ENTRY SỐ 56
Viết vội...
Kỳ nghỉ lễ 9 ngày đã trôi qua nhanh chóng, mới đó đã 2 tuần rồi. Đi chưa đã chân, nghỉ ngơi chưa đủ nhưng mưu sinh vẫn còn phải đi. Mình thích cuộc sống ở quê, bình yên, ít ồn ào xô bồ, dân dã...Rồi cũng nhanh thôi, mọi thứ sẽ được như ý nguyện.
Thoáng chốc, thời gian trôi nhanh như tia chớp, các cháu của mình đã lớn, trưởng thành, lập gia đình. Mình có 6 đứa cháu gọi bằng bà nội, 2 đứa cháu gọi bằng bà ngoại, nhìn chúng thấy mình già nua, nhìn chúng thấy thời gian trôi qua nhanh.
Mình được tỏ tình, mình cười. Em hỏi mình có đồng ý không, mình lắc đầu, chắc chắn không. Già rồi, không muốn vướng vào chuyện tình cảm, cũng không đủ sức gánh vác thêm chuyện gì nữa, giờ chỉ thích đi làm rồi về, bình yên với những gì mình đang có. Có nhiều cách để từ chối lòng người, mình ứng dụng và thấy rất hiệu quả. Mình nói với bạn ấy rằng, mình đang nợ rất nhiều & đang cày bừa để trả nợ, tiền tỷ đấy...Chiêu này hiệu quả cho tất cả đấy. Điều thứ 2, mình bảo sức khỏe của mình bây giờ tệ lắm, bệnh nhiều....
Mình nói với em, đó là 2 điều mình luôn áp dụng, mình thấy hiệu quả nhất, chẳng ai gánh vác với bạn niềm đau & nỗi buồn. Hãy thưởng thức nó một mình thôi. Ai cũng bảo sẽ yêu bạn, thương bạn, nhưng họ chỉ yêu chính họ mà thôi. Nhiều người thường lầm tưởng phụ nữ lớn tuổi họ cô đơn, họ mông lung...họ abcdef nhưng không phải vậy.
Những ngày rong rủi, phiêu lưu mình đã trải qua nhiều cảm xúc, mình hiểu rất rõ lòng người, chỉ có chính mình mới thấu cảm hết tất thảy. Chia sẻ ư, dù có chia sẻ thì bạn cũng không thấu cảm hết mọi chuyện.
Mình hay nói, mỗi người có một câu chuyện riêng của mình. Những điều xảy ra quanh mình mỗi ngày đều có một câu chuyện riêng. Ở tuổi này, bạn có ai đó bên cạnh để lắng nghe thì quả là một điều may mắn. Còn nếu, chưa có ai bên cạnh cũng đừng nên buồn. Vì đôi khi, tự do cũng là một dạng phước báu.
Mình chỉ mong những tháng ngày còn lại của mình bình yên đi qua. Chúng ta đừng nhầm tưởng giữa cô đơn và ở một mình. Có một khoảng thời gian trước, tôi từng nhầm lẫn giữa “ở một mình” và “cô đơn”.
Tôi cứ nghĩ, ngồi một mình trong quán cà phê, ăn một bữa cơm không ai trò chuyện, hay đi bộ một đoạn đường vắng… là cô đơn.
Nhưng dần dần tôi mới hiểu, cô đơn là khoảng trống bên trong, còn ở một mình chỉ là trạng thái bên ngoài.
Có người giữa đám đông vẫn cô đơn đến nghẹn thở.
Có người ở một mình lại thấy bình yên, tự do, tràn đầy năng lượng.
Chúng ta thường sợ cảm giác ở một mình, vì nghĩ nó buồn bã, lạc lõng. Nhưng thật ra, nếu biết tận dụng, đó là khoảng thời gian quý giá nhất để ta quay về lắng nghe chính mình.
Ở một mình, ta không cần đeo mặt nạ, không phải làm vừa lòng ai, không bị cuốn vào những âm thanh ồn ào hay áp lực vô hình.
Nhiều người cứ tìm cách lấp đầy khoảng trống bằng các mối quan hệ, mạng xã hội, hoặc công việc. Nhưng khi tâm bên trong rỗng, thì dù xung quanh có hàng chục người, lòng vẫn lạnh.
Cô đơn không được chữa lành bằng đám đông. Nó chỉ dịu đi khi ta học cách kết nối với chính mình.
Tôi thấy, những người biết trân trọng “thời gian ở một mình” thường sâu sắc hơn, vững vàng hơn.
Họ không phụ thuộc vào ai để định nghĩa giá trị của mình. Họ yêu, họ kết nối, nhưng không đánh mất bản thân.
Nếu bạn đang ở một mình, đừng vội gắn cho nó nhãn “cô đơn”. Hãy thử:
- Dành thời gian đọc sách, viết nhật ký, hoặc đơn giản là ngồi yên nghe tiếng thở của mình.
- Đi dạo một mình, quan sát những chi tiết mà khi đi cùng người khác bạn dễ bỏ qua.
- Học một kỹ năng mới, tinh thông một chuyên môn sâu sắc…
Khi bạn cảm thấy đủ đầy ngay cả khi ở một mình, thì khi ở bên ai đó, bạn mới thật sự thoải mái và tự do.
Ngược lại, nếu chỉ sợ hãi khoảng lặng và tìm cách chạy trốn, bạn sẽ mãi phụ thuộc vào người khác để khỏa lấp sự trống rỗng bên trong.
Hãy nhớ:
Ở một mình là lựa chọn.
Cô đơn là cảm giác.
Và cảm giác đó phụ thuộc vào cách bạn sống với chính mình.
