ENTRY SỐ 73
CẤT THÁNG 8 VÀO HÔM QUA
Cất tháng 8 vào hôm qua là khi ta đủ mỏi để không cố mạnh mẽ thêm nữa. Là khi ta không muốn diễn nữa, không cần gồng nữa. Là lúc ta tự cho phép mình ngồi xuống, lặng im, và thở một hơi thật dài – như chưa từng được thở từ những ngày đầu tháng.
Không phải ai cũng có một tháng 8 dễ dàng. Có người mất một ai đó. Có người mất chính mình. Có người chỉ mất đi một chút bình yên, nhưng thấy như cả thế giới chao đảo. Và cũng có người không mất gì cả, nhưng chẳng tìm thấy được niềm vui trong những điều từng khiến họ hạnh phúc.
Chúng ta đã sống sót qua tháng 8. Vậy là đủ giỏi rồi. Đừng bắt mình phải rút ra bài học. Đừng cố gắng tìm một ý nghĩa nào đó. Đôi khi, sống sót cũng là một chiến thắng.
Hãy cất tháng 8 vào hôm qua, bằng một lời cảm ơn. Cảm ơn những vết thương đã cho mình biết mình vẫn còn cảm xúc. Cảm ơn những lần hụt hẫng vì nó dạy ta buông kỳ vọng. Cảm ơn những đêm trắng vì sáng nay, mình vẫn được nhìn thấy ánh nắng.
Ta buông xuống không phải là ta bỏ cuộc. Ta buông vì ta biết, giữ mãi trong lòng mình những đau thương thì mình sẽ không còn chỗ cho dịu dàng nữa. Mỗi cơn giận được giữ lại là một bức tường ta dựng lên giữa mình và ai đó. Mỗi nỗi oán trách là một giọt độc nhỏ vào ly nước mình uống mỗi ngày. Và nếu cứ tiếp tục như thế, ta sẽ chết dần chết mòn trong chính đời mình.
Cất tháng 8 vào hôm qua, bằng cách buông hết những âm thanh độc hại, những câu chuyện nặng nề, những lời nói khiến lòng ta quặn lại. Cất cả những gì khiến tai ta đau, tim ta nhức, tâm ta động. Và nếu lỡ vẫn còn điều gì chưa buông kịp, thì hãy nhủ: “Không sao, từ từ, cháo nóng húp quanh, mình sẽ học cách buông, mỗi ngày một ít, từng chút, từng chút một.” Đừng sốt ruột. Chúng ta còn cả đời ta phía trước. Chúng ta còn tháng 9 phía trước ta.
Tháng 9 đang đến, không mang theo phép màu nào cả. Nhưng nếu bạn nhẹ lòng, nó sẽ là một phép màu. Nếu bạn chịu khép lại những nỗi niềm cũ, nó sẽ là khởi đầu. Nếu bạn biết thương mình hơn một chút, tháng 9 sẽ khác – không cần quá rực rỡ, chỉ cần đủ yên.
Vậy thì, mình buông nhé? Mình gấp tháng 8 lại, đặt vào ngăn kéo thời gian. Để tay mình rảnh cho những cái ôm. Để lòng mình rộng cho những dịu dàng . Để mắt mình có thể nhìn thấy bầu trời tháng 9 trong hơn một chút.
Mọi thứ rồi sẽ qua. Và mình – rồi sẽ ổn.
Tháng 8, sinh nhật mình.
Nhận xét