NOTE 14
Có một nghịch lý thú vị trong quá trình trưởng thành: càng đi nhiều nơi, ta càng dễ phát hiện ra rằng mình đang mang theo cùng một vấn đề. Người ta tưởng rằng môi trường là thứ tạo ra nỗi khổ. Nhưng nếu để ý kỹ, nhiều kiểu rắc rối không biến mất kể cả khi ta đổi sang môi trường khác. Đổi chỗ làm, đổi sếp, đổi nhóm, thậm chí đổi thành phố sống, vẫn thấy bản thân mắc kẹt trong cùng một dạng cảm xúc: hụt hẫng, căng thẳng, bực bội, mất phương hướng. Nếu sự việc thay đổi mà cảm giác vẫn như cũ, thì có lẽ điều không đổi chính là ta. Đó là lúc ta phải đặt lại câu hỏi: vấn đề thật sự nằm ở đâu? Nếu cứ mỗi lần thấy khó chịu là lại tính chuyện “thoát ra” – thì về bản chất, ta đang bỏ trốn khỏi một bài kiểm tra mà lẽ ra cần phải học cho xong. Ta đổi môi trường, nhưng mang theo y nguyên bộ mã vận hành cũ. Những phản ứng phòng vệ quen thuộc, những mô thức suy nghĩ cũ kỹ, những điểm mù chưa từng được quan sát. Kết quả là kịch bản cứ lặp lại, chỉ khác tên nhân vật và bối cảnh. Và ta lại tưởng rằ...