Bài đăng

NOTE 30_MÙA DÃ QUỲ THƯƠNG NHỚ

Đà Lạt những ngày này rất đẹp, tôi tin thế. Tôi rất thích Đà Lạt những chiều Đông, buốt lạnh, thèm lang thang trên những con phố nhỏ trong sương mù, thèm được xiết chặt tay, xuýt xoa nhau trong cái run bần bật. Buốt là thế, run rẩy là thế nhưng tình yêu trong tôi dành cho xứ sở mù sương này mãnh liệt quá khiến tan chảy hết tất cả mọi vật cản, trong đó có thời tiết.   Năm tôi thất tình, khăn gói lên Đà Lạt ủ men, khóc một trận nhừ tử rồi vùng chăn lê lết đi qua từng con phố. Thấy người ta tay trong tay, môi trao môi & vòng tay ôm. Ngắm chứ, hạnh phúc ấy mấy khi trong đời được bắt gặp. Chiêm nghiệm chứ, bởi thứ mong manh trong cuộc đời không phải là tình yêu hay sao? Đà Lạt! Người ta nói là nơi lý tưởng cho những cuộc tình, cho những ai đang yêu lẫn thất tình. Thì chọn Đà Lạt là nơi đến để xoa dịu vết thương lòng của tôi rất đúng.   Nam cười: "Mày khùng à, ai lại thất tình lên đó, ủ mầm dữ dội sự nổi loạn khủng khiếp trong mày cho mà xem". Thằng bạn thân nhất, chỉ...

NOTE 29_NHÌN LẠI ĐỂ LÒNG MÌNH THAY ÁO MỚI

  Thật sự, trong hành trình mải miết của kiếp người, ngoài dịp cuối năm chúng ta rất cần những dịp khác nữa để “nhìn lại”! Nhìn lại chính mình, nhìn lại người thương, nhìn lại môi trường sống xung quanh, nhìn lại những mối quan hệ và nhìn lại nhiều thứ khác nữa ... để có thể bước tiếp những bước như mây thong dong qua năm tháng ngỡ như dài rộng nhưng chỉ là thoáng chốc này! Cơ mà muốn nhìn lại thật rõ có phải chúng ta cần ngồi thật yên? Chỉ khi ngồi yên mới lắng lòng được! Và khi lắng lòng được mọi thứ sẽ hiển bày ra! Có khi nào chúng ta thốt lên: Ơ, cả năm qua mình đã sống cuộc sống tẻ nhạt vậy sao, ngày nào cũng giống như nhau, sáng sáng đến cơ quan, chiều chiều về nhà trong căng thẳng mệt mỏi bởi dòng xe kẹt cứng, khói bụi mịt mù? Ơ, cả năm qua mình đã sống cuộc sống buồn chán vậy sao, quẩn quanh với những mối quan hệ rạn nứt, mất nhiều năng lượng, giam hãm trong căn hộ bé nhỏ một đôi cánh thuộc về bầu trời cao rộng? Có nhiều khi vì giận một người mà mất cả năm tháng để đau! Có ...

Note 28_VIẾT TỪ PHỐ

Hình ảnh
  Sài Gòn những ngày này mưa nhiều, nhớ má mỗi chiều ngồi trên lan can xa xăm nhìn về phía chân trời, tôi thường hỏi má nhớ ba không, má tôi chỉ cười. Còn tôi, nếu ai đó hỏi nhớ ba không, chắc cũng cười như má vậy. Mỗi chiều ở phố, tôi thường nhìn về hướng con tàu chạy qua, họ chở bao hành khách đến đi, họ sẽ ghé lại Nha Trang & tôi sẽ bước xuống tàu, hít không khí trong lành của một buổi sớm mai, bước thảnh thơi qua đường, tấp vào quán cafe gần đó, nhấm nháp ly cafe buổi sáng bình yên trong dòng nhạc du dương. Tôi mong mình sẽ vậy, sẽ lại được trở về, được làm việc, được cafe với V..... Mỗi chiều ở phố, tôi nấu & bày biện mọi thứ thật hoàng tráng cho một bữa ăn. Tôi ước gì có ai đó ăn cùng, chê cũng được, khen cũng được, miễn có âm thanh, có tiếng nói để mọi thinh lặng đáng sợ kia không len lỏi vào lòng mình. Tôi từng rời phố đi, tôi từng bỏ lại tất cả vui buồn, hoài thương kỉ niệm ngày cũ, tôi không nghĩ mình sẽ trở lại ngổn ngang, khó khăn & mọi thứ không còn như ngà...

