Bài đăng

NOTE 82_THÁNG 10 & TÔI

Hình ảnh
  Tháng 10 & tôi,  Mình sẽ viết gì nhỉ? Bỏ bê 1 tháng 9 trong quay cuồng công việc & những chuyến đi dài. Loay hoay, xoay qua trở lại thì tháng 9 chỉ còn lại ngày cuối cùng hôm nay.  Sài Gòn mưa mãi, buồn nhớ thương quê mình, nhớ mùi quê, thương tất cả, muốn tìm về nơi chữa lành. Đó là nơi bình yên & yêu thương. Thật ra ở phố có những ngày rất buồn,  cô đơn nhất là khi trời mưa, người ta chờ một chiếc ô, còn mình lại đứng nép vào mái hiên lặng lẽ chờ mưa tạnh. Không ai đưa mình qua ngày giông bão. Che cho mình qua những cơn mưa rào. Chỉ mình mình dưới góc phố ồn ào, đôi vai gầy chẳng biết dựa vào ai. Mùa mưa đã về, nhưng còn người, bao giờ mới tới…? Rồi tháng 9 vèo qua rất nhanh, đến mức không kịp nhìn lại 4 tuần trôi qua mình làm được gì ra trò ra trống không? Và tháng 10 ngấp nghé mang hơi lạnh tràn về bởi những cơn lũ, gió lốc & bão giông. Vẫn biết quy luật tuần hoàn của tạo hóa, hết Thu thì đến Đông. Hết ngày sẽ đêm,   Thá...

NOTE 81_27.08.2022_MY BIRTHDAY

 Ngày đặc biệt,  Nắng mang màu nhớ rong chơi chốn nào vậy? Sao nắng không về để mưa hoài thương nhớ lối xưa.  Mình nghĩ rời Sài Gòn để trốn mưa, ai ngờ va vào những cơn mưa bất chợt ở chốn này vào dịp đặc biệt. Mình đang nghĩ, ngày này, mấy chục năm trước má sinh mình ra chắc cực khổ lắm. Ba kể khi ấy mưa giông bão bùng. Giờ ba không còn nữa, má thì vẫn ở một mình. Còn mình mãi lang thang nơi phố. Cuộc sống bộn bề, dòng người hối hả ngược xuôi, mãi miết chạy theo chữ cơm - áo - gạo - tiền, có mỏi mệt, có gục ngã cũng chẳng dám nữa lời oán than. Cũng bởi con đường này là do mình chọn, khó khăn như thế nào đi nữa mình vẫn cố bám lấy nó chẳng buông. Đôi tay đi qua những năm tháng thăng trầm cũng xấu xí đi nhiều, vết chai sần hiện một rõ hơn ở mỗi bàn tay. Đôi chân cũng chẳng thua kém gì bởi những vết sẹo còn đó. Chỉ có điều nó vững hơn khi ta còn chập chừng bước vào xã hội này. Phải dùng từ ngữ nào để nói trọn vẹn những nỗi đau mà mình đã gánh? Hay dùng hai từ "cảm ơn" th...

NOTE 80_NEW DAY

 Ai cũng có những ngày bình minh đẹp, Và những ngày hoàng hôn tím sầu bi Ai cũng có cuộc tình si một kiếp Và bây giờ duyên nghiệp đã chia ly Nên cứ thế, một thoáng mơ, chút mộng Mà đã say, nhung nhớ suốt cả ngày. Bờm, nick name tôi dành cho hắn, một gã phong lưu với mái tóc bồng bềnh cùng dăm mối tình sầu. Thân thì thân, hiểu thì hiểu, nhưng tôi ghét cái kiểu gây tổn thương cho đàn bà của hắn. Mà nghĩ cũng lạ, phụ nữ không tự yêu chính mình, lại si mê một gã biết đàn, biết nhìn...đến rụng tim như gã thì cũng ngộ. Có lẽ, người ta gọi đó là gu. Sau một cuộc tình bi thương, hắn nói hết cảm xúc yêu ai, làm người lang thang du hành vậy mà thú vị. Hắn check in quê mình lúc nào không rõ. Đến nơi, hắn mess hỏi cần đi đâu, ăn gì. Tìm đâu ra chiếc xe đạp không biết, về tới chung cư, quăng đồ rồi đạp 1 leo ra Dốc Lết ngắm bình minh. Hắn bảo quê mình thật đẹp Thiệt ra thì hắn tốt tánh,  Thôi viết sau nhé

NOTE 79_VIẾT CHO TUỔI MỚI

Tháng 8, sinh nhật mình, mừng cho tuổi mới, mình không cần quà, không cần hoa, chỉ cần ngồi cùng nhau thưởng thích một tách trà là đã đủ. Vậy mà... Mình thích nắng, dù nắng ban mai, giữa trưa hay ráng chiều. Màu nắng ở đoạn nào cũng có cái đẹp riêng của nó. Cũng như đời người, dù có ai bên cạnh hay không cũng phải biết tạo ra nét đẹp của riêng mình. Sinh nhật mình rơi vào tháng rất đặc biệt. Đặc biệt với mình, với những người con của Phật, ấy là mùa Vu Lan, mùa hiếu hạnh vọng về.  Sài Gòn, mưa mãi, thời tiết buồn như tháng 9 trời Hòn Khói vậy, hay lòng mình lắm suy tư. Dần theo năm tháng, mình càng quay về với chính mình nhiều hơn, ít gặp gỡ, tiếp xúc với ai nếu như đó không phải là công việc, Tuổi mới của mình, nghỉ ngơi thứ 7, chủ nhật,  nếu không thì về Nha Trang cuối tuần thì  mình về nhà chị Vân. Mình chạy vào vườn, mắc cái võng nằm ngủ, mặc nắng, mặc gió, mình vẫn thích không gian tĩnh lặng ở đây. Mọi tiếng ồn xe cộ đều vắng bóng. Tuổi mới của mình, mình nghĩ sẽ ngồ...

