Bài đăng

NOTE 17

Nói thật nhé… tôi luôn có cảm giác kính nể những người hướng nội. Không ồn ào, không phô trương, không giành spotlight. Vậy mà một ngày nào đó, bạn nhìn lại — họ đã đứng ở một nơi rất xa. Vì người hướng nội có một kiểu mạnh mẽ rất lạ: Họ im lặng, nhưng không bao giờ ngừng trưởng thành. Họ ít nói, nhưng sống rất sâu. Họ ít bạn, nhưng thương thật lòng. Họ thích một mình, nhưng không hề cô đơn — chỉ là họ đang lặng lẽ sạc lại năng lượng để bước tiếp. Và điều “đáng sợ” nhất ở người hướng nội là gì biết không? Một khi họ tìm được đúng việc, đúng môi trường, đúng nhịp sống… họ sẽ trở thành phiên bản mạnh nhất của chính mình. Họ làm gì cũng âm thầm, nhưng luôn tới nơi. Nói ít, nhưng nghĩ nhiều. Không phô diễn, nhưng làm được. Có những người cả đời chạy theo đám đông, nhưng người hướng nội lại chọn chạy theo chính mình — và vì thế, họ đi được rất xa. Nếu bạn là người hướng nội, đừng ép mình phải rộn ràng, phải hoạt náo, phải “giống người ta”. Trái đất có ngày và đêm. Con người cũng vậy. Không ...

NOTE 16

 Trong cuộc sống hối hả và ồn ào này, không phải ai cũng chọn cách lên tiếng để khẳng định sự tồn tại của mình. Có những con người sở hữu nội tâm sâu sắc, họ thường lặng lẽ chọn sự trầm mặc như một lớp áo choàng bảo vệ linh hồn. Sự im lặng ấy không phải là khoảng trống vô hồn, mà chính là biểu hiện của một tâm hồn đang bận rộn đắm chìm vào hành trình chiêm nghiệm sâu lắng và quan sát vạn vật xung quanh. Người có nội tâm sâu sắc giống như một chiếc hồ nước phẳng lặng giữa rừng sâu. Bên dưới bề mặt yên ả ấy là cả một thế giới phong phú, nơi những suy tư triết lý không ngừng cuộn chảy, những cảm xúc tinh tế được nuôi dưỡng bởi sự quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ bé của cuộc đời. Họ lắng nghe tiếng gió thoảng qua lá cây, chiêm ngưỡng sự chuyển mình của ánh trăng trên mặt sông, và thấu hiểu những nỗi đau thầm lặng của nhân thế mà không cần phải thốt thành lời.  Sự trầm mặc của họ là lựa chọn có chủ đích, là cách để bảo vệ kho báu nội tại khỏi những ồn ào phù phiếm của thế giới bên ...

NOTE 15

 ❤️Gửi em – người đang lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ của chính mình…❤️ Nhìn qua, ai cũng tưởng em bình yên. Em vẫn cười, vẫn làm việc, vẫn nói những câu “không sao đâu” rất khẽ, như thể đời chỉ thoáng qua một chút mưa. Nhưng tôi biết, và em cũng biết, bên trong không hề yên như thế. Ở đó là những vết nứt đã lâu, những đoạn gãy chưa kịp lành, là một trái tim từng rách mỏng như tờ giấy, chỉ cần chạm khẽ đã nhói. Đã có lúc, trong một buổi tối lặng thinh, em ước đời mình được xoá sạch như một trang nháp : chỉ cần gạch một đường, là hết. Nhưng càng đi, em càng hiểu: cuộc đời không trả ai về trang giấy trắng. Mỗi lựa chọn, mỗi lời nói, mỗi lần ta làm người khác buồn, mỗi lần ta buông xuôi với chính mình…đều thành vết mực in vào nghiệp và mệnh. Không ai cho ta “làm lại từ đầu”. Người hiểu đời chỉ lặng lẽ đi tiếp từ chỗ mình đã ngã. Từ đó, em bắt đầu học cách sửa, không còn ồn ào như trước, mà chậm rãi hơn: Thay vì trốn tránh, em ngồi lại với nỗi đau, gọi đúng tên nó. Thay vì hỏi “vì sao h...

NOTE 14

 Có một nghịch lý thú vị trong quá trình trưởng thành: càng đi nhiều nơi, ta càng dễ phát hiện ra rằng mình đang mang theo cùng một vấn đề. Người ta tưởng rằng môi trường là thứ tạo ra nỗi khổ. Nhưng nếu để ý kỹ, nhiều kiểu rắc rối không biến mất kể cả khi ta đổi sang môi trường khác. Đổi chỗ làm, đổi sếp, đổi nhóm, thậm chí đổi thành phố sống, vẫn thấy bản thân mắc kẹt trong cùng một dạng cảm xúc: hụt hẫng, căng thẳng, bực bội, mất phương hướng. Nếu sự việc thay đổi mà cảm giác vẫn như cũ, thì có lẽ điều không đổi chính là ta. Đó là lúc ta phải đặt lại câu hỏi: vấn đề thật sự nằm ở đâu? Nếu cứ mỗi lần thấy khó chịu là lại tính chuyện “thoát ra” – thì về bản chất, ta đang bỏ trốn khỏi một bài kiểm tra mà lẽ ra cần phải học cho xong. Ta đổi môi trường, nhưng mang theo y nguyên bộ mã vận hành cũ. Những phản ứng phòng vệ quen thuộc, những mô thức suy nghĩ cũ kỹ, những điểm mù chưa từng được quan sát. Kết quả là kịch bản cứ lặp lại, chỉ khác tên nhân vật và bối cảnh. Và ta lại tưởng rằ...

