Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2026

ENTRY SỐ 74

 Hôn nhân là nơi nhân duyên gặp nhân quả. Cùng ăn cùng ở mà không cùng nâng nhau lên, đó là bạn sống, chưa phải bạn đời. Bạn đời không chỉ là người cùng ta đi qua năm tháng, mà còn là người cùng ta trả, học và hóa giải một phần nhân duyên của đời mình Lắm khi chúng ta cho rằng hôn nhân bền là vì yêu đủ nhiều. Thật ra không hẳn. Có những người từng yêu nhau rất sâu nhưng vẫn rời xa. Cũng có những người đến với nhau không quá ồn ào, vậy mà lại đi hết một đời một kiếp. Điều quyết định không chỉ nằm ở cảm xúc lúc ban đầu, mà còn nằm ở ícách hai người đối đãi với nhân duyên đã đưa mình gặp nhau. Bởi trong đời, không có cuộc gặp gỡ nào hoàn toàn vô cớ. Có người đến để cho ta niềm vui và có người đến để dạy ta chịu đựng. Thậm chí có người đến để soi cho ta thấy phần sáng trong mình. Cũng có người đến để chạm đúng vào những góc tối mà ta vẫn luôn né tránh. Vì vậy, bạn đời không chỉ là người cùng ăn, cùng ở, cùng nhau dựng một mái nhà thế tục. Người ấy còn là tấm gương phản chiếu những điều...

ENTRY SỐ 73

 CẤT THÁNG 8 VÀO HÔM QUA Cất tháng 8 vào hôm qua là khi ta đủ mỏi để không cố mạnh mẽ thêm nữa. Là khi ta không muốn diễn nữa, không cần gồng nữa. Là lúc ta tự cho phép mình ngồi xuống, lặng im, và thở một hơi thật dài – như chưa từng được thở từ những ngày đầu tháng. Không phải ai cũng có một tháng 8 dễ dàng. Có người mất một ai đó. Có người mất chính mình. Có người chỉ mất đi một chút bình yên, nhưng thấy như cả thế giới chao đảo. Và cũng có người không mất gì cả, nhưng chẳng tìm thấy được niềm vui trong những điều từng khiến họ hạnh phúc. Chúng ta đã sống sót qua tháng 8. Vậy là đủ giỏi rồi. Đừng bắt mình phải rút ra bài học. Đừng cố gắng tìm một ý nghĩa nào đó. Đôi khi, sống sót cũng là một chiến thắng. Hãy cất tháng 8 vào hôm qua, bằng một lời cảm ơn. Cảm ơn những vết thương đã cho mình biết mình vẫn còn cảm xúc. Cảm ơn những lần hụt hẫng vì nó dạy ta buông kỳ vọng. Cảm ơn những đêm trắng vì sáng nay, mình vẫn được nhìn thấy ánh nắng. Ta buông xuống không phải là ta bỏ cuộc. T...