NOTE 78_YÊU THÊM LẦN NỮA

 Em có đủ hồn nhiên? Để yêu thêm lần nữa, Để trái tim buông khắc khoải mong chờ, Không cân nhắc so đo,  Không cho vào những muộn phiền của quá khứ? Em có muốn một lần? Nhắm mắt đi theo tiếng gọi của trái tim. Một lần thôi để tình yêu trở thành xa xỉ, Hơn bất cứ tài sản nào cuộc đời em có được.  Chẳng cần giàu, ta vẫn sống sang.  Em có phải là chiến binh dũng cảm? Vẫn hiên ngang sau trận đánh Tình Người.  Vẫn trở về không gươm giáo, tả tơi.  Rồi cuộn tâm hồn gói trong tủ sắt. Sợ gió thổi, sợ mưa giông, sợ tổn thương lần nữa... Này em, Hãy cùng Ta bước vào vườn yêu trần thế! Nơi những trái tim yêu được lột trần, nghiền nát,  Được nhào nặn qua hết những quy trình của khổ đau. Để làm thành những chiếc bánh thánh  Cho buổi lễ tôn vinh Tình Yêu trở thành vĩnh cửu. Nơi mọi khổ đau chia lìa, Sẽ chỉ là một bông hoa thêm hương sắc cho vườn yêu.  Và em có nghe ngoài kia? Những cơn gió vô thường thổi, Những kẻ si mê tầm thường nông nổi, Khoác lên mình đủ...

NOTE 77_THỜI GIAN ĐỂ YÊU

  Quá bận, không còn thời gian trở về nơi ấy. Một ngày nắng mới bắt đầu, mình hướng lòng về nơi ấy, Nha Trang, chốn còn má, còn gia đình, còn chút thương yêu giữ gìn bước chân để quay về.  Bận đến mức về đến căn phòng nhỏ là nằm lăn. Ngày công việc càng khó khăn, càng áp lực, mình lại di chuyển nhiều hơn, đi nhiều hơn. Mình lại nghĩ đến & cảm mến, nể phục những người phụ nữ có gia đình, chồng con nhưng vẫn vun đắp vẹn toàn mọi thứ từ công việc cho đến gia đình. Có người hỏi mình, bôn ba mãi, mang giấc mơ đời mình đi về đâu. Mình cười, giá trị của một con là bao nhiêu? Mình nhớ câu chuyện đối thoại của 2 vị sư, tất thảy mọi việc, mọi vấn đề đều xuất phát từ mình. Sự lựa chọn cũng do mình tạo thành nên tất cả. Hãy nghĩ tới những điều thật đơn giản, hãy nghĩ đến sự tươi mới của nắng ấm, mưa giông & kể cả bão táp. Con đường mới đó, bước đi tiến tới, hay dừng lại ở yên, thụt lùi đều dó quyết định của bạn. Còn có cơ hội, còn có thời gian, còn có thời gian để sống, để yêu, để...

NOTE 76_ SÀI GÒN NHỮNG NGÀY THƯƠNG

 HÃY ĐỢI TÔI QUAY TRỞ LẠI SAU 3 TUẦN ĐI XA, VỀ LẠI SÀI GÒN TÔI SẼ VIẾT SÀI GÒN NHỮNG NGÀY THƯƠNG. NẾU NÓI VỀ NHỮNG BI AI, ĐỜI NGƯỜI XUÔI DÒNG HAY NGƯỢC LỐI AI CŨNG CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN RIÊNG MÌNH. TÔI THÍCH VIẾT CHO SÀI GÒN NHỮNG YÊU THƯƠNG TRONG TÔI.  SÀI GÒN! CÓ NHIỀU ĐIỀU DỄ THƯƠNG, ĐÁNG TRÂN TRỌNG MÀ CÓ THỂ CẢ NHỮNG THÁNG NGÀY CÒN LẠI TRONG ĐỜI DÙ BẠN PHIÊU BẠT CHỐN NÀO CŨNG KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ĐƯỢC SÀI GÒN. HUỐNG CHI, TÔI CÓ CẢ MỘT QUÃNG THANH XUÂN, ƯỚC MƠ, MỘNG MỊ TỪ SÀI GÒN. TÔI VỚI SÀI GÒN NHƯ CÂU DUYÊN PHẬN, NGHĨA ÂN GẦN KIẾP NGƯỜI. 20 NĂM SINH SỐNG & LÀM VIỆC Ở SÀI GÒN, MẢNH ĐẤT CƯU MANG TÔI TRONG NHỮNG THỜI KHẮC BI THƯƠNG NHẤT. CÓ NGƯỜI HỎI VÌ SAO TÔI TỪ BỎ NHA TRANG MÀ CHỌN SÀI GÒN. MỘT LỜI KHÔNG THỂ NÀO NÓI HẾT NÊN TÔI IM LẶNG & MỈM CƯỜI. ĐẾN TUỔI NÀY, CÀNG KHÔNG PHÂN BUA CÀNG HAY, CÀNG KHÔNG NÓI VỀ ĐƯỢC MẤT THÌ CÀNG BÌNH AN. ĐIỀU  BẠN MUỐN BIẾT KHÔNG HẲN TÔI NÓI ĐÃ ĐÚNG SỰ THẬT. HIỂU CHỮ DUYÊN THẬT RÕ, HIỂU NHÂN QUẢ CÀNG SÂU THÌ CÀNG THẤY CUỘC SỐNG BI ...