Note 27_CHIỀU SÀI GÒN

  Chiều Sài Gòn mưa phủ bụi trên nền trời nắng trong. Mưa Sài Gòn rất lạ, giống hệt như thành phố này, đến rất nhanh, đi rất vội, có khi lại dịu dàng từ tốn lượn nhiều vòng trên không trung, cuối cùng ngủ quên trên bầu trời đen kịt, dày đặc hơi nước chứ chẳng chịu rơi xuống. Cơn mưa hôm nay lại khác, bầu trời trong veo, nắng còn len lỏi qua ô cửa chiếu vào góc bàn mà mưa vẫn cứ rơi, như thể đang đùa nghịch với một vài điều gì đó thân thương và gần gũi lắm. Tôi ngồi ở góc quán quen, nhìn làn mưa chệch nhịp ngoài ô cửa kính, nghe những nhịp điệu da diết của một khúc nhạc không rõ tên gọi từ một anh chàng điển trai có thể đàn bất cứ bài gì trên chiếc piano cũ kĩ. Tôi mở laptop, lần đường trong facebook bản thân, tìm thấy cái tên cũ, vài tấm hình cũ, một người cũ. Tôi thấy mình nhớ anh. Đã nửa năm trôi qua từ ngày anh rời bỏ tôi mà đi. Ngày ấy, Sài Gòn hanh hao nắng nóng, cái nóng rát buốt làm mắt người cay xè, tôi đã khóc, nước mắt đã từng lăn từng giọt, từng giọt, buồn tênh trên đôi ...

Note 26_ Ở HAY ĐI

Hình ảnh
  Rốt cuộc giữa hàng ngàn, hàng vạn lí do để rời xa, chỉ cần người ta muốn, nhất định vẫn sẽ tìm được lí do để ở lại. Người đưa ra lí do để rời đi, chính là người không còn lòng muốn ở lại, đừng mất công níu kéo. Không có cuộc đời nào ép ai phải bỏ lại ai, cũng không có sóng gió nào đánh gục được chân tình. Chỉ có nền không đủ vững, tâm không đủ kiên định và lòng người không đủ sâu sắc để nỗ lực v ì nhau. Đừng nói rằng vì sao phải rời xa nhau, hãy nói rằng do bản thân không đủ bản lĩnh để ở lại. Đừng nguỵ biện lí do tại sao phải buông tay, hãy bản lĩnh soi gương nhìn vào chính mình để biết bản thân kém cỏi đến nhường nào. Ai yêu ai bao nhiêu không quan trọng, ai vì ai nỗ lực bao nhiêu mới là vấn đề. “Đến sau cùng, con người vẫn luôn giỏi đưa ra lí do để rời xa, hơn là lí do để cùng nhau cố gắng”. Cuối cùng, gặp được nhau là do ý trời, có thể nỗ lực ở cạnh nhau hay không, vẫn là do ý người. Nhưng người đưa ra lí do để rời đi, chính là người không còn muốn ở lại.

Note 25_VÔ ĐỀ

 Ừ thì chúng mình đã thoát khỏi đời nhau Cay đắng hay sướng vui em không chắc nữa Có thể đôi môi em ẩn chứa nhiều tan vỡ Và có lẽ mắt anh dự tính sai đường không lấy niềm đau đã qua làm bằng chứng cho tang thương Bao nhiêu giông tố em trải qua chắc anh nắm rõ Để được yên bình nằm trước hiên phải kinh qua nhiều lo sợ Nhiều năm tháng bơ vơ với tan nát chất đầy Anh bỏ mặc em với cô độc bủa vây Những đêm khóc một mình chẳng thể tìm ai chia sẻ Ngã quỵ giữa đời không có anh bảo vệ Như con thú bị thương lê lết dốc đời chẳng mang anh và câu chuyện tình ra đùa chơi Anh ác độc hay nhơn từ chắc rồi anh tự biết Trái tim đàn ông làm từ bùn hoang ác nghiệt Làm sao mảy may run khi thương nhớ một người Xin hãy vui cho em vì từ nay được cười tươi Đến cả nửa giọt nước mắt rơi cũng có người lau hộ Mỏi mệt tột cùng không còn phải cố Tỏ ra mình phi thường Đời người không cần nhiều chỉ cần có yêu thương Đời đàn bà cần thương yêu gấp bội Em sẽ không thù giận những năm vò võ chờ đợi Ừ nói như anh: lương t...

Note 24_TẢN MẠN VỀ TRÀ

  1. Có người bảo, tình bạn giống như chén trà. Tất cả những gì xấu xí, vẩn đục nhất đều lắng xuống phía dưới. Chỉ khi người ta uống gần cạn, mới phát hiện ra. Nhưng người dưng thì sẽ hất đổ đi, như cái duyên tình bạn chỉ là sự hời hợt qua đường thôi. Còn người quan tâm sẽ tiếp tục nhấp môi cái vị đắng của chén trà gần cạn ấy. Đó là người bạn thật sự. Hôm nay, pha một tách trà. Vẫn là cái thói quen không bỏ trà vào ấm, bốc một vốc trà bỏ vào ly, chế thêm ít nước sôi và đổ đi cái nước đầu đấy, đến nước thứ hai, trà xanh mượt và tỏa hương thơm, những cánh trà nở bung xòe như bông hoa hướng dương bừng sáng dưới ánh mặt trời. Chọn đĩa nhạc Trịnh, trà ngon thì phải có nhạc hay, như một người bạn tri âm, không cần nói mà vẫn hiểu nhiều, vậy thôi. Lúc tách trà đạt đến vị ngon nhất, điện thoại đổ chuông, và khi trở lại, trên bàn, tách trà đã nguội lạnh. Trà nguội như lòng nguội. Người đi trà lạnh, hết tình trà tan. Chợt nghĩ, cuộc đời có nhiều cơ hội, người ta gặp gỡ nhau đúng lúc thích hợ...