NOTE 13_BLOG NGÀY BÃO LŨ

 BLOG NGÀY BÃO LŨ Mình sẽ viết gì đây??? Mấy ngày nay cảm xúc mình rất tiêu cực & bất lực. Bão, mưa, lũ oằn trên quê hương Khánh Hòa nói riêng & các tỉnh Miền Trung nói chung.  2017, cơn bão Damry khiến mình ám ảnh, giờ bão lũ nữa. Thực sự rất bất lực. Mình khóc suốt mấy ngày nay. Mình ở nơi an toàn, mọi thứ đủ đầy & có sẵn. Ngoài hướng lòng cầu nguyện & trong khả năng của mình thì mình không biết làm gì hơn. Khu vực Hòn Khói quê mình không sao cả, nhà mình bình yên, lối xóm bình yên…Nhưng Ninh Hòa, Nha Trang, Diên Khánh, Cam Ranh….cùng những nơi khác. Nói chi xa xôi, ngay trong khu vực của thị xã Ninh Hòa vẫn còn nhiều nơi ngập nặng, không tiếp cận được để mà hỗ trợ. Bà con Hòn Khói tiến về Ninh Hòa nói chung, các vùng lân cận để ứng tiếp & cứu trợ bà con. Đội thuyền thúng được hình thành, mong sao cứu trợ nhiều bà con nhất có thể. Khu vực Tiên Du 1, Ninh Phú, Ninh Hòa, Khánh Hòa, chùa Linh Sơn nơi sư cô Trung Hiếu bạn mình vẫn chưa tiếp cận được, dù mình ...

NOTE 12

 VIẾT CHO EM NGƯỜI CON GÁI HIỂU CHUYỆN! Tôi biết em đã đi qua không ít lần giông bão trong cuộc đời, chịu không ít tủi hờn, nhiều đêm dài trằn trọc không ngủ, nước mắt cứ vô thức rơi. Những tổn thương cũ cứ như một vết sẹo hằn sâu trong tâm trí, nhắc em rằng đã từng có những ngày em cố gắng rất nhiều, nhưng vẫn chẳng thể níu giữ hay thay đổi điều gì. Em hiểu chuyện, em biết cách kiềm lòng, biết cách cười ngay cả khi lòng đang đau. Em không muốn ai phải lo lắng cho mình, nên lúc nào cũng tỏ ra là mình ổn. Nhưng tôi biết, có những khoảnh khắc em chỉ muốn có một ai đó để tựa vào, để thả lỏng những mệt nhoài, để không cần mạnh mẽ thêm nữa. Em đã quen tự mình gánh vác, quenvới việc tự mình xử lí mọi việc, nên chẳng dễ dàng mở lòng hay dựa dẫm vào ai. Em sợ nếu em yếu đuối quá, người ta sẽ xem thường em. Em sợ nếu em đòi hỏi quá, người ta sẽ thấy em phiền. Em sợ nếu em thể hiện mong muốn của mình, rồi cuối cùng chẳng có ai đáp lại thì em lại thất vọng thêm một lần nữa. Nhưng em à, em khô...

NOTE 11

 TRI KỈ ... HIỂU & THƯƠNG ! Giữa vô thường, có một người ở lại lặng thầm - ấy là tri kỷ Trong cõi nhân sinh vô thường, tìm được một người tri kỷ chẳng khác nào gặp được một mối nhân duyên lớn - không phải ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của phúc duyên từ nhiều kiếp trước. Tri kỷ không đơn thuần là người ở bên cạnh ta lúc vui hay buồn, mà là người lắng nghe được tiếng vọng sâu thẳm từ bên trong tâm thức ta, là người hiểu được cả những điều chưa nói ra, đồng cảm với cả những nỗi niềm không tên. Phật pháp dạy rằng: "Chúng sinh gặp nhau đều là do duyên nghiệp." Có duyên lành thì gặp gỡ, có duyên sâu thì gắn bó, có nhân duyên đặc biệt mới có thể trở thành tri kỷ. Tri kỷ không cần lời hoa mỹ, không cần hiện diện thường xuyên, nhưng trong lòng nhau vẫn giữ một sự lặng lẽ thấu hiểu. Có những tâm giao chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để an lòng, vì họ đến không phải để chiếm giữ, mà để soi sáng con đường ta đi. Tri kỷ là người giúp ta nhìn lại chính mình, để ta không lạc l...