Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

ENTRY SỐ 44

 Ngày, tháng, năm.. Sài Gòn chưa tròn hai mươi năm, nhưng đôi chân chai sạn đã mòn gót trên lộ đời cũng xấp xỉ.  Tôi nhìn lại đời mình qua từng mảnh kí ức vụn vỡ bên khuôn ô cửa sổ cùng bài nhạc quen thuộc của những năm tháng ấy. Một tuổi trẻ với nhiều hoài niệm và những đớn đau không thể thiếu.  " Người dạy người, không dạy được đâu.. Đời dạy người, chỉ một lần là đủ. Khổ đau cũng giống như bữa ăn.. Ăn nhiều rồi, tự khắc biết cách sống. " Tôi đã chiêm nghiệm qua từng ấy năm cuộc đời mình, nếm đủ những dư vị cảm xúc từ xã hội mang đến, những nỗi đau thống khổ cũng đã dần thành hình hài và chai sạn trong tâm can anh.. Đời dạy tôi qua những lần biến cố phải biết đi chậm lại, sống điềm tĩnh hơn và yêu thương chân thành.. Đời ban cho tôi những bữa ăn lặng mình trong nước mắt, để khắc cốt ghi tâm mình đã từng trải qua những gì, rồi học cách trân trọng. Tôi đã và đang làm rất tốt những điều đó cho hành trang đời mình, nhưng có lẽ cuộc đời không như ý nguyện, thứ anh nhận được.....