Kỳ nghỉ lễ 9 ngày đã trôi qua nhanh chóng, mới đó đã 2 tuần rồi. Đi chưa đã chân, nghỉ ngơi chưa đủ nhưng mưu sinh vẫn còn phải đi. Mình thích cuộc sống ở quê, bình yên, ít ồn ào xô bồ, dân dã...Rồi cũng nhanh thôi, mọi thứ sẽ được như ý nguyện.
Thoáng chốc, thời gian trôi nhanh như tia chớp, các cháu của mình đã lớn, trưởng thành, lập gia đình. Mình có 6 đứa cháu gọi bằng bà nội, 2 đứa cháu gọi bằng bà ngoại, nhìn chúng thấy mình già nua, nhìn chúng thấy thời gian trôi qua nhanh.
Mình được tỏ tình, mình cười. Em hỏi mình có đồng ý không, mình lắc đầu, chắc chắn không. Già rồi, không muốn vướng vào chuyện tình cảm, cũng không đủ sức gánh vác thêm chuyện gì nữa, giờ chỉ thích đi làm rồi về, bình yên với những gì mình đang có. Có nhiều cách để từ chối lòng người, mình ứng dụng và thấy rất hiệu quả. Mình nói với bạn ấy rằng, mình đang nợ rất nhiều & đang cày bừa để trả nợ, tiền tỷ đấy...Chiêu này hiệu quả cho tất cả đấy. Điều thứ 2, mình bảo sức khỏe của mình bây giờ tệ lắm, bệnh nhiều....
Mình nói với em, đó là 2 điều mình luôn áp dụng, mình thấy hiệu quả nhất, chẳng ai gánh vác với bạn niềm đau & nỗi buồn. Hãy thưởng thức nó một mình thôi. Ai cũng bảo sẽ yêu bạn, thương bạn, nhưng họ chỉ yêu chính họ mà thôi. Nhiều người thường lầm tưởng phụ nữ lớn tuổi họ cô đơn, họ mông lung...họ abcdef nhưng không phải vậy.
Những ngày rong rủi, phiêu lưu mình đã trải qua nhiều cảm xúc, mình hiểu rất rõ lòng người, chỉ có chính mình mới thấu cảm hết tất thảy. Chia sẻ ư, dù có chia sẻ thì bạn cũng không thấu cảm hết mọi chuyện.
Mình hay nói, mỗi người có một câu chuyện riêng của mình. Những điều xảy ra quanh mình mỗi ngày đều có một câu chuyện riêng. Ở tuổi này, bạn có ai đó bên cạnh để lắng nghe thì quả là một điều may mắn. Còn nếu, chưa có ai bên cạnh cũng đừng nên buồn. Vì đôi khi, tự do cũng là một dạng phước báu.
Mình chỉ mong những tháng ngày còn lại của mình bình yên đi qua. Chúng ta đừng nhầm tưởng giữa cô đơn và ở một mình. Có một khoảng thời gian trước, tôi từng nhầm lẫn giữa “ở một mình” và “cô đơn”.
Tôi cứ nghĩ, ngồi một mình trong quán cà phê, ăn một bữa cơm không ai trò chuyện, hay đi bộ một đoạn đường vắng… là cô đơn.
Nhưng dần dần tôi mới hiểu, cô đơn là khoảng trống bên trong, còn ở một mình chỉ là trạng thái bên ngoài.
Có người giữa đám đông vẫn cô đơn đến nghẹn thở.
Có người ở một mình lại thấy bình yên, tự do, tràn đầy năng lượng.
Chúng ta thường sợ cảm giác ở một mình, vì nghĩ nó buồn bã, lạc lõng. Nhưng thật ra, nếu biết tận dụng, đó là khoảng thời gian quý giá nhất để ta quay về lắng nghe chính mình.
Ở một mình, ta không cần đeo mặt nạ, không phải làm vừa lòng ai, không bị cuốn vào những âm thanh ồn ào hay áp lực vô hình.
Nhiều người cứ tìm cách lấp đầy khoảng trống bằng các mối quan hệ, mạng xã hội, hoặc công việc. Nhưng khi tâm bên trong rỗng, thì dù xung quanh có hàng chục người, lòng vẫn lạnh.
Cô đơn không được chữa lành bằng đám đông. Nó chỉ dịu đi khi ta học cách kết nối với chính mình.
Tôi thấy, những người biết trân trọng “thời gian ở một mình” thường sâu sắc hơn, vững vàng hơn.
Họ không phụ thuộc vào ai để định nghĩa giá trị của mình. Họ yêu, họ kết nối, nhưng không đánh mất bản thân.
Nếu bạn đang ở một mình, đừng vội gắn cho nó nhãn “cô đơn”. Hãy thử:
- Dành thời gian đọc sách, viết nhật ký, hoặc đơn giản là ngồi yên nghe tiếng thở của mình.
- Đi dạo một mình, quan sát những chi tiết mà khi đi cùng người khác bạn dễ bỏ qua.
- Học một kỹ năng mới, tinh thông một chuyên môn sâu sắc…
Khi bạn cảm thấy đủ đầy ngay cả khi ở một mình, thì khi ở bên ai đó, bạn mới thật sự thoải mái và tự do.
Ngược lại, nếu chỉ sợ hãi khoảng lặng và tìm cách chạy trốn, bạn sẽ mãi phụ thuộc vào người khác để khỏa lấp sự trống rỗng bên trong.
Hãy nhớ:
Ở một mình là lựa chọn.
Cô đơn là cảm giác.
Và cảm giác đó phụ thuộc vào cách bạn sống với chính mình.
Hãy tận hưởng mọi thứ dù bạn có một mình nhé, mình cũng vậy thong dong....
Nhận xét