Bài đăng

NOTE 48

 Ngày 31.12.2025 Ngày cuối cùng của năm 2025 - Cảm ơn nhé, tôi của năm qua. 12 tháng tưởng lâu mà thấm thoát qua đi nhanh quá, nhìn lại bản thân vẫn vậy, vẫn chưa làm được gì, Năm vừa qua, có bỏ lỡ gì không ? Năm vừa qua, người đến kẻ đi, còn nhớ chứ ? Năm vừa qua, còn điều gì dang dở ? Trải qua nhiều chuyện, cuối năm cũng nên nhìn lại chính mình, cũng không quên nói lời xin lỗi và cảm ơn, Xin lỗi bản thân vì đã quá quan tâm đến cảm giác của người khác mà bỏ quên cảm xúc của bản thân.. Xin lỗi vì đã luôn làm vui lòng người khác mà quên mất bản thân cũng cần được dỗ dành. Cảm ơn vì đã kiên cường bước qua đủ thứ chuyện cho tới tận ngày hôm nay. Cảm ơn chính mình vì đã đặt xuống được vài vết thương cũ, không còn cố chấp như xưa. Cảm ơn chính bản thân mình, vì biết mình đã cố gắng rất nhiều rồi. Hy vọng rằng năm mới, chúng ta sẽ ổn hơn, mong ước cậu, trọn đời bình yên, là bình yên trong tim này. Cũng không quên cảm ơn tất cả các bạn đã giành thời gian ghé thăm trang blog của ...

NOTE 46

 Năm mới, học cách mỉm cười với cả những điều chưa trọn vẹn. Có lẽ mỗi khi bước sang năm mới, chúng ta thường nghĩ về những điều đã hoàn thành, những thành tựu đáng tự hào, những niềm vui trọn vẹn. Nhưng đời sống không chỉ được dệt nên từ những hoàn hảo. Trong ký ức của mỗi người luôn tồn tại những dự định bỏ dở, những mối quan hệ chưa kịp hiểu nhau thêm một chút, những giấc mơ lỡ hẹn với hiện thực… Và chính những điều chưa trọn vẹn ấy, lại làm nên chiều sâu của hành trình mà ta gọi là “cuộc sống”. Học cách mỉm cười với những điều chưa trọn vẹn không phải là sự buông xuôi, càng không phải chấp nhận số phận một cách thụ động. Đó là sự trưởng thành đủ dịu dàng để hiểu rằng: con người không sinh ra để hoàn hảo, mà để từng ngày trở nên tốt hơn. Có những điều không trọn vẹn chỉ đơn giản là vì chúng cần thêm thời gian, cần thêm trải nghiệm, hoặc đơn giản là cần một “phiên bản mới” của chính chúng ta đủ bản lĩnh, đủ bình an, đủ chín chắn để tiếp tục. Khi ta biết mỉm cười với những khoảng ...

NOTE 45

Buổi họp lớp diễn ra vào cuối tuần. Quán cà phê rộng, đủ yên để nói chuyện, đủ ồn để không ai phải đào sâu quá mức. Người đến đông hơn dự tính. Mỗi người mang theo một câu chuyện đời mình. Có người nói về chức vụ. Có người nói về nhà cửa. Có người nói về con cái. Không ai khoe thẳng, nhưng ai cũng biết mình đang được hỏi để nói điều gì. Đến lượt Lâm. “Dạo này làm ăn sao rồi?” Câu hỏi rất quen. Không tò mò. Chỉ là một cái cớ. Lâm bốn mươi bảy tuổi. Kinh doanh riêng. Không lớn, nhưng ổn. Anh vừa bán xong một dự án nhỏ, lời đủ để nhẹ gánh nhiều năm. Nếu nói ra, sẽ có vài ánh mắt khác đi. Một chút nể. Một chút ghen. Một chút dè chừng. Anh có quyền khoe, và cũng có lý do để khoe. Lâm nhấp ngụm cà phê, nói: “Cũng tạm.” Không thêm. Không bớt. Có người cười: “Ông lúc nào cũng vậy.” Câu chuyện trôi sang hướng khác. Người khác lên tiếng. Không ai hỏi lại. Ngồi đó, Lâm nhớ rất rõ một lần trước đây, anh đã khoe. Không nhiều. Chỉ vừa đủ để người khác biết mình “khá hơn”. Sau buổi đó, vài mối quan h...

NOTE 44

 Chấp nhận, buông bỏ và xây lại hành trình hạnh phúc để chào đón năm mới. Có những khoảnh khắc trong đời, ta nhận ra rằng hạnh phúc không phải là kết quả của việc nắm giữ thật chặt, mà lại bắt đầu từ chính khoảnh khắc ta biết mỉm cười với điều đã qua, nhẹ nhàng buông tay điều không còn thuộc về mình, và dũng cảm xây lại một hành trình mới với trái tim đã trưởng thành hơn. Năm cũ khép lại không chỉ là sự dịch chuyển của thời gian; đó còn là sự dịch chuyển của tâm hồn, của nhận thức, của cách ta nhìn cuộc đời bằng ánh mắt bao dung hơn với chính mình. Chấp nhận không có nghĩa là đầu hàng hay chấp nhận mọi nỗi đau như một định mệnh bất biến. Chấp nhận là hành động của những tâm hồn mạnh mẽ, những người đủ trưởng thành để nhìn thẳng vào vấp ngã, sai lầm, hụt hẫng, và những điều không như mong đợi mà không tự trách mình quá lâu. Chấp nhận để hiểu rằng mỗi biến cố đều mang trong nó một thông điệp, mỗi tổn thương đều ẩn chứa một bài học về cách yêu thương bản thân sâu sắc hơn, và mỗi thất ...

