ENTRY SỐ 55

 Có những ngày, người ta không buồn vì mất mát, mà buồn vì trong lòng quá nhiều điều không thể gọi thành tên. Ngồi giữa quán quen, uống một ly cà phê nhạt, nhìn dòng người qua lại tất bật với những gương mặt mơ hồ, bỗng nhiên mới hiểu đời giống như cơn gió sớm. Thoảng qua rồi tan, mát lành rồi phai, chẳng ai giữ được hình hài của gió, cũng chẳng ai định nghĩa được hết những xúc cảm chập chờn giữa lòng mình.

Ai cũng nghĩ mình đang đi đúng hướng. Ai cũng tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn hôm qua. Vậy mà có một ngày, giữa những bước chân vô thức, ta chợt dừng lại giữa phố, tự hỏi: “Rốt cuộc bao năm nay, ta đang sống… hay chỉ đang cố gắng để giống một ai khác?” Câu hỏi ấy chẳng có lời đáp, nhưng nó cứ văng vẳng mãi, như tiếng chuông chùa xa xôi, như tiếng lá khô xào xạc dưới chân người lữ thứ khi trời sắp sang đông.
Người đời thường thích náo nhiệt – thích những bữa tiệc, thích những lời khen, thích những ánh đèn màu rực rỡ. Nhưng tâm hồn thật sự lại lớn lên trong tĩnh lặng, trong những chiều mưa một mình bên cửa sổ, trong những đêm khuya không ngủ được mà nhìn ra ngoài khung cửa hẹp. Cây không trách mùa đông, dù mùa đông lấy đi những chiếc lá cuối cùng. Mây không trách gió cuốn, dù gió đưa mây đi xa đến chân trời nào chẳng rõ. Chỉ có lòng người, vì giữ quá nhiều điều – những kỷ niệm cũ, những tổn thương cũ, những hy vọng không thành, những lời chưa kịp nói – nên mới trở nên nặng nề, như người lữ khách mang cả núi non trên vai.
Có những nỗi đau không bao giờ lành hẳn, chỉ nguôi dần theo năm tháng. Có những vết xước chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng mỗi khi đêm về lại âm ỉ nhức nhối. Sau cùng rồi cũng hiểu: Đời này, thứ làm con người mỏi nhất không phải cơm áo, không phải gạo tiền, mà là mang một trái tim nhiều vết xước nhưng vẫn phải mỉm cười như chưa từng đau. Ta tập làm người trưởng thành, nghĩa là học cách giấu bão tố vào trong lòng, để bên ngoài chỉ còn lại một mặt hồ phẳng lặng.
Cho nên…
Nếu hôm nay lòng còn bình yên để ngắm trời, nếu còn một nơi để quay về dù nơi ấy có thể chỉ là căn phòng nhỏ với ánh đèn vàng vọt, nếu còn một người để nhớ dù người ấy có thể chẳng bao giờ biết – thì đã là phúc phận giữa nhân gian rồi. Phúc chẳng phải điều gì lớn lao, chẳng phải giàu sang hay vinh hoa. Phúc đôi khi chỉ là giây phút tĩnh lặng này, khi ta biết mình còn đó, còn thở, còn đau, còn yêu, còn nhớ. Và trong cái buổi sáng mờ sương ấy, bỗng thấy lòng mình nhẹ hơn một chút, như vừa trút được gánh nặng vô hình. Không phải vì đã tìm được câu trả lời, mà bởi đã học được cách đặt câu hỏi và chấp nhận rằng, có những điều trên đời này, chẳng cần gọi thành tên cũng chẳng sao

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NOTE 166_ ĐỘ CHÍN CỦA ĐÀN BÀ

2. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ

1. ĐỌC TỪ ĐÂU ĐÓ