bằng chính những khoảnh khắc khiến ta phải lặng đi vì quá đỗi đẹp đẽ. Tôi đã có một khoảnh khắc như thế, vào một buổi chiều không tên. Đó không phải là nơi ồn ã với ánh đèn hào nhoáng của phố thị, cũng chẳng có bữa tiệc lộng lẫy hay cuộc hội ngộ náo nhiệt nào. Chỉ là một khoảng sân nhỏ, một bầu trời rộng mở và một mình tôi. Thế rồi, hoàng hôn đến. Nó không ồn ào mà dịu dàng lan tỏa, như một người nghệ sĩ tài hoa phết lên bầu trời bức tranh thuần một sắc vàng. Không phải vàng chói chang của nắng gắt, mà là thứ vàng dịu, ấm áp v...

NOTE 20

 Có những ước mơ chỉ nở hoa khi ta đủ bền lòng gieo chúng bằng sự kiên trì chứ không phải bằng may mắn. Có những ước mơ giống như mầm xanh nằm ẩn mình trong lòng đất. Chúng không vội vàng, không ồn ào, không phô trương. Người ta chỉ nhìn thấy hoa khi nó nở, nhưng mấy ai hiểu rằng phía sau đó là cả một quãng đường dài của im lặng, chịu đựng, kiên trì và không bỏ cuộc. Ước mơ không phải là phép màu được ban tặng, mà là kết quả của những ngày tháng ta lặng lẽ bước đi giữa muôn vàn thử thách. Nhiều người mong ước mơ thành hiện thực trong một sớm mai, nhưng ước mơ không được tưới bằng sự may rủi, mà bằng những giọt mồ hôi, lòng bền bỉ và sự kiên định trước sóng gió cuộc đời. Có những giấc mơ đã từng bị hoài nghi, từng bị chế giễu, từng bị xem là vô lý. Nhưng điều kì diệu lại nằm ở chỗ: ta không cần phải chứng minh với thế giới. Ta chỉ cần chứng minh với chính mình rằng ta đủ bền lòng để tiếp tục. Bởi rằng, ước mơ nào cũng có thời gian chín muồi của nó. Không thể ép một hạt mầm thành cây...

NOTE 19

 Mỗi người đi ngang qua đời ta như một mùa gió - có người mang theo hương an yên, có người để lại khoảng trống để ta học cách mạnh mẽ. Cuộc đời là một hành trình dài, mà trên đó chúng ta gặp gỡ biết bao con người khác nhau. Có những người thoáng qua như làn gió nhẹ, có người ở lại đủ lâu để tâm hồn ta nở hoa, lại có những người chỉ đi ngang rồi lặng lẽ biến mất, để lại khoảng trống như vùng trời sau cơn mưa. Nhưng dù đến hay đi, nhẹ nhàng hay khắc nghiệt, tất cả họ đều góp phần tạo nên “bản tình ca” cuộc sống của chúng ta. Có những sự hiện diện khiến ta bình yên như gió thu nhẹ nhàng khơi dậy trong tim niềm tin vào điều tốt đẹp. Họ không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là có mặt, đúng lúc và đủ lâu để ta cảm nhận được rằng cuộc đời này vẫn còn đầy thiện lành. Họ bước vào đời ta như món quà, như ánh nắng sưởi ấm tâm hồn đã từng mỏi mệt. Họ giúp ta nhận ra rằng, giữa bộn bề của cuộc sống, có những người chỉ cần xuất hiện là đã đủ để trái tim an yên. Nhưng cũng có những con ngườ...

NOTE 18

 Một xã hội nhân văn không được xây nên từ những “bệ cao” hay những cú ngã đau đớn. Nó được xây từ sự thấu hiểu rằng ai cũng có giá trị riêng, ai cũng có những phần chưa trọn vẹn, và không ai sống để trở thành tượng đài trong mắt người khác. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà người ta dễ dàng đánh giá lẫn nhau chỉ bằng những thứ nhìn thấy: thành tựu, ngoại hình, danh tiếng, tiền bạc hay những cú vấp ngã của đời người. Người thành công được đặt lên bệ cao, còn người thất bại bị phán xét, soi chiếu. Nhưng một xã hội nhân văn chưa bao giờ được dựng xây từ sự phân tầng ấy. Nó không được nuôi dưỡng bởi những ánh hào quang chói lọi, càng không phải từ niềm khoái trá khi nhìn thấy ai đó gục ngã. Một xã hội nhân văn chỉ có thể tồn tại khi mỗi người biết rằng phía sau ánh hào quang kia là những câu chuyện rất người; và phía sau một cú ngã đau là những vết thương cần được chữa lành, không phải bị xé ra để bàn tán. Bởi lẽ, ở tầng sâu hơn, không ai hoàn hảo. Mỗi người đều có một góc khuấ...