NOTE 43

 Có những điều ta chưa kịp ổn, nhưng vẫn xứng đáng bước sang năm mới. Có những mùa bước qua, ta cứ ngỡ mình phải thật hoàn hảo, thật chỉn chu, thật “ổn” thì mới đủ tư cách để chạm vào năm mới. Ta tưởng rằng phải sắp xếp hết những bộn bề, chữa lành mọi vết xước, khép lại mọi câu chuyện dở dang rồi mới được phép mỉm cười và tiếp tục. Nhưng cuộc đời vốn không đi theo lịch trình gọn gàng mà ta mong muốn. Có những điều ta chưa kịp ổn, nhưng ta vẫn xứng đáng bước sang năm mới bằng tất cả những nỗ lực, kiên trì và yêu thương mà ta đã đi qua. Bởi “chưa ổn” không có nghĩa là thất bại. Nó chỉ có nghĩa là ta vẫn đang trên hành trình trưởng thành, đang học cách hiểu mình hơn, bao dung với mình hơn và kiên nhẫn với cuộc đời hơn. “Chưa ổn” là dấu hiệu của người đã nỗ lực, đã cố gắng, đã va vấp và vẫn còn đủ can đảm để tiếp tục bước đi. Có những giấc mơ còn dang dở, có những dự định chưa hoàn thành, có những điều tiếc nuối còn nằm lại phía sau, nhưng chính những điều ấy khiến năm mới trở nên có ý...

NOTE 42

 Hãy sống sao để nếu gặp lại người cũ, bạn vẫn mỉm cười Chiều hôm đó, tôi đứng trước cổng nhà, tay vẫn còn đặt trên tay kéo vali. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, kêu lên một tiếng két rất quen. Mẹ nhìn tôi, chậm một nhịp. Rồi bà cười. “Về rồi hả con?” Chỉ ba chữ thôi, mà tôi thấy sống mũi cay cay. Nhà vẫn như cũ. Chiếc ghế mây ở góc hiên. Cái quạt máy kêu rè rè mỗi khi bật số lớn. Mùi canh rau dền thoang thoảng từ bếp bay ra. Không có gì mới, chỉ có tôi — là đã khác. Ba ngồi trong phòng khách, đang loay hoay chỉnh lại chiếc radio cũ. Nghe tiếng tôi, ông ngẩng lên. “Ủa, tưởng cuối tuần mới về?” “Tự nhiên con nhớ nhà.” Tôi nói, giọng nhẹ như nói với chính mình. Ba gật đầu, không hỏi thêm. Ông vẫn vậy, ít lời, nhưng luôn để chỗ cho tôi ngồi cạnh. 1. Có những người cũ… không hề rời đi Buổi tối, cả nhà ăn cơm. Mẹ gắp cho tôi miếng cá kho. “Ăn đi, ngoài đó chắc toàn ăn bậy bạ.” “Dạ, con vẫn ăn đàng hoàng mà.” Ba cười khẽ: “Ừ, đàng hoàng theo kiểu con.” Tôi bật cười. Một tiếng cười rất thật, rất...

NOTE 41

 Nếu nói 2025 là một năm trọn vẹn, không để sót lại điều gì, thì có lẽ mình sẽ tự dối lòng. Bởi đã có những buổi tối rất dài, nơi mình ngồi im lặng giữa căn phòng quen thuộc, nghe một bản nhạc cũ và chợt nhớ ra: có những người, những câu chuyện, đáng lẽ mình nên ở lại lâu hơn một chút. Ở lại để lắng nghe kỹ hơn, để nói ra một lời an ủi trọn vẹn hơn, để ôm ai đó thật chặt thay vì chỉ mỉm cười rồi quay đi. Có những ước mơ từng rất rõ ràng. Rõ đến mức chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi là chạm tới. Nhưng rồi vì sợ sai, vì sợ mất, vì nghĩ “để mai rồi tính”, mà mình đã dừng lại. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện “mai” ấy đã đi rất xa, xa đến mức chỉ còn có thể gọi tên bằng hai chữ: giá như. Có những lời chưa từng nói ra, không phải vì không đủ yêu thương, mà vì không đủ can đảm. Có những quyết định đã từng lưỡng lự rất lâu, không phải vì không biết đúng sai, mà vì trái tim lúc ấy còn quá mềm để chịu thêm một lần đau. Nếu được quay ngược thời gian, mình không ước mình giỏi hơn,...